Mục lục
Điện Vương Ở Rể - Diệp Đông (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hiện trường đột nhiên trở nên im ắng hơn.

Hai chân của Lý Sơn đã gãy.

Dù ông ta đang quỳ đè vết thương ở đầu gối ngay trên một viên đá nhỏ có ba cạnh, nhưng giờ phút này lại như chẳng cảm thấy đau.

Bởi vì giờ khắc này, sự căng thẳng trong lòng ông ta đã lấn át qua tất cả những cảm xúc khác.

“Diệp Đông, vừa rồi bọn họ bất kính với cháu, cháu xử lý bọn họ đi.”

Lý Diệu Thần lên tiếng.

Diệp Đông lắc đầu nói.

“Ông, bọn họ trêu chọc cháu, họ đã nhận được sự trừng phạt đáng có.”

“Chuyện còn lại chính là việc trong nhà của mọi người, cháu sẽ không nhúng tay vào.”

Đương nhiên Lý Diệu Thần hiểu đây là sự tôn trọng của Diệp Đông với mình. Ông cụ đưa mắt nhìn về phía Diệp Đông, trong ánh mắt lộ ra vẻ cảm động.

Dù gì Diệp Đông cũng là Hóa Cảnh tông sư, cao cao tại thượng!

Dù Diệp Đông và Lý Mỹ Na kết hôn, anh là con cháu của ông cụ, nhưng vì anh là tông sư nên thật ra cũng không cần để ý tới cảm nhận của Lý Diệu Thần.

Nhưng Diệp Đông lại đặt tình nghĩa ở trước.

Lý Diệu Thần lập tức nhìn về phía đám người Lý Trạch, Lý Sơn, Lý Hoàng, Lý Mỹ Liên, Lý Xuyên.

Đôi mắt ông cụ hơi đục ngầu, chứa đựng dấu vết của năm tháng.

Đây đều là con cái, cháu chắt của mình, người trong tộc mà bản thân xem trọng và trọng dụng nhất.

Nhưng vừa rồi…

Thậm chí, Lý Diệu Thần không muốn nghĩ nữa.

“Cha, con sai rồi! Con thấy lợi lóa mắt! Nhưng con cũng chỉ vì tương lai của gia tộc mà thôi.”

“Ba, chúng con thật sự suy nghĩ cho sự phát triển nghiệp lớn của gia tộc! Chúng con tuyệt đối không có lòng riêng!”

“Ông, vừa rồi chúng cháu nói hơi quá đáng, bây giờ chúng cháu sẽ tự phạt, tát bản thân một cái thật mạnh, dập đầu với ông…”

“Chúng con là con cái của Cha mà!”

“Ông hai, cháu là đứa cháu mà ông yêu thương nhất! Cháu sai rồi, cháu không dám nữa đâu! Ông hãy nể mặt mũi ông nội đã mất của cháu, đừng chấp nhặt với cháu…”

Đám người này lập tức rối rít cầu xin.

Lý Khải, Lý Mỹ Na khẽ lắc đầu.

Những người này đúng là mặt dày.

Lý Diệu Thần nghe thấy những lời này, sắc mặt thật sự thay đổi.

Thậm chí, hai mắt ông cụ còn nhắm nghiền lại.

Dù sao trái tim của ông cụ cũng bằng thịt, có tình cảm.

Lý Diệu Thần do dự rồi lại chần chờ.

Diệp Đông không nói câu nào.

Anh đã nói không nhúng tay vào chuyện Lý gia thì sẽ không tham gia vào.

Dù ông cụ Lý có tha thứ cho đám ăn cháo đá bát này thì đó cũng là chuyện của ông cụ.

Hơn nữa, sau chuyện này, bệnh tình của ông cụ Lý đã tốt lên, khả năng quản lý gia tộc chắc chắn cũng tăng lên. Chắc hẳn tình huống phản bội này sẽ không xuất hiện nữa.

Trong lòng Lý Khải, Lý Mỹ Na cũng hoàn toàn tôn trọng ý kiến của ông cụ nên cũng không mở miệng đưa ra ý kiến.

“Ba, con biết Cha vẫn yêu thương chúng con! Cha sẽ cho chúng con cơ hội.”

“Ông hai, sau này cháu không dám làm như vậy nữa!”

“Cảm ơn ông đã cho chúng cháu cơ hội sửa đổi, làm lại cuộc đời.”

“Chúng cháu nhất định sẽ làm tốt cương vị, biểu hiện tốt một chút, cống hiến cho gia tộc để đền bù lỗi lầm của mình.”

Đám Lý Trạch lập tức lên tiếng, giống như Lý Diệu Thần đã đưa ra quyết định rồi vậy.

“Đủ rồi! Im miệng đi!”

Lý Diệu Thần quát lớn.

Toàn trường lập tức trở nên yên tĩnh.

“Các người đã làm ra chuyện sai lầm như vậy mà vẫn muốn ngồi ở chức vị vốn có à? Nằm mơ đi!”

“Những người vừa rồi rời bỏ Lý gia sẽ bị hủy bỏ hết thảy chức vụ, thu hồi toàn bộ cổ phần.”

“Cho các người ba năm quan sát. Để xem sau này thế nào!”

Lý Diệu Thần dùng uy nghiêm của gia chủ cũ để tuyên bố những chuyện này.

Diệp Đông nghe vậy thì khẽ gật đầu.

Thật ra, Lý Diệu Thần đã cực kỳ nương tay khi xử lý những người này rồi.

Đám Lý Sơn, Lý Trạch nghe vậy lập tức trợn trừng mắt, trên mặt lộ ra vẻ khó tiếp nhận.

Bây giờ, bọn họ đều là quản lý cấp cao sản nghiệp Lý gia.

Người thì phụ trách phòng ban quan trọng.

Người thì phụ trách một công ty con!

Đều là thành viên có thực quyền.

Đều là người được hưởng lợi cực lớn.

Quan trọng là bọn họ còn lén mở công ty riêng để chuyển lợi ích cho bản thân.

Nếu bọn họ bị cách chức thì chẳng phải sẽ mất một nửa số tiền kiếm được ư?

Quan trọng là họ sẽ mất địa vị được người người kính trọng.

“Không được! Cha! Cha không thể tuyệt tình như vậy!”

“Chúng con là con cháu ruột thịt của ba, sao Cha có thể làm như vậy được?”

Đám người Lý Sơn nói.

Phải công nhận rằng, bọn họ có thể thốt ra lời này đủ để chứng minh da mặt của họ quá dày.

Trước đó, chính miệng bọn họ đã nói muốn tát Lý Diệu Thần, còn muốn ông cụ làm chút cống hiến cho gia tộc trước khi chết…

Bây giờ, đám người phản bội này lại nói Lý Diệu Thần tuyệt tình.

“Câm ngay!”

“Đáng ra nên tiến hành xử lý các người dựa theo tội phản bội gia tộc.”

“Còn có người nào dị nghị thì trực tiếp xử trí theo tội phản bội gia tộc.”

Sắc mặt Lý Diệu Thần tái nhợt, đưa ra quyết định cuối cùng không cho phép nghi ngờ.

Đám người Lý Sơn, Lý Trạch nghe vậy, không còn dám tiếp tục nói chuyện nữa.

Tội phản bội gia tộc ít nhất sẽ bị đánh gãy hai chân.

Hơn nữa bất kể mối làm ăn nào liên quan tới sản nghiệp gia tộc cũng sẽ bị phong sát.

Cũng không được hưởng thụ bất cứ đãi ngộ và phúc lợi nào của gia tộc.

Dù sao bọn họ còn một ít sản nghiệp riêng nên chưa thể rời khỏi gia tộc…

“Tôi cho các anh ba ngày, lập tức tiến hành giao nộp ngay trong ngôi nhà này.”

“Nếu ai trì hoãn không thực hiện sẽ xử trí theo tội phản bội gia tộc.”

Căn nhà của Lý gia ở Khế Lệ có diện tích rất lớn.

Đủ để cho những người này tạm thời ở lại.

Đám Lý Trạch hậm hà hậm hực đi vào trong phòng ở sân sau.

Nhà chính ở phía trước.

Bây giờ chỉ còn lại Diệp Đông, Lý Diệu Thần, Lý Khải, Lý Mỹ Na và mấy người trong tộc khác.

“Diệp Đông, ân tình của cháu với Lý gia ta quá lớn.”

“Nếu cháu không cho chúng ta quỳ lạy tạ ơn thì chúng ta sẽ cúi đầu tạ ơn, mong cháu đừng từ chối.”

Trên mặt đám Lý Diệu Thần tràn đầy vẻ cảm động, ánh mắt nhìn Diệp Đông cũng đầy vẻ kính trọng.

Tuổi của Diệp Đông sàn sàn với Lý Mỹ Na.

Nhưng bọn họ tuyệt đối không dám coi Diệp Đông như con cháu.

Thấy bọn họ kiên quyết như vậy, Diệp Đông cũng không từ chối nữa.

Anh để mặc bọn họ cúi đầu thật sâu với mình.

“Diệp Đông, nếu không có cháu thì e rằng hôm nay Lý gia chúng ta sẽ bị lật đổ.”

“Vì thế, Lý gia bằng lòng đưa ra 10% cổ phần cho cháu. Mong cháu hãy nhận lấy.”

Lý Diệu Thần lại lên tiếng lần nữa.

Những người khác cũng không hề có ý kiến.

Trái lại, thậm chí họ còn hơi thấp thỏm.

Diệp Đông chính là Hóa Cảnh tông sư.

Địa vị của Hóa Cảnh tông sư thật sự là núi cao đáng ngưỡng mộ.

Phàm là Hóa Cảnh tông sư thì vừa có địa vị vừa giàu có, tuyệt đối không hề tầm thường.

Vừa rồi, Khương Lập Miên chỉ xin lỗi Diệp Đông thôi đã lấy ra năm tỷ rồi.

Diệp Đông trước giờ rất yên tĩnh, vốn là bình chân như vại.

Lý gia bọn họ có gia sản chục tỷ, thì 10% là một tỷ.

Đối với hầu hết những người bình thường, thậm chí gia tộc tuyến hai tuyến ba của Khế Lệ, đây là số tài sản tích lũy mấy chục năm mới có.

Nhưng đối với Diệp Đông thì e rằng chỉ được coi là mưa bụi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK