Mục lục
Điện Vương Ở Rể - Diệp Đông (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Kiều Lượng Nguyên hoàn toàn tuyệt vọng, mọi thứ của ông sụp đổ hoàn toàn, nhớ lại lúc nãy khi ông một mực muốn về Kiều gia, thái độ Diệp Đông như thế nào.

Chẳng lẽ, cậu ta cũng biết?

Nghĩ vậy, Kiều Lượng Nguyện lại muốn chết đi cho xong, bản thân bất tài vô dụng. Ngay cả đứa con gái duy nhất cũng không bảo vệ được, ông còn mặt mũi nào mà gặp lại người vợ quá cố của mình nữa chứ.

“Tôi bỏ, tôi chỉ cần con gái, các người buông tha cho cha con tôi là đủ rồi. Từ nay về sau tôi cùng Kiều gia…không có chút quan hệ gì nữa.”

“Được. Tôi sẽ công bố rộng rãi thông tin này, mong là anh không hối hận.”

Kiều Phong cười lớn đáp.

Lúc này, Kiều Lượng Nguyên dùng hết sức của mình muốn đi ra ngoài, nhưng bất ngờ hơn là Kiều Phong lại đạp cho ông một cái.

Kiều Lượng Nguyên lại lần nữa ngã sấp lên nền đất, ôm bụng quằn quại đau đớn.

“Chú…tôi…không phải…đã nói…”


Ông đau đớn nói không thành câu.

“À, chuyện tốt của tôi đừng mong ai ngăn cản. Yên tâm, xong việc tôi tự khắc vứt anh ra ngoài.”

Kiều Phong âm hiểm cười nói, dứt lời hai gã bảo vệ lực lưỡng đi vào muốn kéo Kiều Lượng Nguyên đi.

Những còn chưa động vào người ông thì một giọng nói đầy sát khí vang lên.

“Thả người.”

“Mày là ai?”

Sau câu hỏi của Kiều Phong, Thường Thuận ngẩng đầu lên, vẻ mặt lạnh lùng, quanh thân là sát khí.

“Mày…”

Nhìn thấy mặt Thường Thuận, Kiều Phong lắp bắp, đây chính là người mấy hôm trước đưa cả nhà Kiều Lượng Nguyên đi.

Dù ngốc cũng nhìn ra trên người ông ta toàn sát khí, không phải nhân vật dễ chọc. Nhưng Kiều Phong chợt nghĩ lại, lúc đó là ông ta không chuẩn bị, giờ đây vệ sĩ đầy đủ ông sợ gì?

“Hừ, cũng chỉ có mình mày, chúng mày lên đi. Đánh cho hắn một trận, kéo Kiều Lượng Nguyệt nhốt vào nhà kho đi.”

Hai tên vệ sĩ vừa nghe Kiều Phong ra lệnh thì hùng hổ đi tới chỗ Thường Thuận, tên nào cũng cao to vạm vỡ, không nghĩ cũng biết chỉ cần một nắm đấm kia đủ cho người bình thường nằm một chỗ.

Nhưng đáng tiếc cho họ, Thường Thuận là ai chứ, chính là cánh tay phải của Điện Vương, đừng nói là chỉ hai tên bảo vệ kia, dù là một đội mười tên như thế cũng chỉ là chuyện nhỏ.

“Bụp.”

Thao tác nhanh gọn, một cước vào bụng, một cước vào hạ bộ. Hai tên vệ sĩ lần lượt ôm người gục xuống đất, ánh mắt mở to như không tin được.

Kiều Phong chột dạ lùi về sau một chút, ông ta không ngờ cả hai tên vệ sĩ to cao thế kia vậy mà bị đánh gục nhanh chóng như vậy.

“Thả người.”

Vẫn giọng nói kiên định, không thêm từ dư thừa nào cả.

Kiều Lượng Nguyên thì quá quen thuộc với Thường Thuận, nhưng hiện tại ông đau tới mức không nói gì được, cảm giác Thường Thuận xuất hiện như một vị cứu tinh của ông.

“Người kia…anh cứ…mang đi đi.”

Kiều Phong lo sợ Thường Thuận làm gì mình, vô cùng sợ hãi.

Thường Thuận tiến tới đỡ Kiều Lượng Nguyên đứng lên, cũng không mấy hảo cảm với Kiều Lượng Nguyên. Nhưng dù sao đây cũng là nhiệm vụ bảo vệ ông, Thường Thuận cũng không còn cách nào khác.

Vừa đỡ Kiều Lượng Nguyên đứng lên, Thường Thuận không nhịn được mà nói nhiều thêm một câu.

“Ông nên cảm ơn cậu chủ Diệp, nếu không cả ông cùng con gái ông sẽ không có đường quay đầu.”

Giọng nói không quá mức thiện cảm của thường Thuận càng làm Kiều Lượng Nguyên tỉnh táo hơn.

“Kiều Lệ My, con bé…nó…”

Kiều Lượng Nguyên ấp ún hỏi, ánh mắt đỏ hoe hơi ẩm ướt.

“Không sao cả.”

Nhìn vẻ đáng tin của Thường Thuận, ông cảm thấy trong lòng thả lòng vài phần.

Nhưng cuộc đối thoại này cũng lọt vào tai Kiều Phong, sao lại có thể không có chuyện gì chứ?

Tuy lòng nghĩ vậy nhưng ông ta lại không dám nói thành lời, dù sao ông ta vẫn không muốn bị đánh như hai người kia.

“Ông muốn tôi xử lý hắn thế nào?”

Nghe lời này của Thường Thuận, Kiều Lượng Nguyên cùng Kiều Phong đều bất ngờ không nói thành lời.

Kiều Phong lo sợ nhìn Kiều Lượng Nguyên, ông ta biết bản thân không phải đối thủ của Thường Thuận.

“Anh…anh trai, dù gì chúng ta cũng là anh em. Đừng tuyệt tình như vậy.”

Trong lòng Thường Thuận mắng Kiều Phong vài bận, đúng là kẻ trơ tráo.

“Thôi, đi thôi. Từ nay tôi cùng Kiều Lệ My không còn liên quan Kiều gia.”

“Đúng đúng. Đúng vậy”

Kiều Lượng Nguyên vừa nói xong, Kiều Phong vội đáp trong lòng thở phào.

Miễn là ông ta được an toàn, có thể đá bay Kiều Lượng Nguyên cùng Kiều Lệ My đi là đủ rồi.

Thường Thuận nhìn Kiều Lượng Nguyên, sau đó cũng đỡ ông ra ngoài, không quên quay lại nhìn Kiều Phong bằng ánh mắt cảnh cáo.

Kiều Lượng Nguyên vừa được đưa lên xe đã vội hỏi.

“Con gái tôi, nó…”

“An toàn.”

Còn chưa nói hết câu, Thường Thuận đã đáp lại nhanh chóng.

“Vậy là được rồi, tốt rồi.”

Kiều Lượng Nguyên ngã nhoài người ra sau.

“Tôi đưa ông đến bệnh viện kiểm tra.”

“Không cần, cho tôi gặp con gái tôi. Làm ơn.”

Thường Thuận chần chừ một chút rồi cũng đáp lại.

“Được.”

Biệt thự Phú An,


Diệp Đông sau khi an ủi Kiều Lệ My một lúc, chắc chắn cô đã ngủ mới nhẹ nhàng ra ngoài phòng khách. Anh luôn suy nghĩ về vệt màu đỏ trên ga giường kia, nó luôn ở trong tâm trí anh.


Tâm trạng của anh vô cùng mâu thuẫn, anh không biết bản thân sao lại có một loại cảm giác lạ lùng đến vậy.


“Diệp Đông, Lệ My nó đâu rồi?”


Giọng nói gấp gáp của Kiều Lượng Nguyên như cắt đứt suy nghĩ của Diệp Đông.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK