Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư - New
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 394: Vì em là chính em

Cô chú ý tới biểu hiện trên gương mặt của Hoắc Anh Tuấn một chút, nhưng cũng chỉ có một giây, liền tự nhiên cười một tiếng: “Công ty thảo luận sau đó đưa ra quyết định”

“Như vậy…”.

Khương Tuyết Nhu nhẹ nhàng nỉ non.

Nếu như hắn nói thật cho mình biết, có thể cô sẽ không để ý.

Sợ rằng anh không biết, cô đã sớm biết tồn tại cái người tên Nhạc Hạ Thu này.

Mỗi lần đều là như vậy, khi cô quyết định muốn thật lòng tiếp nhận anh, thì anh luôn để cho mình thất vọng.

“Đừng nói cái này nữa, vật này là có chuyện gì xảy ra?” Hoắc Anh Tuấn giơ giơ lên thiệp mời trong tay.

Khương Tuyết Nhu nghĩ tới, cô sau khi đọc xong thuận tay để lại trên bàn, bị anh thấy được: “Diệp Minh Ngọc mời tôi”.

“Cô ta cũng mời anh” Hoắc Anh Tuấn khẽ cười một tiếng: “Nhìn bộ dạng của cô ta chắc cho là sắp gả cho Sở Văn Khiêm nên đáng giá để khoe khoang”

Khương Tuyết Nhu không nói.

Đây là ngay cả bạn trai cũ đều gọi hết tới, cảm giác ngày mai càng ngày càng có điều thú vị.

“Cái này… Em liền làm như không nhìn thấy đi, không cần đi.” Hoắc Anh Tuấn đem thiệp mời ném qua một bên.

“Vậy anh đi chứ ?” Khương Tuyết Nhu nhìn anh chằm chằm.

“Anh phải đi, vì có nhà họ Sở” Hoắc Anh Tuấn đáy mắt thoáng qua một tia âm u.

Khương Tuyết Nhu ánh mắt khẽ nhúc nhích: “Anh cảm thấy những chuyện liên tiếp bị chèn ép gần đây có liên quan đến nhà họ SỞ?”

“Ừ, nhất là video trên du thuyền, Hoắc Phong Lang không phải là người có thể làm đến nước này, nhà họ Sở đoán chừng là trợ thủ của anh ta.”

Hoắc Anh Tuấn mân mê ngón tay cô, trên tay cô đang đeo nhẫn cưới của hai người, cái này làm cho anh rất thỏa mãn: “Em đi làm, hết thảy cứ giao cho anh.”

“Không, tôi đã đồng ý với Diệp Minh Ngọc, tôi sẽ đi.” Khương Tuyết Nhu nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, ánh mắt kiên quyết.

“Đừng làm loạn… ” Hoắc Anh Tuấn cau mày.

Khương Tuyết Nhu từ trên đùi anh trợt xuống nói: “Anh là cảm thấy khuôn mặt tôi đã bị hủy, đi đến chỗ đó sẽ chỉ bị người khác cười nhạo thôi đúng không, hay là anh lo lắng tôi sẽ đi cùng với anh, Cậu cả Hoắc kéo theo một con nhỏ xấu xí, mọi người sẽ cười nhạo anh.”

” Khương Tuyết Nhu… ” Hoắc Anh Tuấn giọng trầm thấp: “Ở trong lòng em, anh chính là thứ người như vậy sao, anh không muốn để em đi, là muốn bảo vệ em, trong lòng Diệp Minh Ngọc đang mưu tính gì, em hẳn biết”

“Nhưng đây là gương mặt của tôi cả đời đều sẽ mang bộ mặt như vậy, chẳng lẽ muốn tôi ẩn núp vĩnh viễn không đi đến những nơi công cộng hay sao”

Khương Tuyết Nhu vuốt ve mặt mình: “Thân phận anh tôn quý, tương lai sớm muộn cũng phải tham gia các hoạt động xã giao, người khác hỏi tới vợ của anh, chẳng lẽ anh muốn cả đời đem tôi đi giấu giếm, mà còn tôi, chỉ có thể tránh ở nhà, nhìn anh tham gia yến tiệc, kéo theo các loại bạn gái xinh đẹp, nếu như anh muốn tôi sống loại cuộc sống này, thì anh ngược lại không sớm một chút đem tôi đi quăng chỗ khác đi.”

Nói xong cô kiên quyết xoay người rời đi.

Hoắc Anh Tuấn bị cô trách mắng nhức đầu không thôi.

Chương 394: Vì em là chính em Cô chú ý tới biểu hiện trên gương mặt của Hoắc Anh Tuấn một chút, nhưng cũng chỉ có một giây, liền tự nhiên cười một tiếng: “Công ty thảo luận sau đó đưa ra quyết định”

“Như vậy…”.

Khương Tuyết Nhu nhẹ nhàng nỉ non.

Nếu như hắn nói thật cho mình biết, có thể cô sẽ không để ý.

Sợ rằng anh không biết, cô đã sớm biết tồn tại cái người tên Nhạc Hạ Thu này.

Mỗi lần đều là như vậy, khi cô quyết định muốn thật lòng tiếp nhận anh, thì anh luôn để cho mình thất vọng.

“Đừng nói cái này nữa, vật này là có chuyện gì xảy ra?” Hoắc Anh Tuấn giơ giơ lên thiệp mời trong tay.

Khương Tuyết Nhu nghĩ tới, cô sau khi đọc xong thuận tay để lại trên bàn, bị anh thấy được: “Diệp Minh Ngọc mời tôi”.

“Cô ta cũng mời anh” Hoắc Anh Tuấn khẽ cười một tiếng: “Nhìn bộ dạng của cô ta chắc cho là sắp gả cho Sở Văn Khiêm nên đáng giá để khoe khoang”

Khương Tuyết Nhu không nói.

Đây là ngay cả bạn trai cũ đều gọi hết tới, cảm giác ngày mai càng ngày càng có điều thú vị.

“Cái này… Em liền làm như không nhìn thấy đi, không cần đi.” Hoắc Anh Tuấn đem thiệp mời ném qua một bên.

“Vậy anh đi chứ ?” Khương Tuyết Nhu nhìn anh chằm chằm.

“Anh phải đi, vì có nhà họ Sở” Hoắc Anh Tuấn đáy mắt thoáng qua một tia âm u.

Khương Tuyết Nhu ánh mắt khẽ nhúc nhích: “Anh cảm thấy những chuyện liên tiếp bị chèn ép gần đây có liên quan đến nhà họ SỞ?”

“Ừ, nhất là video trên du thuyền, Hoắc Phong Lang không phải là người có thể làm đến nước này, nhà họ Sở đoán chừng là trợ thủ của anh ta.”

Hoắc Anh Tuấn mân mê ngón tay cô, trên tay cô đang đeo nhẫn cưới của hai người, cái này làm cho anh rất thỏa mãn: “Em đi làm, hết thảy cứ giao cho anh.”

“Không, tôi đã đồng ý với Diệp Minh Ngọc, tôi sẽ đi.” Khương Tuyết Nhu nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, ánh mắt kiên quyết.

“Đừng làm loạn… ” Hoắc Anh Tuấn cau mày.

Khương Tuyết Nhu từ trên đùi anh trợt xuống nói: “Anh là cảm thấy khuôn mặt tôi đã bị hủy, đi đến chỗ đó sẽ chỉ bị người khác cười nhạo thôi đúng không, hay là anh lo lắng tôi sẽ đi cùng với anh, Cậu cả Hoắc kéo theo một con nhỏ xấu xí, mọi người sẽ cười nhạo anh.”

” Khương Tuyết Nhu… ” Hoắc Anh Tuấn giọng trầm thấp: “Ở trong lòng em, anh chính là thứ người như vậy sao, anh không muốn để em đi, là muốn bảo vệ em, trong lòng Diệp Minh Ngọc đang mưu tính gì, em hẳn biết”

“Nhưng đây là gương mặt của tôi cả đời đều sẽ mang bộ mặt như vậy, chẳng lẽ muốn tôi ẩn núp vĩnh viễn không đi đến những nơi công cộng hay sao”

Khương Tuyết Nhu vuốt ve mặt mình: “Thân phận anh tôn quý, tương lai sớm muộn cũng phải tham gia các hoạt động xã giao, người khác hỏi tới vợ của anh, chẳng lẽ anh muốn cả đời đem tôi đi giấu giếm, mà còn tôi, chỉ có thể tránh ở nhà, nhìn anh tham gia yến tiệc, kéo theo các loại bạn gái xinh đẹp, nếu như anh muốn tôi sống loại cuộc sống này, thì anh ngược lại không sớm một chút đem tôi đi quăng chỗ khác đi.”

Nói xong cô kiên quyết xoay người rời đi.

Hoắc Anh Tuấn bị cô trách mắng nhức đầu không thôi.

Hoắc Anh Tuấn tức giận bóp bóp lỗ mũi cô: “Mới vừa nãy ai còn nói anh chỉ đùa giỡn với em, không muốn mang em đi, bây giờ lại coi nhẹ chính mình?”

Khương Tuyết Nhu phiền não cắn môi, cô cũng biết mình rất mâu thuẫn.

Ý nghĩ của người khác cố không thèm để ý, nhưng suy nghĩ của anh… Lại ảnh hưởng đến tâm trạng của cô.

” Ngốc, phải để anh nói bao nhiêu lần nữa, anh yêu em không phải vì gương mặt này, mà là vì em là chính em” Hoắc Anh Tuấn ôn nhu nói: “Anh không để cho em đi, vì anh sợ em để ý, trong lòng không vui, người khác nghĩ như thế nào, anh không có quan tâm, từ đầu đến cuối, anh chỉ quan tâm đến tâm trạng của em thôi”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK