Mục lục
Điện Vương Ở Rể - Diệp Đông (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mấy người đàn ông không ngừng bàn luận.

Một người đàn ông với khuôn mặt trắng trẻo lắc đầu.

“Kiến thức của mấy người thật là quá nông cạn!”

“Chiếc Ferrari này là phiên bản giới hạn! Hơn nữa còn là loại cao cấp nhất của phiên bản giới hạn! Dòng xe này, cả thế giới chỉ có một trăm chiếc!”

“Mà giá thị trường của nó lên tới mười lăm triệu!”

Người đàn ông có khuôn mặt trắng trẻo, thoạt nhìn thư sinh, văn tú này, là quản

lý của một trang web xe hơi, cho nên anh ta có rất nhiều có rất nhiều hiểu biết đối với xe hơi.

Thời điểm nói những lời này, chính anh ta cũng cảm thấy từng đợt hít thở khó khăn.

Bởi vì chuyên nghiệp hơn và hiểu rõ hơn nên anh ta biết những chiếc xe như vậy quý giá đến nhường nào!

Mấy người khác sau khi nghe được cũng đều há hốc mồm, cảm thán không thôi.

Mấy người bảo vệ của Nguyệt Minh cũng đều chạy ra để chiêm ngưỡng chiếc xe này!

Liên Thục Giai cũng nhìn thoáng qua thế nhưng cô không cho rằng đây là xe Diệp Đông lái tới.

Cho nên vẫn nhìn về hướng xa, lo lắng chờ đợi Diệp Đông.

“Người đẹp, em chờ tôi?”


Diệp Đông kéo cửa sổ xe xuống, cười nói.

Nghe được giọng nói quen thuộc của Diệp Đông, Liên Thục Giai bừng tỉnh, hồi phục lại tinh thần.

“Hả? Anh lái xe tới đây ư, Diệp Đông?”

Trên mặt Liên Thục Giai hiện rõ vẻ không tin nổi.

Nhưng cô lập tức bình tĩnh trở lại, có lẽ Diệp Đông đã thuê xe.

Trong lòng Liên Thục Giai vô cùng ngọt ngào, điều này chứng tỏ Diệp Đông rất coi trọng cô!

Diệp Đông gật gật đầu, xuống xe, mở cửa xe: “Mời em lên xe!”

Liên Thục Giai nhìn thấy động tác của Diệp Đông, nội tâm tràn ngập ngượng ngùng cùng hạnh phúc.

“Thục Giai, sao lại sốt ruột hẹn anh ra ngoài vậy?” Diệp Đông, cười nói.

Liên Thục Giai, từ bên cạnh nhìn thấy nụ cười của Diệp Đông, trong lòng rung động không ngừng.

Giống như trước đây, Diệp Đông luôn là người đầu tiên tiến đến mở cánh cửa trái tim của cô.

“Bí mật. Chờ đến nơi rồi em sẽ nói sau!”

Liên Thục Giai hơi mỉm cười, nói.

Vậy nhưng sâu trong ánh mắt cô lại mang theo một tia lo âu, bồn chồn.

Trong lòng Diệp Đông thông suốt, cũng không truy hỏi nữa.

Lúc này, Diệp Đông lái xe đến quán cà phê Thanh Xuân.

“Hoan nghênh quý khách!”. ngôn tình sủng

Hai nhân viên phục vụ vẻ mặt tươi cười nghênh đón.

Liên Thục Giai lập tức lấy ra một tấm thẻ vàng.

“Cho chúng tôi một phòng bao tốt nhất.”

Tấm thẻ vàng này, là thứ đầu tiên Liên Thục Giai làm khi trở lại Khế Lệ sau khi tốt nghiệp.

Sau khi cô làm tấm thẻ này, cô chưa bao giờ sử dụng nó. Chính là có thể đợi đến một ngày, cùng Diệp Đông ngồi ở quán cà phê Thanh Xuân này uống cà phê.

Lúc này trong lòng Liên Thục Giai tràn ngập sự ngượng ngùng xen lẫn hạnh phúc.

Thanh Xuân là một quán cà phê cao cấp, đương nhiên cũng là dành cho những người cao cấp.

Vì vậy, đối với những khách hàng cao cấp, tất nhiên cũng sẽ cung cấp dịch vụ làm thẻ vàng!

Đương nhiên yêu cầu của tấm thẻ vàng này rất cao, cần nạp ít nhất một triệu mới có thể sở hữu nó.

“Được ạ! Xin hai vị hãy chờ một chút!”

Sau khi nhìn thấy tấm thẻ vàng này, hai nhân viên phục vụ càng trở nên kính trọng hơn đối với Diệp Đông và Liên Thục Giai, hơi hơi khom người.

Bọn họ biết rằng đã là khách sở hữu thẻ vàng thì đều là những người họ không thể nào tùy tiện đắc tội.

Diệp Đông vẫn lẳng lặng ở bên cạnh Liên Thục Giai.

Bản thân anh là cường giả cấp bậc Tông Sư Hóa Cảnh, các loại năng lực cảm quan đương nhiên vượt qua người thường rất nhiều!

Vì vậy thật ra anh có thể cảm nhận được trong nội tâm của Liên Thục Giai có chút sốt ruột, lo lắng, bồn chồn cùng với ngượng ngùng, hạnh phúc!

Nhưng mà nghĩ đến lát nữa vào phòng bao có lẽ Liên Thục Giai cũng sẽ chủ động nói về chuyện gì đó...

Cho nên Diệp Đông cũng không mở miệng hỏi.

Rất nhanh, hai nhân viên phục vụ liền chuẩn bị xong phòng bao, lập tức dẫn Diệp Đông và Liên Thục Giai đến phòng bao tốt nhất.

Mà lúc này, một người đàn ông mặc âu phục màu đen, ngực đeo thẻ quản lý, từ trên cầu thang đi xuống.

Trong tay anh ta còn cầm điện thoại, trên khuôn mặt anh ta hiện rõ từng đợt kinh sợ và thành kính.

“Vâng! Phải! Thiên thiếu, bây giờ tôi lập tức dọn sạch tất cả khách hàng trong quán cà phê…”

Người đàn ông lúc này lên tiếng.

Người đàn ông này tên là Lý Điền, là quản lý chuyên nghiệp của quán cà phê này.

“Hai người không cần dẫn khách lên nữa!”

“Hiện tại tất cả khách hàng đến đều từ chối phục vụ! Khách đang ngồi trong quán thì bồi thường cho họ gấp đôi!”

Lý Điền ra lệnh.

Hai nhân viên phục vụ kia đương nhiên là phải hoàn toàn nghe theo sự chỉ đạo của quản lý, lúc này lập tức để Diệp Đông và Liên Thục Giai lại, cùng các nhân viên phục vụ khác đi thanh lý khách hàng.

Có khách hàng thậm chí đã ăn gần xong, hiện tại lại nghe được nếu rời đi còn có thể nhận được bồi thường gấp đôi cho nên đương nhiên vô cùng vui vẻ rời đi.

Tuy nhiên, cũng có những vị khách cảm thấy không hài lòng.

“Chúng tôi là khách hàng, là thượng đế của mấy người!”

“Chúng tôi giống như những người thiếu tiền sao?”

“Hơn nữa cậu có biết tôi là ai không?”

Có một khách hàng, trên cổ đeo dây chuyền lớn bằng vàng, trên tay đeo một chiếc nhẫn lớn cũng bằng vàng, trong lòng còn ôm hai nữ sinh kiều diễm.

Khách hàng này mang bộ dạng hất hàm sai khiến.

Lý Điền đi tới.

“Tôi đương nhiên biết cậu!”

“Cậu là Nghiêm Từ từ Nghiêm gia gần đây, Nghiêm thiếu!”

Hai nữ sinh viên ngồi trong lòng Nghiêm Từ trên mặt nhất thời tràn ngập đắc ý.

“Nghiêm thiếu, anh thật lợi hại, đi tới đâu cũng có người biết đến anh!”

Hai nữ sinh đại học đều ôm lấy cánh tay Nghiêm Từ, khiến trong lòng Nghiêm Từ hơi nôn nóng, nóng lòng muốn vào phòng bao bên trong hưởng thụ một phen.

Giờ phút này cậu ta thật sự có chút gấp gáp không thể chờ đợi nổi!

“Nếu đã biết tôi là ai vậy thì cũng nên biết chọc tới tôi sẽ có hậu quả gì!”

“Có tin chỉ cần một cú điện thoại thôi là tôi cũng có thể trực tiếp đóng cửa quán cà phê của anh một tháng!”

Đồng thời, Nghiêm Từ nhìn về phía nhân viên phục vụ vừa mới bảo mình rời đi.

Cậu ta tiến lên một bước, cho người phục vụ kia một cái tát!

“Cái tát này, là cho cậu biết hậu quả của việc dám không tôn trọng tôi!”

“Bây giờ lập tức quỳ xuống rồi mang tôi trở lại phòng bao lúc trước!”

Khuôn mặt Nghiêm Từ tràn ngập đắc ý.

Hai nữ sinh viên kia như mở cờ trong bụng.

“Nghiêm Từ, cậu đã phạm sai lầm lớn rồi đó! Bây giờ cậu nên tự tát chính bản thân mình đi rồi xin lỗi và rời đi ngay lập tức!”

Quản lý quán cà phê Thanh Xuân, Lý Điền, sắc mặt lạnh lùng.

Nghiêm Từ nghe được, sắc mặt trở nên lạnh thấu xương.

“Những lời vừa rồi, anh xác định là muốn nói với tôi ư?”

Lý Điền gật gật đầu, nói: “Nếu như cậu cảm thấy dám đối mặt với Thiên thiếu, chống lại Thiênthiếu vậy thì hiện tại, cậu có thể tiếp tục ở lại chỗ này!”

Nghiêm Từ nghe được những lời Lý Điền nói, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

“Cái gì? Thiên thiếu?”

Nghiêm Từ đương nhiên biết Hàn thiếu là ai!

Lý Điền gật gật đầu, nói: “Đúng vậy!”


Hai nữ sinh đại học kia ngược lại còn đắm chìm trong giấc mộng siêu cấp đại thiếu gia đi cùng mình.


“Nghiêm thiếu, tên quản lý này thật sự là vô cùng bất kính, quanh đây đâu còn vị thiếu gia nào mạnh hơn so với anh chứ!”


“Nghiêm thiếu, nên trực tiếp đánh nát miệng tên quản lý này!”


Hai nữ sinh viên đại học này là bạn thân của nhau, bọn họ có cùng một giá trị quan giống nhau, giờ phút này, bọn họ như thể đều là thiếu phu nhân vậy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK