Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư - New
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 478

Anh Tuấn thật lòng thích em….

Cô nhất thời đóng băng, trong lòng ập tới một trận bão táp “Nhận được chưa, anh mới đổi tên trên điện thoại của em”Hoắc Anh Tuấn liếc nhìn cô một cái.

“Anh muốn làm gì?” Khương Tuyết Nhu mơ hồ.

“Học em.”

Khương Tuyết Nhu chợt nhớ tới trước kia lúc mình theo đuổi anh, còn lấy một cái tên là “Vừa gặp đã yêu Tuấn Lúc ấy cảm thấy không có gì, nhưng mà sao bây giờ nhớ lại bỗng nhiên mặt đỏ tới mang tai, rất mắc cở.

Khi đó là mình ăn trúng cái gì phát điên rồi hay sao.

“Nhìn trong tin nhắn đi.” Hoắc Anh Tuấn nhắc nhỏ            .

Khương Tuyết Nhu run rẩy mở ra nhìn một cái: Nếu như tù chung thân là yêu em cả đời, anh cam tâm tình nguyện nhận trừng phạt.

Hoắc Anh Tuấn cúi đầu họ nhẹ một tiếng: “Thích không?”

Làm một luật sư, đây là dùng luật pháp để có thể nghĩ tới lời tỏ tình lãng mạn nhất đích hay sao.

Khương Tuyết Nhu sờ trán anh một cái.

“Em làm gì?”

“Xem một chút anh có lên cơn sốt hay không”

Hoắc Anh Tuấn sắc mặt tối sầm: “Đủ rồi, em có biết vì muốn làm những thứ này anh đã dành thời gian cả đêm đó, đối với anh mà nói, chỉ nhiêu đây thời gian cũng đủ để anh thu vào cả trăm tỷ bạc”

Khương Tuyết Nhu trong lòng khinh bỉ. Ý là vì cô mà làm trễ nãi anh hơn thu vào hơn trăm tỷ.

“Được rồi, ai bảo vì em là vợ anh cơ chứ.”Hoắc Anh Tuấn đem hộp cơm thu lại: “Buổi tối về sớm một chút, anh ở nhà nấu cơm cho em.

“Cám ơn, không cần, tôi đã hẹn Tiêu Nhi đi làm SPA.”

Hoắc Anh Tuấn cau mày, quay đầu, vừa muốn mở miệng, Khương Tuyết Nhu cắt đứt lời anh: “Tôi biết anh lại muốn ngăn cản tôi chơi với cô ấy, còn phải nói cô ấy nói xấu, xin lỗi, cô ấy bây giờ chính là bạn tôi, ở trong mắt tôi, cô ấy trượng nghĩa, hào phóng, hiền lành, không kiểu cách, rất nhiều ưu điểm.”

Khương Tuyết Nhu ngẩng đầu, thấy anh cầm lấy điện thoại ra gọi điện thoại cho Tống Dung Đức, còn mở ra loa ngoài.

Sau khí bắt máy, bên kia truyền tới âm thanh của Tống Dung Đức: “Lão Hoäc, tôi đang muốn gọi điện thoại cho cậu, có phải Khương Tuyết Nhu trộm điện thoại của cậu hay không, Anh Tuấn thật lòng thích em cái loại đó tên thật khiến tôi chán ghét đến nỗi cơm cũng phun ra ngoài”

Khương Tuyết Như: “..”

Chuyện tốt thì chẳng nói gì. Chuyện xấu thì cái gì cũng có thể chụp lên trên đầu cô.

Cô tức giận trừng mắt nhìn Hoäc Anh Tuấn, thấy gương mặt tuấn tú của anh trở nên căng thẳng đen kịt, khó hiểu buôn cười.

“Không phải vậy, là chính tôi làm “Hoắc Anh Tuấn thật muốn đem cái tên này đi phanh thây: “Đừng dài dòng, tôi hỏi cậu, cậu lần trước tới tập đoàn Hồng Nhân tìm Khương Tuyết Nhu gây phiền toái?”

“Người đàn bà kia cáo trạng, xong chưa..

Hoäc Anh Tuấn ánh mắt càng ngày càng lạnh “Cậu cùng cô ấy nói cái gì?”

“Không nói gì nhiêu, không nhớ, dù sao thì tôi chính là cảnh cáo cô ấy đừng nhăm vào Ninh Nhạc Tuyên, đừng tưởng rằng trở thành Hoäc phụ nhân thì ngon… ˆ “Tống Dung Đức…

“Hoäc Anh Tuấn căn răng từng chữ từng câu cắt đứt lời anh ta: “Tôi cùng Khương Tuyết Nhu gây gổ là chuyện của chính chúng tôi, không tới phiên cậu tới lãm mồm, ngoài ra, nếu như cậu không yên lòng về Ninh Nhạc Tuyền như vậy, cậu đem cô ấy nhận lấy đi, tôi sẽ để cho cậu chăm sóc cô ấy thoải mái”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK