Mục lục
Hợp đồng hôn nhân với tổng tài mãnh thú - Đường Nhã Phương (truyện full tác giả: 1255)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 81: Không thể để cô chế giễu được

Vi Vịnh Phong không nói lời nào, Đường Nhã Phương cũng không muốn nói lời vô nghĩa với anh ta, theo như hiểu biết về anh ta trong khoảng thời gian này, cô càng ngày càng cảm thấy lúc trước yêu tên đàn ông này, quả thật là một hành vi ngu xuẩn cực kỳ.

Hai người cứ mặt không chút biểu cảm mà giằng co như vậy, ánh mắt lạnh bằng như sương của Đường Nhã Phương, sắc mặt Vi Vịnh Phong âm trầm vô cùng.

Sau một lúc lâu, Vi Vịnh Phong mới chậm rãi mở miệng: “Đường Nhã Phương, anh đã nói rồi, sớm muộn gì anh cũng khiến em trở về bên anh. “Anh nằm mơ!”

Đường Nhã Phương khịt mũi coi thường xì một tiếng khinh miệt, cảm thấy tên đàn ông này có lẽ là được uống thuốc tăng lực nên mới có thể nói ra loại lời nói khiến người ta cười đến rụng răng như này.

Vi Vịnh Phong cũng không thèm để ý, chỉ là im lặng nhìn cô, lạnh nhạt nói: “Có phải nằm mơ hay không, hiện tại nói thì còn quá sớm. Anh sẽ dùng hết tất cả thủ đoạn, khiến cho em thỏa hiệp! Không tin, em chờ mà xem

Nói xong lời cuối, ánh mắt anh ta hiện lên một chút dữ tợn khó nói thành lời.

Trong lòng Đường Nhã Phương rét lạnh, lần đầu tiên phát hiện người đàn ông trước mắt thế mà khiến cho người ta có cảm giác nguy hiểm.

Mặc kệ ra sao, Đường Nhã Phương cũng không muốn chịu thua trước mặt anh ta, lập tức lạnh mặt nói: “Vi Vịnh Phong, người khác có lẽ sẽ sợ anh, nhưng tôi không sợ. Nhưng thật ra tôi lại muốn biết, nếu lời vừa rồi bị Chu Như Ngọc nghe được, cô ta có thể mất đi lý trí, trực tiếp tìm anh để liều mạng hay không? Suy cho cùng người phụ nữ kia mà phát điên, ngay cả tôi cũng sợ đấy

Lần này gương mặt Vi Vịnh Phong rốt cuộc cũng thay đổi.

Anh ta biết lời Đường Nhã Phương nói không phải là giả, tính cách Chu Như Ngọc luôn cao ngạo, hơn nữa tính chiếm hữu đối với anh ta mạnh mẽ vô cùng.

Cho tới nay, cô ta đều xem Đường Nhã Phương như cái gai trong mắt, nếu để cô ta biết được anh ta còn có suy nghĩ gì với Đường Nhã Phương, nói không chừng cô ta sẽ làm ra chuyện đáng sợ gì đó cũng nên.

Nhìn thấy sắc mặt chần chờ của Vi Vịnh Phong, Đường Nhã Phương biết lời nói của mình có tác dụng, không khỏi hừ lạnh một tiếng, sau đó cũng không đợi anh ta đáp lại, liền tự mình tránh ra.

Ước chừng qua nửa giờ, Chu Như Ngọc rốt cuộc cũng trang điểm xong, đi ra từ phòng trang điểm.

Cô ta đứng yên trước mặt Vi Vịnh Phong, có chút bất mãn oán giận nói: “Vịnh Phong, lát nữa phải bắt đầu quay chụp rồi, nhưng mà quần áo này thật xấu, em mặc như vậy, khẳng định không ăn ảnh, hơn nữa, hình tượng cũng sẽ bởi thể mà sụt giảm lớn.

Trên người Chu Như Ngọc mặc bộ quần áo thể thao xanh trắng đan xen, chân mang một đôi màu giày trơn bóng màu trắng, rất là gợi cảm, giờ phút này đầu cô ta buộc tóc đuôi ngựa, trang điểm cũng nhạt hơn rất nhiều, cùng với quần áo phong cách thường ngày cô ta mặc, hoàn toàn không giống nhau, nhìn qua chỉ bình thường chẳng có gì đặc sắc.

Mà hiển nhiên đây cũng không phải là điều Chu Như Ngọc muốn.

Cô ta luôn tự cho mình hơn người, cảm thấy diện mạo cùng khí chất của mình đều rất được, so với một số nữ minh tinh hot kia cũng không kém cạnh, mà sắc đẹp giống như cô ta, ít nhất cũng phải loại nhãn hiệu cao cấp này mới xứng với cô ta.

Vi Vịnh Phong dịu dàng trấn an cô ta: “Như Ngọc, em vừa mới tái nhậm chức, muốn tiếp nhận làm đại sứ thương hiệu cho nhãn hàng này, là điều không thể. Cho nên, em hiện tại tạm chấp nhận chụp trước, chờ về sau khi em có nhân khí cao, tôi lại cho người giúp em tìm thương hiệu khác cho em làm đại sứ, đến lúc đó đồ trang điểm, nhãn hiệu cao cấp nước ngoài, tùy ý em chọn lựa.

Chu Như Ngọc rõ ràng còn có chút không tình nguyện, nhưng mà Vi Vịnh Phong cũng đã nói như vậy rồi, cô ta cũng không nói gì được, chỉ có thể làm nũng nói: “Đây chính là chuyện anh đã đồng ý với em, không thể đổi ý đó. “Đương nhiên, em mau đi quay chụp đi, tôi ở đây nhìn em. Vi Vịnh Phong đối với Chu Như Ngọc dường như là muốn gì được nấy, trên mặt làm gì còn dáng vẻ dữ tợn khi đối mặt với Đường Nhã Phương chứ? “Được, em đi đây, em sẽ cố gắng thể hiện thật tốt.”

Chu Như Ngọc hơi mỉm cười nhìn về phía Vi Vịnh Phong, sau đó quay người rời đi. Nhưng mà trước khi đi, cô ta lại liếc nhìn Đường Nhã Phương đứng cách đó không xa một cái, trên mặt toàn là đắc ý và khoe khoang.

Đường Nhã Phương chỉ cảm thấy buồn cười.

Cô gái này đến bây giờ vẫn còn tưởng rằng cô vẫn để ý Vi Vịnh Phong, cho nên khi tìm được cơ hội, liền bày ra sắc mặt người thắng cuộc cho cô xem. Ủng hộ team chúng mình bằng cách th*eo dõi truyện tại tamlinh247.org

Cô ta lại không biết, trong lòng Đường Nhã Phương cô đã không còn vị trí của Vi Vịnh Phong từ lâu, hành vi này của cô ta trong mắt cô, chỉ là tên hề thích nhảy nhót mà thôi.

Quay quảng cáo rất nhanh liền hừng hực khí thế tiến hành, ngoại trừ việc chụp vài tấm ảnh ra, Chu Như Ngọc còn phải quay một đoạn quảng cáo.

Vừa mới bắt đầu, quá trình chụp còn thuận lợi, chỉ cần đổi mấy bộ quần áo, bày vài tư thế là được.

Nhưng mà lúc tới khi quay quảng cáo, thì làm thế nào cũng không quay tiếp được.

Tính chuyên nghiệp của bản thân Chu Như Ngọc không đủ, hơn nữa không có bất kì kỹ thuật diễn gì, thế cho nên khi đạo diễn yêu cầu thần thái, động tác, cùng với phản ứng đều chẳng thể làm được.

Ngắn ngủi nửa giờ, lại NG mấy chục lần, tới cuối cùng đạo diễn đã hơi mất đi nhẫn nại, sắc mặt khó coi vô cùng phân phó mọi người nghỉ ngơi trước, tối nay lại quay tiếp.

Sắc mặt Chu Như Ngọc cũng rất khó coi.

Loại tình huống này với cô ta mà nói, không thể nghĩ ngờ chính là chuyện mất mặt vô cùng, đặc biệt là bên cạnh còn có Vi Vịnh Phong cùng Đường Nhã Phương.

Chu Như Ngọc chỉ cần nghĩ đến Đường Nhã Phương đang lén lút chế cười cô ta, thì cả người liền chịu không nổi. “Tôi không quay nữa!”

Chu Như Ngọc bị kích thích, không chút kìm nén nào, trực tiếp rống to về phía Nguyễn Hương Giang và Phạm Bích Ngọc.

Nguyễn Hương Giang vội vàng lấy cho cô ta một ly nước, nhẹ giọng an ủi nói: “Như Ngọc, chị bình tĩnh, bây giờ chúng ta phải quay một cái quảng cáo, chị kiên trì một chút, rất nhanh sẽ qua thôi.”

Phạm Bích Ngọc cũng đi lên quạt mát cho Chu Như Ngọc, ở một bên nịnh hót nói: “Thật ra chị đã làm rất tốt, là tên đạo diễn kia yêu cầu quá cao, chị bớt giận, điều chỉnh trạng thái một chút, em tin chị có thể làm được tốt hơn, tốt đến nỗi bọn họ không có gì để nói."

Chu Như Ngọc oán hận cắn răng, ánh mắt xuyên qua một đám người, dừng ở trên người Đường Nhã Phương ở xa xa, cắn môi dưới nói: “Không thể để con nhỏ Đường Nhã Phương kia chế giễu được, Nguyễn Hương Giang, nghĩ cách cho chị, Hương Giang, nghĩ biện pháp cho chị, chị không quay được, cô ta cũng đừng hòng tốt hơn.

Nguyễn Hương Giang ngẩn người, chợt nở nụ cười không có ý tốt: “Yên tâm đi, giao cho em.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK