Mục lục
Tiên Vương Tái Xuất - Lạc Tú (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Những lời này khiến Lạc Tú cau mày nhìn Hư Kinh Thiên.

“Nhìn cái gì mà nhìn?” Bạc Tuấn ở bên cạnh quát.

Cần lưu ý rằng Hư Kinh Thiên là người của Côn Lôn Kiếm Cung, theo lời nói của người thế tục, đó chính là một vị tiên sư!

Hơn nữa, ngoài thân phận là người của Côn Lôn Kiếm Cung, Hư Kinh Thiên còn là một vị cao thủ tu pháp, từ lâu đã có thể thức tỉnh thực lực ở tầng thứ hai!

Chưa từng có người nào dám ngang nhiên nhìn ông ta như vậy?

Lạc Tú cười nhạt, phớt lờ Bạc Tuấn, chỉ nhìn Hư Kinh Thiên và chậm rãi mở miệng.

“Sao ông cứ luôn mồm kết luận Lạc mỗ sẽ chết yểu vậy?”

“Hừ, cậu cũng chỉ mới tới thông thần cảnh mà thôi, tuy rằng ở tuổi của cậu đã đạt tới cảnh giới này cũng đã là giỏi, nhưng cậu phải biết rằng trên thế giới này, núi này cao còn có núi khác cao hơn, ngay cả tôi còn chưa sánh bằng, thế mà cậu dám ngang nhiên đấu với võ thánh ư?”

Vốn dĩ ông ta tưởng lần này mình được mời xuống núi, sẽ được người phàm tục tôn kính, thậm chí là tôn sùng.

Nhưng không ngờ, còn chưa kịp tôn kính đã bị người thanh niên trước mặt phớt lờ.

Nếu lần này họ không đến thuyết phục cậu thanh niên rời đi, thậm chí có thể nói là bảo vệ anh thì ban nãy họ đã dạy cho anh một bài học rồi.

Dù gì ông ta chính là người đến từ Côn Lôn Kiếm Cung mà!

Ngay cả ở Côn Lôn, người bình thường cũng không dám khinh thường ông ta!

“Nghe rõ chưa?” Hư Kinh Thiên cau mày nói, chắp hai tay sau lưng, tỏ rõ thái độ không thích người thanh niên này.

Với thân phận địa vị của ông ta, người bình thường nào dám nói với ông ta như vậy?

Và ông ta có thể nói mấy lời với người thanh niên này đã là vinh dự cho anh lắm rồi!

Nếu không phải vì muốn báo đáp công ơn, ông ta đã dạy cho tên vô lễ này một bài học thích đáng rồi.

Nếu đặt ở Côn Lôn, trước thái độ của người thanh niên này, e rằng không sống nổi trong vòng ba giây!

“Nếu cậu nhất định muốn đi, vậy thì đừng trách tôi vô tình, không bảo vệ cậu nữa!” Hư Kinh Thiên uy hiếp.

Những lời này vừa thốt ra, Phi Long tái mặt, anh ta biết rất rõ tính khí của Lạc Tú.

Tính khí của người này không phải là không thể chấp nhận được những lời nói như vậy.

Quả nhiên Lạc Tú mỉm cười.

“Ha ha, bảo vệ tôi?”

“Mấy người có tư cách gì mà bảo vệ tôi?” Lạc Tú khoát tay, đi thẳng về phía trước, cũng lười nói thêm với hai tên ngốc này.

Anh đường đường là tiên tôn mà còn cần hai tên thức tỉnh cảnh bảo vệ ư?

“Cậu nói cái gì?” Hư Kinh Thiên kinh ngạc hỏi.

“Tốt hơn hết là mấy người tự bảo vệ mình đi, lão già!” Lạc Tú đã nghênh ngang rời đi.

“Đứng lại, anh là cái thá gì mà nói với chúng tôi như thế hả?” Bạc Tuấn bị chọc giận, ngón tay trỏ vừa động đậy, định gọi phi kiếm về để giết Lạc Tú.

Nhưng vừa định bắt đầu, Hư Kinh Thiên đã vươn tay ra ấn vào vai Bạc Tuấn.

Đây là thế tục, mà còn là sân bay, người đến người đi tấp nập, không nên tuỳ tiện giết người.

“Sư thúc, anh ta…” Bạc Tuấn tức giận nghiến răng.

“Bỏ đi, cậu ta muốn tự đâm đầu vào chỗ chết thì cứ để cậu ta đi!” Hư Kinh Thiên cười nhạt.

Một thông thần giả mà lại dám thách thức võ thánh, lại còn là tất cả các võ thánh của sở phán quyết lực lượng nữa, và lại còn có nữ thần chết chóc là đầu sỏ quốc tế.

Loại hành vi này thật khiến người ta cười đến rụng răng.

“Hai vị tiền bối, mời ở lại xem ạ.”

“Xem cái rắm ấy, anh nhìn thái độ của anh ta kia, chúng tôi không ra tay đã là nể tình lắm rồi, còn muốn chúng tôi bảo vệ anh ta ư?” Bạc Tuấn bất mãn quát lớn.

Phi Long cúi đầu không dám nói, dù sao anh ta cũng không phải là Lạc Tú, nào dám ngang nhiên chống đối với hai vị tiên sư.

“Đi thôi, nếu đã ra ngoài, chúng ta đi xem náo nhiệt nào. Tôi rất muốn xem hôm nay cậu ta sẽ chết như thế nào.” Hư Kinh Thiên phất tay áo nói.

Bạc Tuấn nhìn bóng lưng của Lạc Tú với vẻ mỉa mai, anh ta rất muốn đợi đến khi Lạc Tú không thể chống cự được nữa, sau đó nhờ họ giúp đỡ, sau đó xem Lạc Tú có còn kiêu ngạo như vừa rồi hay không!

Ở phía bên kia, trong một biệt thự của nhà họ Chu, đám người Thẩm Thiên Quân đang tụ tập ở đó.

Tuy nhiên, người đàn ông đang ngồi trên sảnh cao là một người đàn ông trung niên, râu dài và tóc dài, lúc này đang ngồi ngay ngắn ở đó.

Mà Thẩm Thiên Quân cung kính đứng ở đó, những người còn lại của nhà họ Thẩm cũng cung kính đứng ở nơi đó, không dám thở mạnh.

Bởi vì đây cũng là một vị võ thánh!

“Vô Không tiền bối, chuyện này cứ quyết định như vậy à?” Thẩm Thiên Quân luống cuống nói.

“Vậy thì cứ làm theo cách này. Tôi sẽ giúp nhà họ Thẩm xử lý thằng con cháu chẳng ra gì kia, giúp nhà họ Thẩm giành lại gia sản, còn tài sản của tên Lạc Vô Cực kia sẽ thuộc về tôi, coi như trả phí cho tôi đã ra tay.” Vô Không võ thánh mở miệng nói.

Lời vừa thốt ra, tất cả mọi người trong nhà họ Thẩm đều rất vui, dù gì cũng đã mời được võ thánh ra tay.

Cho dù trận chiến giữa Lạc Tú và Chu Càn Khôn hôm nay là như thế nào, họ cũng không thể thoát khỏi năm ngón tay của Vô Không võ thánh.

“Ha ha, quả nhiên Vô Không võ thánh có lòng mang thiên hạ, từ bi vi hoài!” Thẩm Thiên Quân ra sức nịnh nọt.

“Ôi, Lạc Vô Cực kia vốn là người nhà họ Thẩm mấy người, giờ lại làm mấy chuyện đại nghịch bất đạo như vậy, đương nhiên tôi phải quan tâm rồi, nếu không cả thiên hạ đều như vậy, chẳng phải sẽ đại loạn à?” Vô Không võ thánh cười nói.

Thẩm Thiên Quân khẽ cười ngầm hiểu ý, đây thật ra chỉ là một cuộc giao dịch!

Vô Không võ thánh cần gia sản của Lạc Tú, mấy trăm tỷ đô la, vì cho nên mới ra tay giúp đỡ nhà họ Thẩm.

Dù gì Vô Không cũng là võ thánh ở sở tài quyết lực lượng, không thể cướp tài sản của Lạc Tú một cách quang minh chính đại được, nếu không sẽ bị hủy hoại thanh danh, nên cần một cái cớ.

Cái cớ này chính là thay nhà họ Thẩm trừng trị thằng con cháu không ra gì, giúp nhà họ Thẩm lấy lại tài sản.

Bằng cách này, nhà họ Thẩm và Vô Không đều có được thứ họ cần, vì vậy họ đã bắt tay với nhau.

“Lui xuống đi, chuyện này chắc chắn lão phu sẽ giúp.” Vô Không võ thánh phất tay.

“Đa tạ tiền bối.” Người nhà họ Thẩm lui ra ngoài.

Nhưng vừa bước ra ngoài, không chỉ Thẩm Thiên Quân, ngay cả đám người Thẩm Chu Toàn cũng lộ rõ vẻ mừng rỡ.

Cuối cùng họ đã đợi được ngày này ư?

Lạc Tú!

Chúng ta muốn mày phải chết không có chỗ chôn thân.

“Ha ha, e là thằng nghịch tử đó còn chưa biết nơi này đã bày ra thiên la địa võng để chờ nó đến đây nhỉ?” Thẩm Thiên Quân đã khôi phục lại dáng vẻ chỉ tay năm ngón của ông ta.

Trong khoảng thời gian này, người nhà họ Thẩm ngay cả tiền mua vé xe cũng không có, đi khắp nơi cầu xin người giúp đỡ, nhưng đi đâu cũng bị người ta từ chối.

Dù gì tên tuổi của Lạc Vô Cực đã lan rộng khắp cả nước, ai dám ngang nhiên giúp đỡ bọn họ?

Cũng may cuối cùng họ đã bám vào nhà họ Chu, sau đó gặp được Vô Không võ thánh.

Chỉ cần Vô Không võ thánh ra tay thì nhất định bọn họ có thể đoạt lại gia sản nhà họ Thẩm.

“Ha ha ha, tôi thật sự rất mong thằng nghịch tử đó nhanh chóng đến đây, tôi không thể chờ đợi thêm được nữa rồi. Tôi rất muốn xem hôm nay nó sẽ bị thân bại danh liệt như thế nào, sẽ chết tại đảo Tần Hoàng này ra sao, trơ mắt nhìn chúng ta lấy lại sản nghiệp đã từng thuộc về họ Thẩm như thế nào.” Thẩm Thiên Quân lạnh lùng mở miệng nói.

“Lạc Tú, e là cậu không thể tưởng tượng nổi đâu nhỉ?

Thẩm Thiên Quân tôi đã đặt cược lên võ thánh, không chỉ có thể khôi phục vinh quang trước kia, thậm chí còn có thể vượt qua vinh quang trước đây, giẫm chết cậu dưới chân!”

“Ông nội, họ Lạc đã đến rồi!”

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK