Mục lục
Tiên Vương Tái Xuất - Lạc Tú (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tiếng kêu gào của Guillard khiến tất cả mọi người có mặt đều nắm chặt tay, nhưng lại không dám tiến lên.

Đối mặt với sức mạnh tuyệt đối, đôi khi, người ta chỉ có thể dám tức giận chứ không thể nói gì!. Truyện Gia Đấu

“Làm sao?” Guillard nhìn Lê Cửu với vẻ chế nhạo.

“Hoặc là đưa cho tôi, hoặc là tôi sẽ giết sạch bọn họ!”

Đây là sự đàn áp, lại càng là điều sỉ nhục!

Cao thủ đứng thứ nhất Thiên Bảng của Hoa Hạ đã bị đánh bại, một khi tin tức này truyền ra, e là sẽ bị cả thế giới chê cười!

Trừ khi có thể mời một người tu pháp lợi hại đến.

Nhưng người tu pháp thật sự rất khó tìm, họ ít khi quan tâm đến thế giới trần tục, đi đâu mà tìm đây chứ?

Lê Cửu đang do dự.

“Hừm, thật sự cho rằng Hoa Hạ tôi không còn người nữa sao?” Vị tông sư của tỉnh Sơn Tây hừ lạnh tiến lên một bước.

“Tôi đến lĩnh giáo tuyệt học của ngài!”

“Trở về đi!” Lê Cửu đột nhiên quay người hô to một tiếng.

Sự khác biệt giữa tông sư và hóa cảnh là một trời một vực.

Hơn nữa tên Guillard này còn là một người tu pháp.

Mặc dù Lê Cửu đã hét lên nhưng đã quá muộn.

Guillard nở nụ cười khinh thường, đột nhiên tung ra một chưởng giống như đạn pháo bắn vào không khí.

“Ầm!” Pháo khí vô hình lập tức đánh trúng vị tông sư kia, vị tông sư đó lập tức nổ tung trong tích tắc.

Máu tươi đổ đầy trên mặt đất.

Cả hiện trường im lặng như tờ!

Đây là loại sức mạnh gì chứ?

Dĩ nhiên là đã xuất thần nhập hóa, ngay cả một tông sư cũng không đỡ được một chiêu?

“Giao ra hoặc chết?” Guillard chậm rãi đi về phía Lê Cửu, vẫn duy trì phong thái quý ông tao nhã, nhưng rõ ràng hắn ta đã mất đi sự kiên nhẫn cuối cùng và sẵn sàng giết người.

“Lê tông sư, tôi thà chết còn hơn để người khác nhìn trộm truyền thừa của chúng ta.”

“Đây là thứ do tổ tiên để lại, làm sao có thể dễ dàng truyền bá ra ngoài chứ?”

“Hôm nay cùng lắm thì mọi người đều chôn vùi ở đây thôi!” Nhiều người lần lượt bày tỏ ý kiến, dù sao cũng là đại lão một phương, kiên cường khí khái, hoàn toàn không để bản thân chịu uất ức.

“Vậy thì đừng trách tôi.”

“Chờ đã.” Đột nhiên, một giọng nói hơi non nớt trầm thấp vang lên.

Mọi người nhìn quanh để tìm, chỉ thấy một thanh niên với vẻ mặt thư thái, đứng ở ngoại vi ngậm điếu thuốc, lúc này mới thở ra một vòng khói, nhưng không có vẻ gì là căng thẳng trong bầu không khí nguy hiểm này cả.

“Tôi sẽ cho ông một cơ hội, đi ngay bây giờ vẫn còn kịp.” Lạc Tú chậm rãi nói.

Ngay khi những lời này vừa thốt ra, những người khác đều sửng sốt, đặc biệt là Lão Kim đang đứng bên cạnh Lạc Tú, nhìn Lạc Tú với vẻ không tin.

“Người trẻ tuổi của Hoa Hạ đều lỗ mãng như vậy sao?” Guillard cũng nhìn về phía Lạc Tú, nhưng sau khi phát hiện chính là Lạc Tú vừa nói chuyện, hắn ta liền cảm thấy như bị sỉ nhục.

Dù sao vừa rồi hắn ta đã đánh bại cả kẻ mạnh nhất ở đây, chẳng lẽ không nên cho hắn ta chút tôn trọng đối với một kẻ mạnh sao?

Khi Lê Cửu nhìn thấy chính là Lạc Tú nói những lời này, trong lòng có chút sốt ruột.

Vừa muốn mở miệng nói một tiếng, nhưng Lạc Tú lại nói tiếp.

“Xem ra ông không định trở về đúng không.” Lạc Tú tùy ý ném tàn thuốc còn dở xuống đất, sau đó đi về phía Guillard.

“Trở về đi, cậu ở đây làm gì?” Lê Cửu hét lớn lên.

Mặc dù hôm qua đã cảnh cáo Lạc Tú, nhưng ông ta vẫn luôn coi Lạc Tú là một hậu bối, không có ác ý gì.

Nhìn thấy Lạc Tú đi về phía trước vào lúc này, ông ta đương nhiên muốn ngăn Lạc Tú lại.

“Đến đây để cứu ông.” Lạc Tú chỉ vào Lê Mị Tư, ý nói rằng Lê Mị Tư đã nhờ Lạc Tú giải cứu ông ta.

“Làm càn, còn không mau trở về đi.” Lê Cửu lại hét lên.

“Người trẻ tuổi, cậu mau trở về đi.” Lão Kim cũng từ phía sau hét lên, tuy rằng vừa rồi không hài lòng với lời nói và việc làm của Lạc Tú, nhưng dù sao đều là người Hoa Hạ, đều là người một nhà, đương nhiên không thể trơ mắt nhìn thiếu niên này đi chịu chết được.

“Cậu không hiểu bản thân đang làm cái gì hả?” Lê Cửu hơi sốt ruột.

Tông sư đến đây đều bị một chưởng đánh bại, ngay cả ông ta được xưng là cao thủ đứng thứ nhất Thiên Bảng cũng không đánh lại đối phương, sao cậu ta có thể kiêu ngạo nói đến cứu mình chứ?

Hiện tại có rất nhiều nhân vật cấp tông sư, rất nhiều cao thủ đều không tiến lên, vậy mà Lạc Tú lại đứng ra sao?

Với thân thủ của Guillard, e rằng một ngón tay có thể đánh anh nát bấy.

“Cậu trai, cậu vẫn còn trẻ, cuộc sống tương lai còn dài, đừng phạm sai lầm!” Lão Kim hét lên từ phía sau.

“Ông Guillard, cậu ta chỉ là một đứa trẻ, còn chưa hiểu chuyện.” Lê Cửu lại nói, ông ta thực sự sợ Guillard sẽ đột nhiên động thủ.

Đến lúc đó, ngay cả ông ta cũng không thể cứu được Lạc Tú.

“Dù chỉ là một đứa trẻ nhưng cậu ta vừa làm nhục tôi vừa không tôn trọng kẻ mạnh.” Guillard lúc này đã sẵn sàng ra tay lập uy.

Nhìn thấy một cậu nhóc còn chưa mọc hết lông, lại dám nói khoác mà không biết ngượng như vậy, trong lòng ông ta đương nhiên có chút tức giận.

“Kính trọng với kẻ mạnh ư?” Lạc Tú hỏi ngược lại.

“Không tồn tại, trên đời này coi trọng loại chuyện này là không thể.” Lạc Tú lắc đầu, vẫn rất thản nhiên.

“Bởi vì..”

“Ông không có tư cách được tôi coi trọng!”

“Ông cũng không xứng!”

“Mày muốn chết hả!” Cơn giận của Guillard đã tới đỉnh điểm, ông ta đã hoàn toàn nổi giận.

Lê Cửu kinh ngạc nhìn Lạc Tú, xong rồi, hôm nay Lạc Tú nhất định sẽ phải chết.

Ngay cả ông ta cũng không dám nói chuyện với Guillard như thế, vậy mà Lạc Tú lại dám khinh thường hắn ta.

Ngày hôm qua cậu điên cuồng với tôi, kiêu ngạo với tôi, tôi có thể coi cậu như hậu bối mà không chấp nhặt cậu, nhưng hôm nay, cậu điên cuồng với cả Guillard, cậu ngại chết chưa đủ nhanh sao?

Và biểu cảm của những người khác có mặt ở đây cũng thay đổi, đây không phải là can đảm, mà là ngu ngốc!

Làm sao lại có một tên lỗ mãng như vậy chứ?

Nhưng đã quá muộn, Guillard đã muốn động thủ rồi.

Xuất hiện trước mặt Lạc Tú nhanh như chớp, hắn ta không muốn tát chết thanh niên trước mặt, trước tiên phải dạy cho thiếu niên này một bài học, bình tĩnh mà giết.

Vì vậy, Guillard giơ tay tát vào mặt Lạc Tú.

Với cái tát này, hắn ta đã cố tình khống chế lực đạo để không giết chết Lạc Tú.

Tuy nhiên, tất cả mọi người, kể cả Guillard, đều sửng sốt khi phát hiện ra Lạc Tú cũng giơ tay và tát về phía Guillard.

Hai cái tát cùng lúc giơ lên, ai có thể đánh ai trước, nhưng với tốc độ và kỹ năng ma quái của Guillard thì ngay cả Dư Hành Hạc cũng không sánh được, sao Lạc Tú lại dám đánh người ta chứ?

“Ầm!”

Khoảnh khắc tiếp theo, tất cả mọi người đều lộ ra vẻ kinh ngạc, Guillard bay lộn ngược ra ngoài trong tích tắc, giống như một viên đạn đại bác, trực tiếp va vào tảng đá lớn, tảng đá lớn bị đập thành nhiều mảnh.

“Khụ…” Guillard ho khan một tiếng, trong mắt lộ ra vẻ cực kỳ kinh hãi, lỗ tai ù đi, không thể tin được mà nhìn Lạc Tú, trên mặt hiện rõ năm dấu ngón tay.

Đặc biệt, khuôn mặt hắn ta vốn dĩ đã trắng bệch, không có một chút máu, bây giờ dấu bàn tay lại càng lộ ra rõ ràng hơn

“Tôn trọng ư?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK