Mục lục
Tiên Vương Tái Xuất - Lạc Tú (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chung Thánh Kiệt không biết người phụ nữ trước mặt này, nhưng nhìn khí chất và phong thái của chị ta, vừa nhìn đã biết chắc chị ta không phải là một nhân vật lớn bình thường.

Cùng với việc lúc này tổng giám đốc Trương sợ tới mức mặt trắng bệch, đi theo phía sau quý bà kia như một con chó, có thể tưởng tượng ra thân phận của người phụ nữ này nhất định không tầm thường.

Nhưng Hạ Hân Hân lại biết.

Quý bà đối diện không phải ai khác mà chính là một trong hai đóa hoa vàng của nhà họ Vương ở Hải Đông.

Nhà họ Vương đáng sợ đến chừng nào? Đó là một trong bốn đại phú hào Hải Đông chân chính. Nhân vật số một của Hải Đông có xuất thân từ gia tộc này, dựa vào điểm đó thôi đã chứng minh tất cả.

Mà quý bà này chính là một trong hai người đứng đầu nhà họ Vương, Vương Vận Vân. Nói trắng ra thì quý bà này đại diện cho nhà họ Vương.

“Chị Vương, sao chị lại ở đây?” Khuôn mặt Hạ Hân Hân đầy vẻ không tin và kinh ngạc.

Nhân vật như vậy, ngay cả ba của cô ta cũng không nhất định có đủ mặt mũi để mời ra ngoài.

Nhưng giờ phút này vậy mà lại đích thân đến đây.

“Nhà họ Hạ muốn hợp tác với công ty con của nhà các chị, nhưng vị tổng giám đốc Trương của công ty con các chị dường như không quá bằng lòng.” Lạc Tú không nói nhảm, vào thẳng chủ đề.

“Trương Thành, quỳ xuống!” Vương Vận Vân nói rất khẽ, giọng điệu cũng rất dịu dàng.

Nhưng Trương Thành này, người được gọi là tổng giám đốc Trương, vậy mà lại thực sự quỳ xuống.

“Vả miệng!” Vương Vận Vân cười nói, giọng nói vẫn rất nhẹ nhàng.

Nhưng không thể bỏ qua phần uy nghiêm lộ ra trong vô hình kia.

Mà Trương Thành cũng thực sự giơ bàn tay lên mà bắt đầu tát vào mặt của mình một cách tàn nhẫn.

“Chưa ăn cơm sao?” Vương Vận Vân lại cười, dùng ngón tay chỉ vào Trương Thành. Ba người đàn ông vạm vỡ mặc vest trực tiếp đi từ ngoài cửa vào, hai người trực tiếp đè Trương Thành lại.

Kẻ còn lại giơ cánh tay trực tiếp tát vào mặt Trương Thành một cách hung bạo. Rắc một tiếng, quai hàm của ông ta đã bị đánh trật khớp.

Nhưng vẫn chưa chấm dứt, lại thêm mấy bạt tai giáng xuống nữa, trực tiếp làm biến dạng toàn bộ khuôn mặt của Trương Thành.

“Có thể hợp tác với cậu Lạc là điều mà bao nhiêu người cầu còn không được. Thế mà một con chó như ông lại dám kêu gào trước mặt cậu Lạc, không chỉ làm mất thể diện của nhà họ Vương chúng tôi, mà còn đắc tội đến cậu Lạc nữa.”

“Cậu Lạc, nếu cậu mất hứng, tôi có thể làm cho ông ta biến mất vĩnh viễn!” Quý bà vẫn mỉm cười khi nói lời này.

Nhưng lại khiến Trương Thành và mấy người Hạ Hân Hân sợ đến mức dựng tóc gáy.

“Cậu Lạc, kẻ dưới có mắt không thấy Thái Sơn, xin cậu Lạc hãy buông tha cho tôi, xin cậu Lạc hãy buông tha cho tôi.” Trương Thành sợ đến mức không thèm quan tâm đến nỗi đau đớn, cứ quỳ trên mặt đất dập đầu không ngừng với Lạc Tú.

“Kéo xuống đi.” Lạc Tú xua tay.

Lúc này, quý bà kia vẫy tay một cái, một bản hợp đồng lập tức được đặt trên bàn.

Hạ Hân Hân khẽ liếc mắt nhìn, bản hợp đồng này không những không phải bàn bạc trước, mà nhà họ Vương trực tiếp muốn hợp tác với nhà họ Hạ, thời gian hợp tác cũng không phải ngắn ngủi.

Mà là mười năm!

Quan trọng nhất là đối phương cho lợi rất lớn. Nếu ký hợp đồng thành công thì đừng nói là hai trăm vạn.

Trong vòng ba tháng, nhà họ Hạ có thể kiếm lãi ròng hai trăm triệu!

Điều này tương đương với việc cung cấp cho nhà họ Hạ một thị trường khổng lồ và trái cây làm sẵn!

“Cậu Lạc, có thể hợp tác với cậu là chuyện mà nhà họ Vương chúng tôi cầu còn không được. Đây là một chút thành ý của chúng tôi.” Vương Vận Vân lại cười nói.

Đây là sự thật, Vương Vận Vân đã tận mắt chứng kiến năng lực của Lạc Tú ở Thông Châu.

Hơn nữa, bên phía nhà họ Vương rất coi trọng Lạc Tú, thậm chí còn có động thái muốn lôi kéo Lạc Tú bằng mọi giá.

Giờ khắc này, Hạ Hân Hân đột nhiên nhớ lại những gì Lạc Tú đã nói trước đó.

Lạc Tú anh làm việc gì, cho tới bây giờ đều là người khác cầu xin anh, chưa bao giờ phải ăn nói khép nép đi cầu xin người khác!

Giây phút này, Chung Thánh Kiệt nhìn chằm chằm Lạc Tú, không dám nói một lời.

“Cái này? Cái này?” Hạ Hân Hân bị sốc đến mức không nói được lời nào.

“Em gái nhà họ Hạ thật may mắn. Trước đây tôi đã hẹn cậu Lạc bao nhiêu lần cũng không hẹn được.” Vương Vận Vân cười nói, nhưng trong giọng điệu lại có chút ghen tuông.

Những lời này vừa ra khỏi miệng, nhất thời khiến Hạ Hân Hân càng thêm sửng sốt.

Vương Vận Vân hẹn Lạc Tú, nhưng Lạc Tú vậy mà lại không muốn quan tâm.

Vương Vận Vân là ai chứ?

Vậy mà Lạc Tú lại không muốn quan tâm?

Giờ khắc này, Hạ Hân Hân quay đầu lại, ngơ ngác nhìn Lạc Tú.

Chẳng trách trước đó khi anh chàng này luôn tỏ ra trịch thượng như vậy, luôn khinh thường ngoảnh đầu như vậy.

Không phải Lạc Tú giả vờ, mà là người ta thực sự có năng lực này.

Chẳng phải trước đó Lạc Tú đã nói không phải chỉ là một cái hợp đồng mấy trăm vạn thôi sao?

Những lời này còn cuồng vọng không?

Không, không cuồng vọng chút nào!

Những gì người ta nói là sự thật!

Lúc này, Hạ Hân Hân đột nhiên nhớ lại những gì ba cô ta nói.

Lạc Tú, ngay cả ông ấy cũng không thể nhìn thấu!

Hợp đồng mà bọn họ cầu xin khắp nơi muốn ký, người ta lại chỉ cần gửi một tin nhắn đã lập tức đưa lên tận cửa. Thậm chí đối phương còn nghĩ cách gấp mười, gấp trăm lần để nịnh bợ Lạc Tú.

Bây giờ có vẻ như những lời Lạc Tú mắng Chung Thánh Kiệt hôm nay hoàn toàn không phải là những lời tức giận.

Quả thực, chỉ một hợp đồng hai trăm vạn mà anh ta còn làm không được, anh ta là cái thá gì chứ?

Người ta thực sự vừa ra tay đã trực tiếp có giá hai trăm triệu!

Hơn nữa hiện tại là đối phương cầu xin Lạc Tú ký hợp đồng.

Nhưng nhìn như vậy, Lạc Tú vậy mà lại có chút không muốn, cho tới bây giờ vẫn chưa lên tiếng nữa kìa.

Chung Thánh Kiệt cũng choáng váng, hoàn toàn chết lặng.

Muốn làm cho Lạc Tú hạ bệ, muốn làm cho Lạc Tú khó xử ư?

Đối mặt với thực lực chân chính, mấy thứ này có vẻ quá nực cười.

Giờ phút này, hai người trước kia chế nhạo Lạc Tú đột nhiên xấu hổ đến cực điểm.

Hạ Hân Hân một lần nữa nếm trải cảm giác mặt đỏ tai hồng của tối hôm qua.

Cũng may hôm nay uống rượu nên không nhìn ra được, nếu không thì thật là xấu hổ chết mất.

Nhưng bây giờ Hạ Hân Hân vẫn cảm thấy trên mặt nóng rực.

Mãi một lúc lâu sau, Lạc Tú mới bảo Hạ Hân Hân ký hợp đồng.

Hạ Hân Hân thì lại vui mừng đến mức tay cô ta cũng run lên.

“Cảm ơn cậu Lạc đã nể mặt.” Những lời này của Vương Vận Vân khiến tay của Hạ Hân Hân càng thêm run.

“Phải rồi, cậu Lạc, ngày mai đúng lúc có một bữa tiệc rượu giữa những nhà hào phú, cậu Lạc có nể mặt qua đó ngồi chút được không?” Vương Vận Vân đưa ra lời mời.

Hạ Hân Hân lại trợn mắt há mồm nữa rồi.

Nhà họ Hạ vẫn luôn muốn tham dự buổi tiệc rượu đó, bởi vì chỉ những người cực kỳ có thân phận mới được mời đến đó.

Nhưng nhà họ Hạ bây giờ gần như đã bị đuổi ra khỏi vòng tròn đó, chưa nói đến lời mời, dù muốn chủ động đi bao nhiêu lần cũng không đi được.

“Xin cậu Lạc nhất định phải nể mặt.” Vương Vận Vân lại nói, thậm chí còn mang theo một chút nũng nịu.

Lạc Tú suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu.

Đi xem thử cũng tốt, nhìn xem những đại gia tộc này ở Hải Đông một chút, có lẽ sau này cũng phải giao thiệp với bọn họ.

“Tôi đi được không?” Hạ Hân Hân vội vàng hỏi, dù sao đây là cơ hội khó có được, nói không chừng lúc đó bọn họ có thể thương lượng chuyện làm ăn với những nhà phú hào khác cũng nên.

“Nếu em gái nhà họ Hạ là bạn của cậu Lạc, tất nhiên có thể đi.” Những lời này của Vương Vận Vân vô cùng có chừng mực.

Hạ Hân Hân tự nhiên cũng hiểu, ý đó có nghĩa là vì nể mặt của cậu Lạc nên mới miễn cưỡng cho cô ta đi.

Lúc này, điện thoại di động của Lạc Tú vang lên, là tin nhắn của Giang Đồng Nhiên.

“Có rảnh không? Uống rượu với tôi đi, tâm trạng không tốt lắm.”

Lạc Tú nhìn lướt qua tin nhắn, sau đó đứng dậy.

“Đi thôi, mọi việc đã xong xuôi rồi.” Nhưng Lạc Tú lại chỉ vào Chung Thánh Kiệt với Vương Vận Vân.

“Đã hiểu!” Vương Vận Vân mỉm cười.

Sau đó, anh kéo Hạ Hân Hân rời đi, trong khi Chung Thánh Kiệt bị chặn lại trong phòng bao.

Hạ Hân Hân muốn nói gì đó nhưng cũng không có cách nào, dù sao thì người kéo anh ta là Vương Vận Vân.

Sau khi Vương Vận Vân rời đi, Chung Thánh Kiệt cũng bị bắt đi.

“Lạc Tú, rốt cuộc anh là ai?”

Nhưng Lạc Tú không thèm để ý tới Hạ Hân Hân, bắt taxi và rời đi trước.

Hẳn là bên Giang Đồng Nhiên đã xảy ra chuyện gì đó rồi.

Hạ Hân Hân nhìn Lạc Tú rời đi thì không nhịn được hét lên: “Hừ, không phải ký được cái hợp đồng thôi sao? Kéo gì mà kéo chứ?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK