Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư - New
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 583: Đưa vào khoa tâm thần

Hết thảy mọi chuyện này, hơn nữa Nhạc Hạ Thu còn là bác sĩ tâm lý đứng đầu thế giới, khiến cho anh cũng có nghi ngờ.

“Nhạc Hạ Thu, cô đừng có nói bậy nói bạ, tôi không có bệnh, trong lòng tôi rất khỏe mạnh.” Khương Tuyết Nhu thấy Hoắc Anh Tuấn yên lặng, trong lòng nhất thời bị một cảm giác bất an giữ lại, vội vàng sốt ruột giải thích: “Tôi là bị các người chọc cho tức giận.

Nhạc Hạ Thu dùng ánh mắt đồng tình và thương hại nhìn chăm chú cô: “Mỗi một người có chứng uất ức cũng không thừa nhận mình bệnh, hơn nữa cô mới vừa sinh non, tôi thật lòng khuyên cô sớm đi chữa trị.

Khương Tuyết Nhu thật hận không thể bò dậy dùng một chút sức lực cuối cùng xé rách mặt mũi ác độc của Nhạc Hạ Thu.

Nhưng mà cô biết, lúc này càng tức giận, thì Hoắc Anh Tuấn sẽ càng tin cô ta: “Nhạc Hạ Thu, Hoắc Anh Tuấn đã là của cô, vị trí Hoắc phu nhân cũng có thể nhường cho cô, có tại sao cứ phải dày vò tôi không thả, tôi van cầu hai người bỏ qua cho tôi có được không, tôi bảo đảm sau này thấy các người liên đi vòng sang nơi khác.

Hoắc Anh Tuấn theo bản năng nhíu mày một cái. Theo lý thuyết, anh rất ghét Khương Tuyết Nhu, có thể tưởng tượng đến hình ảnh cô thấy mình thì lại đường vòng liền cảm thấy khó hiểu không vui.

Nhạc Hạ Thu mặt lộ cười khổ: “Phải nói thế nào cô mới hiểu được đây, chính là cô có thể còn không có ý thức được, nếu như lúc này không trị liệu, thì thật là phá hủy cả đời cô mất, nhất là cô hơn nữa còn là vợ trước của Anh Tuấn. Nếu việc này truyền ra ngoài người khác sẽ nghĩ anh ấy như thế nào.”

Hoắc Anh Tuấn nghe vậy lông mày vặn chặt, động lòng.

“Cô đừng nói nữa, tôi có bệnh hay không tự mình rõ ràng nhất.

Khương Tuyết Nhu thật là sắp bị Nhạc Hạ Thu ép đến bước đường cùng, cô thống khổ hộ: “Tôi đời trước là đào nhà các người đào mộ tổ tiên của cô sao, đứa trẻ cũng đã không còn, tôi đã rất thảm rồi, các người bây giờ còn muốn đem tôi nhốt vào bệnh viện tâm thần sao, Hoắc Anh Tuấn, anh không thương tôi cũng không quan trọng, nhưng xin anh để tôi được làm một con người có được không.”

“Không cần phải đi bệnh viện tâm thần, chẳng qua là tạm thời để cho cô không đi ra ngoài, mỗi ngày uống thuốc đúng hạn là được. Nhạc Hạ Thu ôn nhu an ủi.

“Đủ rồi, tôi rất khỏe mạnh, căn bản không cần uống thuốc.

“Không phải cô nói không là được” Nhạc Hạ Thu quay đầu đối với Hoắc Anh Tuấn nói: “Anh Tuấn, chúng ta phải vì cô ấy mà chữa trị, anh cũng phải trải qua loại bệnh này, hắn anh biết trên phương diện tinh thần mà bệnh tật thì nguy hiểm biết bao”

Khương Tuyết Nhu nhìn hình dáng người đàn ông rơi vào trầm ngâm, cả người bỗng nhiên bị một cảm giác bất an bao phủ.

“Vậy trước tiên tạm thời trị một chút xem sao, trước tiên tạm thời đem cô ta giao lại cho chuyên gia về phương diện bệnh tâm thần, nếu như tình huống nghiêm trọng thì phải chuyển vào trong bệnh viện tâm thần.”

Hoắc Anh Tuấn nói xong xoay người rời đi.

“Hoắc Anh Tuấn, anh đứng lại…” Khương Tuyết Nhu khó mà tiếp nhận xuống giường, nhưng mà chân mới vừa đạp trên đất, hạ thân đau đớn kịch liệt khiến cho cô ngã xuống lần nữa.

Cô ngẩng đầu, chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng Hoắc Anh Tuấn lạnh lùng rời đi. Nhạc Hạ Thu nhếch miệng kh người thấp giọng nói: “Tôi sẽ cùng bác sĩ ở nơi này chào hỏi, bệnh của cô chỉ có thể càng ngày càng nghiêm trọng, đời này chỉ có thể sống mãi trong bệnh viện tâm thần mà thôi.”

“Nhạc Hạ Thu, cô đi chết đi, đi chết đi.” Trong đầu Khương Tuyết Nhu căng thẳng thật giống như có thể bẻ gảy bất cứ lúc nào. Nhưng mà cô không bò dậy nổi, cô hoàn toàn mất lý trí cắn trên đùi Nhạc Hạ Thu một cái.

Nghe được tiếng cô gọi ầm ĩ do dự một chút, cuối cùng Hoắc Anh Tuấn vẫn trở lại thấy một màn này, lập tức xông lại một cước đem cô đạp ra ngoài.

Chân anh đạp trúng bả vai cô.

Đầu Khương Tuyết Nhu lại đụng về sau giường sắt, cả người đau tựa như thân thể có thể không còn kiên trì nổi nữa, muốn ngất đi vậy.

Cô cắn răng liều mạng ngẩng đầu, nhưng thấy Hoắc Anh Tuấn đang khẩn trương kiểm tra chân của Nhạc Hạ Thu: “Em không có sao chứ?”

“Không có, thật may anh trở lại. Nhạc Hạ Thu ôm chặt lấy cổ anh.

“Không sao, anh ở đây! Hoắc Anh Tuấn êm ái hôn nhẹ lên trán cô ta một cái, lúc ngẩng mặt lên đối mặt với Khương Tuyết Nhu, gương mặt tuấn tú lập tức bị thay thế bằng một ánh mắt căm ghét.

“Còn nói cô không bệnh, tôi nhìn cô đã bệnh không nhẹ rồi, nếu như bệnh không chữa khỏi, đời này cũng đừng mong được thả ra đi làm tổn thương người khác.”

Hoắc Anh Tuấn hung tợn cảnh cáo xong, ôm Nhạc Hạ

Thu cũng không quay đầu lại rời đi.

“Tôi không bệnh, tôi không bệnh…” Khương Tuyết Nhu cật lực hướng cửa leo ra, muốn chạy trốn.

Nhưng mà rất nhanh đã có vệ sĩ đi vào, trực tiếp đem cô đưa vào phòng bệnh khoa tâm thần, bên trong chỉ có một tấm giường đơn dựa vào góc tường, còn có một cánh cửa sổ nho nhỏ, thật cao, ngay cả một người cao lớn cũng leo không ra, bên ngoài cửa sắt cũng bị chặn lại.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK