Mục lục
Điện Vương Ở Rể - Diệp Đông (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Nói năng xằng bậy!”

“Cả gan bất kính với cậu Hàn!”

Lúc này Vương Kim Kỳ bèn quát lớn.

Anh ta cách Vương Mộng Dao rất gần, thậm chí anh ta còn tát một bạt tai lên mặt cô ấy.

Con trai của Vương Bảo Quốc lớn hơn Vương Mộng Dao vài tuổi nên được xem như anh họ của cô ấy.

Vương Bảo Quốc công tác tại công ty xây dựng trong tập đoàn Thủ Giang, vì vậy tất nhiên Vương Kim Kỳ biết Hàn Vạn Lâm là người như thế nào.

Thậm chí Vương Kim Kỳ còn định từ từ tiếp cận Hàn Vạn Lâm, trở thành đầy tớ cho anh ta, đây chính là mơ ước của anh ta.

Hiện giờ Vương Mộng Dao nói vậy, tất nhiên anh ta phải tỏ rõ thái độ.

Vương Mộng Dao ôm mặt, tỏ vẻ không dám tin.

Lúc đầu cô ấy còn nghĩ rằng gia đình của chú vẫn còn bận tâm đến tình thân.

Nhưng giờ đây cuối cùng cô ấy đã hiểu rõ cả nhà chú mình là kiểu thấy lợi quên nghĩa, ăn cháo đá bát.

Đôi mắt trong veo thanh tịnh của Vương Mộng Dao không kìm được rơi nước mắt tí tách.

“Vương Kim Kỳ, sao cháu lại đánh Mộng Dao?”

Lúc này Vương Ái Quốc vô cùng tức giận.

Vương Kim Kỳ chỉ vào ông ta rồi nói: “Ông già, nếu ông to gan dám bất kính với cậu Hàn, tôi đánh luôn cả ông đấy!”

Vương Ái Quốc và dì Vương nghe thế thì đều tức giận đến run cả người.

Đến cả gia đình dì Trương và Lưu Thục Tuệ cũng vô cùng phẫn nộ.

“Mấy người…”

Lúc Lưu Thục Tuệ và gia đình dì Trương định lên tiếng.

Lưu Hướng Lệ đã ngắt lời họ.

“Nơi này không có chỗ cho đám người ngoài như các người nói chuyện đâu.”

“Huống chi các người chỉ là chủ của một tiệm bánh bao rách nát và công nhân thấp kém mà thôi.”

Dì Vương giận không thể át.

“Lưu Hướng Lệ, cô nói năng cho cẩn thận! Cô có thể không kính trọng với chúng tôi, nhưng không được bất kính với chị Trương và Thục Tuệ.”

Lưu Hướng Lệ lạnh lùng nói: “Tôi gọi chị một tiếng chị dâu, chị thật sự cho rằng mình xứng đáng làm chị dâu của tôi à?”

“Hừ, nếu không phải vì chuyện phá dỡ căn nhà cũ, chúng tôi đã từ mặt các người từ lâu rồi.”

Nghe Lưu Hướng Lệ nói như vậy, đáy lòng Vương Ái Quốc và dì Vương đều rét lạnh không thôi.

Lúc này, Diệp Đông lên tiếng.

“Vừa rồi cậu đã đánh Mộng Dao, bây giờ hãy quay lại và xin lỗi cô ấy đi!”

Vương Kim Kỳ bật cười giễu cợt.

“Mày là cái thá gì! Rác rưởi, một thằng con trai của chủ tiệm bánh bao thật sự cho rằng mình là cậu chủ đó…””

Vương Kim Kỳ còn chưa nói dứt câu.

Bốp bốp!

Diệp Đông đã tát thẳng hai bạt tay vào mặt anh ta.

Vương Kim Kỳ hoàn toàn ngơ ngác vì cú tát vừa rồi, những ánh sao vàng xuất hiện trước mặt, máu tươi tràn ra khóe miệng.

“Mày dám đánh tao!”

“Thằng nhà quê, xem tao có giết mày không…”

Vương Kìm Kỳ tóm lấy một chai rượu định đập vào người Diệp Đông.

Thế nhưng anh đã đá xoáy một cái.

Vương Kim Kỳ lập tức bị đá bay ra ngoài nện vào cửa.

Rầm!

Cánh cửa vỡ tanh bành vì cú va chạm đó.

Vương Kim Kỳ ngã xuống những mảnh cửa vỡ nát kia, bị một mảnh vỡ ghim thẳng vào mông khiến anh ta gào thét thảm thiết.

Lý Cương chỉ vào Diệp Đông rồi nói: “Mày muốn chống đối và không nghe lời cậu Hàn đúng không? Mày có biết mình sẽ gánh chịu hậu quả thế nào không?”

Diệp Đông lắc đầu rồi nói: “Ừ, tôi cũng rất muốn biết.”

Lúc này ông Lâm mới giật mình lấy lại tinh thần.

“Tổng giám đốc Tiểu Lý, bây giờ tôi sẽ lập tức sắp xếp một căn phòng khác và miễn phí toàn bộ chi phí cho cậu!”

“Xin cậu đừng tranh cãi ở đây nữa!”

Ông Lâm vội cất lời.

Lý Cương hừ lạnh nói: “Ông Lâm, căn phòng này đã hỏng rồi! Đúng là nên đổi căn phòng khác.”

“Nhưng tôi vẫn còn một yêu cầu nữa, đó là ông không được tiếp đãi những người này, đuổi bọn họ ra ngoài đi.”

“Bằng không bây giờ tôi sẽ cắt hết điện nước của ông, ngày mai sẽ đuổi ông khỏi khu nhà thương mại này.”

Ông Lâm lo sốt cả vó.

Dĩ nhiên ông ta không thể đuổi cả nhà dì Vương đi được, ông ta cũng không hy vọng bị cắt hết điện nước, chấm dứt hợp đồng cho thuê.

Thế nhưng Lý Cương lại là bá chủ trong thôn, hơn nữa anh ta còn có bối cảnh hùng mạnh.

Ông ta bất lực, không có cách nào đối mặt.

Diệp Đông lại lên tiếng.

“Cút!”

Anh chỉ nói duy nhất một chữ.

Lý Cương trừng mắt nhìn Diệp Đông: “Đồ rác rưởi, mày mới nói gì…”

Anh ta chỉ vừa mới nói được nửa câu thì cả người đã bay thẳng ra ngoài.

Diệp Đông lại tiếp tục đá anh ta bay thẳng ra khỏi phòng, ngã sõng soài trên hành lang.

Lúc này Vương Bảo Quốc cũng nói: “Thằng nhóc, cậu thật sự không biết tốt xấu.”

“Cậu có biết mình đã chọc vào một mớ rắc rối to rồi không?”

“Thứ mà cậu phải đối diện đó là cơn giận dữ của cậu cả nhà họ Hàn. Cơn giận này đủ khiến cậu tan thành mây khói.”

Lúc này Lưu Hướng Lệ cũng nói: “Bảo Quốc, xét thấy gia đình của Vương Ái Quốc có liên quan đến thằng nhóc này, vì vậy nhất định chúng ta phải cắt đứt quan hệ với họ ngay.”

“Tốt nhất đừng khiến cậu cả Hàn tức giận, liên lụy đến gia đình chúng ta.”

Vương Bảo Quốc lập tức gật đầu nói: “Đúng vậy! Từ nay về sau, chúng tôi và gia đình anh cả mãi mãi không qua lại với nhau nữa, cũng như không còn bất cứ mối liên hệ nào.”

Đúng lúc này.

Tiếng cười nói vui vẻ vang lên bên ngoài.

“Cậu Lôi, chắc hẳn đây là lần đầu tiên ngài đến cửa hàng thịt lừa này đúng không?”

Người nói chuyện chính là Hàn Vạn Lâm.

Người đi cùng Hàn Vạn Lâm chính là cậu cả nhà họ Lôi, Lôi Chấn.

Lôi Chấn vừa cười vừa nói: “Vạn Lâm, cậu gọi tôi bằng cậu Lôi có vẻ xa cách quá. Tôi lớn hơn cậu một tuổi, cậu cứ gọi tôi bằng anh Lôi là được.”

“Thật ra đây là lần đầu tiên tôi đến cửa hàng thịt lừa này.”

“Có điều đã là cửa hàng do cậu giới thiệu cho tôi thì ắt hẳn sẽ nấu ăn không tệ nhỉ!”

Hàn Vạn Lâm nghe anh ta nói vậy như mở cờ trong bụng.

Điều này có nghĩa là Lôi Chấn đã chấp nhận mình bước vào vòng kết giao của anh ta.

Mà tất cả mọi chuyện hoàn toàn vì Diệp Đông.

Hàn Vạn Lâm vội vàng nói: “Anh Lôi, anh nói rất đúng. Tuy cửa hàng thịt lừa này trông khá bình thường nhưng đảm bảo thịt lừa do nơi này chế biến rất là đặc biệt.”

Thật ra Hàn Vạn Lâm biết Lôi Chấn đã ăn nem công chả phượng chán chê nên sẽ thích những món ngon đặc biệt, do đó anh ta mới tìm đến nơi này.

Lôi Chấn gật đầu rồi nói: “Được, vậy hôm nay tôi cũng phải thưởng thức một phen.”

Tất nhiên còn có vài cậu chủ theo sau họ, những cậu chủ đó đều là đàn em của Hàn Vạn Lâm.

Những cậu chủ khác thấy Hàn Vạn Lâm và Lôi Chấn chuyện trò vui vẻ, đáy lòng kích động không thôi.

Hàn Vạn Lâm có thể bước vào vòng giao tiếp của Lôi Chấn thì cũng có nghĩa là cả đám bọn họ cũng đã tiến vào nửa bước. Chuyện này chắc chắn sẽ mang lại lợi ích cực lớn cho sự phát triển trong tương lai của họ.

“Lát nữa nhất định chúng ta phải uống vài ly với cậu Lôi…”

Những cậu ấm này kích động thầm nghĩ.

Rất nhanh.

Họ vừa đến tầng hai.

Bèn thấy Lý Cương nằm ở đối diện.

Sở dĩ Hàn Vạn Lâm có thể tìm ra cửa hàng thịt lừa đặc biệt này là nhờ Lý Cương cung cấp tin tức cho anh ta.

Anh ta đã nhờ Lý Cương đặt phòng dùm mình…

“Hửm, Lý Cương, sao anh lại nằm ở đây?”

Hàn Vạn Lâm hơi sầm mặt hỏi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK