Mục lục
Tiên Vương Tái Xuất - Lạc Tú (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lái xe thì khẳng định là không để cho Lạc Tú lái, dù sao thì Hạ Linh Lung vẫn cứ kêu gào muốn lái xe.

Mà sau khi phát hiện ra mình nghĩ sai rồi, cô gái cũng chẳng xin lỗi Lạc Tú. Dù sao theo cô ta thấy, hẳn là Sở Vân Hào mới là người cầm đầu bên trong những người này, còn Lạc Tú thì có vẻ lạc lõng, hoàn toàn chỉ là một người qua đường.

Thậm chí, sự khinh thường của đôi tình nhân dành cho Lạc Tú không thèm che giấu mà hiển hiện ngay trên mặt.

Xe chậm rãi khởi động, Hạ Linh Lung vừa lái xe vừa nhìn những con vật khác nhau bên ngoài xe, thỉnh thoảng dừng lại chụp vài tấm selfie bằng điện thoại di động.

Còn đôi tình nhân kia thì lại đang trò chuyện và cười đùa xung quanh Sở Vân Hào và Chu Tuyết Phi, trong khi đó Lạc Tú thực sự bị gạt sang một bên, dường như không ai muốn chú ý đến anh, như thể anh thực sự chỉ là một nhân viên bình thường.

Lạc Tú cũng không quan tâm đến điều đó, tự châm một điếu thuốc rồi hút.

Xe chạy được một đoạn, phía trước đã bắt đầu không ngừng hiện ra biển cảnh báo.

Bởi vì phía trước là khu vực có nguy cơ cao, cuối cùng chiếc xe cũng lái vào lãnh địa của mấy con hổ đang nằm bơ phờ trên những tảng đá phía xa, phơi mình dưới nắng và chợp mắt.

Hạ Linh Lung dừng xe, bắt đầu chụp ảnh tự sướng.

Còn cặp tình nhân cũng hào hứng cầm điện thoại liên tục chụp ảnh. Lúc mọi người chuẩn bị rời khỏi đây thì cô gái trong cặp đôi này vô tình làm rơi điện thoại xuống đất.

Mà chiếc xe đã đi được năm mét rồi.

“Em làm rớt điện thoại rồi.” Cô gái nhìn chiếc iPhone mới mua của mình với vẻ xót xa.

“Lái xe ngược về rồi lấy?” Hạ Linh Lung đề nghị.

“Không sao đâu, em gái, anh xuống xe nhặt giúp em.” Lúc này Sở Vân Hào mở miệng cười nói.

“Hả?” Câu này khiến mọi người sợ ngây người.

Phải biết nơi này là chỗ nguy hiểm, xa xa có mấy con hổ, ngộ nhỡ hổ đến thì coi như xong đời.

“Đừng lo lắng, anh Hào của em là cao thủ đấy. Đừng nói là một con hổ, cho dù là cả một bầy hổ cũng không làm được gì cậu ấy.” Bấy giờ Vương Tuấn Hi đứng lên nói.

Mà Sở Vân Hào thì nở một nụ cười đắc ý trên khuôn mặt.

Anh ta cố ý muốn khoe khoang một phen ở trước mặt mọi người.

“Tôi thấy hay là vẫn đừng nên xuống xe đi?” Lúc này Chu Tuyết Phi cau mày nói.

Dù sao thì đó là hổ chứ không phải mèo.

“Không có việc gì.” Sở Vân Hào trực tiếp mở cửa, sau đó vênh váo xuống xe, cầm điện thoại trên mặt đất lên rồi đi về.

“Oa, anh Hào, anh thật là lợi hại và can đảm!” Lúc này, cô gái nhỏ không những không cảm thấy nguy hiểm mà ngược lại còn cảm thấy Sở Vân Hào cực kỳ dũng cảm.

“Hì hì, không sao đâu. Hay là em cũng xuống dưới thử xem, anh sẽ bảo vệ em.” Sở Vân Hào khoe khoang nói.

“Em, em thực sự có thể sao?” Cô gái nhỏ hiển nhiên vẫn còn đang do dự và lo lắng.

“Anh đã nói là không có việc gì mà.” Sở Vân Hào vươn một bàn tay, trên mặt mang theo nụ cười ấm áp, sau đó cô gái nhỏ cuối cùng cũng duỗi tay ra, bước xuống xe trong nỗi sợ hãi.

Nhưng càng như vậy thì càng cảm thấy kích thích.

“Thế nào? Anh Lạc, hay là xuống dưới thử xem?” Bấy giờ Sở Vân Hào mở miệng nói.

Còn Lạc Tú thì lắc đầu.

“Anh Lạc à, con hổ còn đang ngủ trưa ở đằng xa đấy, anh sợ cái gì thế?” Lúc này Vương Tuấn Hi cũng đã xuống xe, tỏ vẻ ngầu ngầu nói với Lạc Tú.

Lạc Tú vẫn lắc đầu.

“Hừm, đúng là nhát gan.” Vương Tuấn Hi cười khẩy một tiếng.

“Tuyết Phi, xuống thử xem ha?” Sở Vân Hào gửi lời mời đến Chu Tuyết Phi.

Thực ra lúc này bầu không khí này đã hào hứng quá rồi, Chu Tuyết Phi cũng bỏ lý trí, sau đó xuống xe theo.

Cuối cùng, ngay cả chàng trai kia cũng đã xuống xe, chỉ có Lạc Tú và Hạ Linh Lung vẫn còn trên xe.

“Linh Lung xuống dưới đi.” Sở Vân Hào mở miệng nói với Hạ Linh Lung.

“Linh Lung, xuống dưới đi, không có nguy hiểm đâu, nhưng rất kích thích!” Chu Tuyết Phi thuyết phục.

“Ở dưới chụp ảnh tự sướng chắc chắn rất ngầu.” Chu Tuyết Phi tung ra lời dụ dỗ.

Còn Hạ Linh Lung thực sự rất do dự. Cô ta dao động rồi, nhưng nếu để Lạc Tú ngồi trong xe một mình thì hình như có chút không ổn lắm.

Cho nên cuối cùng Hạ Linh Lung mở miệng nói với Lạc Tú.

“Lạc Tú, hay là chúng ta cũng đi xuống đi?”

“Không đi, tốt hơn là cô cũng đừng xuống.” Lạc Tú khuyên.

“Anh Lạc, lần này anh có hơi quá đáng rồi. Chính anh nhát gan, sợ không dám xuống, vậy mà lại còn không cho Linh Lung xuống dưới nữa hả?” Vương Tuấn Hi trào phúng.

“Anh trai à, lá gan anh nhỏ thế. Một nữ sinh như em còn không sợ, anh sợ cái gì?” Cô gái nhỏ kia đắc ý nói, trong ánh mắt nhìn Lạc Tú hiện lên một tia khinh thường.

“Lạc Tú, không sao đâu, hay là anh thử xem sao, nếu sợ thì quay về xe ngay lập tức?” Bấy giờ Hạ Linh Lung cũng khuyên nhủ.

Nhưng Lạc Tú vẫn lắc đầu.

“Được rồi, là đàn ông thì xuống, là đàn bà thì anh cứ tiếp tục ở lại trong xe đi.” Lúc này Sở Vân Hào cười khẩy nói.

Nhưng Lạc Tú vẫn không chút động đậy, hoàn toàn không để ý đến Sở Vân Hào.

“Xí, đúng là đồ đàn bà!” Vương Tuấn Hi chế nhạo.

Chu Tuyết Phi nhìn Lạc Tú lắc đầu, một người đàn ông như vậy quả thực không nam tính chút nào, thậm chí lá gan còn không bằng con gái như các cô.

Mà lúc này Hạ Linh Lung cũng không nhịn được nữa. Mặc dù cô ta sẽ không coi thường Lạc Tú, nhưng vẫn cảm thấy Lạc Tú có hơi quá cẩn thận rồi.

Mấy con hổ đó vẫn luôn phơi nắng ở đằng xa, và sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

“Thực xin lỗi Lạc Tú, tôi thật sự rất muốn đi xuống thử xem.” Hạ Linh Lung nói xin lỗi với Lạc Tú.

Sau đó Hạ Linh Lung cũng bước xuống.

Tiếp đó lấy điện thoại ra và chụp ảnh.

“Đúng là nhát gan quá thể.”

“Nhát gan như vậy thì đến vườn bách thú làm gì?” Cô gái nhỏ kia châm chọc.

Chu Tuyết Phi và Hạ Linh Lung hai mặt nhìn nhau, nhìn Sở Vân Hào, sau đó lại nhìn Lạc Tú, hai người quả thực không thể so sánh nổi.

Nhưng lúc này, không ai để ý rằng những con hổ ở đây kỳ thật không chỉ có những con ở bên ngoài kia.

Mọi người chỉ lo chú ý đến vài ba con đang tắm nắng phía xa, bỏ qua con ở bụi cỏ cây sau lưng.

Cô gái kia đang vui vẻ chụp ảnh tự sướng thì bất ngờ nhìn thấy một cái đầu chui vào camera, chưa kịp hét lên thì một con hổ vồ lấy cô gái như một mũi tên nhọn, sau đó quay đầu bỏ chạy.

Cô gái kia bị gắp đi như một chú gà con.

Mà lúc này Sở Vân Hào mới phản ứng lại, nhưng một con hổ khác đã ở sau lưng lao thẳng về phía anh ta.

Một con hổ trưởng thành nặng khoảng 130 đến 210 kg. Một cái tát đánh tới khoảng một tấn, cũng chính là 1.000 kg. Hãy nghĩ xem bạn sẽ cảm thấy như thế nào khi bị một vật nặng 1.000 kg đập vào người?

Dù sao đi nữa, một cái tát có thể đập nát xương của một người ra thành từng mảnh.

Mà lực cắn còn kinh khủng hơn, sức bật lại càng đáng sợ hơn.

Cho dù những con hổ trong vườn bách thú không có được sự hoang dã trong tự nhiên, nhưng sức mạnh áp đảo này thực sự không phải là thứ mà người bình thường có thể chống lại.

Ai từng đến sở thú và quan sát cận cảnh hổ mới biết sức mạnh hoang dã đó đáng sợ như thế nào. Ở cự ly gần bằng tay không, thực sự chẳng có mấy ai dám thách thức hổ.

Trừ khi bạn đã nghĩ ra nên mua mộ của mình ở đâu rồi.

Sở Vân Hào quả thực là một cao thủ, quyền cước cũng coi như lợi hại, phản ứng cũng tốt, né đòn đầu tiên ngay lập tức.

Nhưng anh ta hoàn toàn chưa luyện thành nội kình, dù sao anh ta cũng mới bao nhiêu tuổi đâu!

Dưới tình huống không có nội kình, đừng nói Sở Vân Hào, ngay cả sư phụ Từ Ngạo của anh ta cũng chỉ có thể chịu chết trước mặt hổ.

Cảm nhận được sức mạnh cuồng dã đó, trong nháy mắt Sở Vân Hào sợ đến toát mồ hôi lạnh. Hơn nữa một con hổ khác cũng đang vồ lấy anh ta.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK