Mục lục
Tiên Vương Tái Xuất - Lạc Tú (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hai mắt Lạc Tú như điện, lạnh lùng nhìn xuống lầu. Giờ khắc này, dù chỉ một cái liếc mắt cũng khiến những người trong Bát Cực Môn đổ mồ hôi lạnh.

Lập tức, Lạc Tú nhón mũi chân, giống như một chiếc lá rơi, nhẹ nhàng nhảy từ trên lầu ba xuống.

Mấy người trước đó coi thường Lạc Tú nhất thời đột ngột lùi lại.

Tiểu Phong run run hai tay đưa ra chiến thư ra.

Tại thời điểm này, không còn ai coi thường cậu thanh niên khoảng hai mươi tuổi này nữa. Thực lực quyết định tất cả, cũng chứng minh tất cả.

Lạc Tú tiếp nhận chiến thư. Đó là chiến thư của Bát Cực Môn, ước hẹn ở Thông Châu một tháng sau, khi đó chưởng môn Bát Cực Môn Phong Thiên Lôi sẽ đích thân ra tay quyết chiến cùng Lạc Tú.

Trận chiến này thậm chí còn được trao cho các môn phái khác, chẳng hạn như Thái Cực, còn có Hình Ý Quyền, v.v..

Rõ ràng, đây sẽ là một sự kiện lớn đối với một số môn phái trong xã hội ngày nay, e rằng đến lúc đó nó sẽ thu hút sự chú ý rộng rãi.

Xét cho cùng, chưởng môn Bát Cực Môn Phong Thiên Lôi cũng coi như là một nhân vật uy chấn một phương.

Mà bên Bát Cực Môn, vì để bảo đảm không có một chút sơ sót nào, Phong Thiên Lôi đã mời Trương đại sư – vị thần cao cao tại thượng kia của Hải Đông đến trợ trận.

Lạc Tú thì chẳng thèm để ý, cũng không quan tâm đến việc giết những con kiến nhỏ này. Thấy Lạc Tú không có sát ý, bọn họ chạy trốn với vẻ hốt hoảng như chó kẹp đuôi vậy.

Mãi đến khi chạy được một đoạn đường dài, họ mới thoáng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Hơn nữa chuyện lần này khá lớn, cao thủ đứng đầu Hải Đông vậy mà lại bỏ mạng ở thị trấn nho nhỏ này. Nếu tin tức này truyền ra, nhất định sẽ gây chấn động toàn bộ Hải Đông!

Còn Lạc Tú đã trực tiếp đưa ba Lạc trở lại Vịnh Bàn Long ở Thông Châu.

Sau khi thu xếp chỗ ở cho ba Lạc ổn thỏa, Lạc Tú liền lái xe đến Hào Thái.

Không thể không nói, đám người Hồng Bưu và Quảng Khôn làm việc cho Lạc Tú quả thực là tận tâm tận lực.

Hào Thái đó không chỉ bị đập phá và trang hoàng lại xong xuôi mà còn bị đập bỏ một lần nữa theo yêu cầu của Lạc Tú.

Ấy thế mà hiện tại lại trang hoàng lên rồi.

Hơn nữa, đám người Hồng Bưu và Quảng Khôn vậy mà lại tự theo ý mình, để Hào Thái trang hoàng lại một lần nữa, sau đó lại chuẩn bị đập thêm một lần.

Mà giờ phút này, cậu Lưu đang bị nhốt trong một phòng bao, sống dở chết dở, ngày nào cũng có người đến “ân cần thăm hỏi” anh ta.

Lạc Tú đẩy cửa ra, kéo ghế qua rồi ngồi xuống, sau đó nhìn cậu Lưu.

“Van xin anh buông tha cho tôi. Van xin anh, anh muốn bao nhiêu tiền cũng được!” Cậu Lưu nhìn thấy Lạc Tú đến đây, lập tức quỳ trên mặt đất nức nở cầu xin.

Hoàn toàn khác với dáng vẻ kiêu ngạo trước mặt Lạc Tú trước đây.

Làm sao anh ta có thể nghĩ được Lạc Tú lại có năng lực và thể diện lớn tới như vậy.

Tất cả các ông lớn trong giới xã hội đen ở Thông Châu đều bị Lạc Tú gọi tới rồi.

Giờ đây, trong lòng cậu Lưu ngoài hối hận thì chính là hận thù.

Anh ta hận Trần Hữu.

Ấy thế mà lại liên lụy khiến mình đắc tội một sự tồn tại hoàn toàn không thể trêu vào.

“Tiền? Cậu nghĩ tôi thiếu tiền à?” Lạc Tú cười khẩy một tiếng.

“Cầu xin anh, buông tha cho tôi đi. Đều là Trần Hữu, đều là Trần Hữu xúi giục tôi làm. Hơn nữa anh ta còn tìm đến bạn bè của anh ta nữa. Cậu cả Sở của nhà họ Sở tỉnh Hải Đông.”

“Cậu cả Sở?” Lạc Tú nghe thấy cái tên đó thì một cỗ lửa giận bốc lên ngùn ngụt.

Kiếp trước, chính người này đã dẫn người đến đập nát đầu gối anh, phế bỏ hai tay của anh, khiến bản thân anh sống trong nhục nhã như một con chó.

Cuối cùng cũng đến rồi sao?

Tên này rốt cuộc cũng xuất hiện rồi?

Vậy kiếp này, người này đã cho anh cái gì, anh nhất định phải hoàn trả gấp mười lần, gấp trăm lần, gấp ngàn lần!

Tại kiếp trước, Lạc Tú chỉ từng thấy một bên mặt của đối phương, cũng chỉ biết đối phương được gọi là cậu cả Sở, thậm chí còn không biết tên thật của anh ta.

Dù sao, địa vị và thân phận của Lạc Tú vào thời điểm đó rất nhỏ bé, ngay cả một nhân vật như Trần Hữu cũng là một sự tồn tại cao cao tại thượng không thể vượt qua.

Là một người trong gia tộc lớn ở Hải Đông như cậu cả Sở, Lạc Tú hoàn toàn không đủ tư cách để biết thông tin của đối phương.

Chính bởi vì như thế!

Cho nên Lạc Tú mới luôn giữ lại Trần Hữu chỉ để dụ đối phương đến.

“Được rồi, đừng quỳ nữa.” Lạc Tú đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

“Cảm ơn anh đã buông tha cho tôi, cho dù làm trâu làm ngựa tôi cũng sẽ báo đáp anh!” Cậu Lưu vừa lau nước mắt nước mũi vừa vui sướng nói.

“Không, tôi không nói là tôi buông tha cho cậu!”

“Giá trị của cậu đã dùng hết, cậu có thể chết rồi!” Lạc Tú lộ ra một nụ cười quái dị.

Sau đó, Lạc Tú bước ra khỏi cửa phòng. Ngay một khắc Lạc Tú đóng cửa lại, cậu Lưu nổ “bùm” một tiếng, trực tiếp hóa thành sương máu!

“Yên tâm đi, Trần Hữu sẽ sớm tới bầu bạn với cậu!”

Lạc Tú sắp rời khỏi Thông Châu rồi, cho nên đương nhiên sẽ giải quyết hết những việc ở Thông Châu.

Trần Hữu, cũng nên đi chết rồi!

Lạc Tú vừa bước ra khỏi Hào Thái thì đã đụng phải Hạ Linh Lung đi đến từ phía đối diện.

“Anh Lạc, gần đây rất bận nhỉ!” Hạ Linh Lung trêu chọc. Hạ Linh Lung hôm nay không mặc đồng phục cảnh sát mà là một bộ váy màu be.

Trước đó Lạc Tú không hề phát hiện, hóa ra dáng người của Hạ Linh Lung cũng cực kỳ nóng bỏng, vòng một nở nang và vóc dáng cao ráo đáng tự hào kia không hề thua kém Lam Thục Đoan một chút nào.

“Tìm tôi làm gì vậy?” Lạc Tú hỏi. Mỗi lần Hạ Linh Lung tìm mình đều có việc gì đó. Lạc Tú cảm thấy lần này tự nhiên cũng không ngoại lệ.

“Có nể mặt ăn một bữa cơm không?” Hạ Linh Lung chỉ về phía xa.

Lúc này Lạc Tú mới phát hiện thì ra đằng xa có một chiếc Maserati màu xanh lam đang đậu, trước cửa xe còn có một cô gái đang đứng dựa vào.

Cô gái đó mặc một chiếc áo ba lỗ đen khoét sâu ngực, còn để lộ phần bụng trắng nõn, nửa người dưới là chiếc hotpants không thể ngắn hơn.

Khe rãnh trắng muốt sâu hoắm cùng hai đùi mảnh khảnh thon thả, cộng thêm khuôn mặt xinh đẹp của cô gái khiến người đi đường phải ngoái nhìn.

Nhưng vẻ mặt hờ hững của cô gái và chiếc Maserati màu xanh lại khiến nhiều người phải cúi đầu xấu hổ.

“Đi thôi.” Lạc Tú không từ chối, ngược lại còn có chút tò mò xem rốt cuộc Hạ Linh Lung này muốn làm cái gì.

Nghe thấy Lạc Tú đồng ý, Hạ Linh Lung cố ý bước tới, nắm lấy cánh tay Lạc Tú ra chiều thân thiết lắm, kéo Lạc Tú đi về phía xe.

Cô gái kia tên Tuyết Phi thì đột nhiên lắc đầu thở dài.

“Linh Lung, cậu?”

“Haiz!”

Mặc dù những lời này chẳng hiểu ra sao cả, nhưng Lạc Tú vẫn nghe được. Lời này tựa hồ chướng mắt mình, cho nên vừa nãy mới thở dài một tiếng.

“Đúng rồi, Tuyết Phi, để mình giới thiệu với cậu một chút, đây là…”

“Thôi đi Linh Lung, trực tiếp đi ăn cơm đi.” Chu Tuyết Phi ngắt lời Hạ Linh Lung.

Rõ ràng là không có hứng thú làm quen với Lạc Tú, biểu hiện vô cùng thờ ơ.

Trên thực tế, vừa rồi cô ta cũng thầm đánh giá Lạc Tú một chút. Anh cao khoảng một mét bảy, miễn cưỡng đủ tư cách. Ngoại hình thì thôi, mặc dù cũng điển trai dễ nhìn nhưng cũng không phải đặc biệt đẹp trai.

Bỏ những thứ này sang một bên, điều quan trọng nhất chính là đây là Thông Châu, gia thế đối phương dù tốt hay xấu cũng không thể so sánh với người đến từ Hải Đông.

Vì vậy, thoạt nhìn, đánh giá của Chu Tuyết Phi đối với Lạc Tú là rất bình thường, hoàn toàn không xứng với Hạ Linh Lung!

Chưa nói đến việc so sánh với người đang theo đuổi Hạ Linh Lung.

Cậu ấm giàu có đang theo đuổi Hạ Linh Lung không chỉ có vóc dáng cao lớn, đẹp trai, chẳng khác gì sao nam, mà quan trọng nhất là anh ta có gia thế hiển hách. Mặc dù ở bên Hải Đông nhưng cũng là nhà quyền quý xếp hạng hàng đầu.

Người thanh niên trước mặt thật sự kém xa so với cậu ấm đó.

Nhìn như vậy, có lẽ ngay cả người phụ nữ của chính mình anh cũng không so sánh được.

Chu Tuyết Phi tuy còn trẻ nhưng cũng đã có công ty thu nhập hàng năm gần ngàn vạn tệ, cho nên không nói đến đàn ông bình thường, ngay cả đàn ông có chút năng lực cô ta cũng không thèm để vào mắt. Vì vậy, đương nhiên cô ta sẽ chướng mắt Lạc Tú.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK