Mục lục
Dụ Dỗ Đại Luật Sư - New
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1514

… …

Sau khi lên máy bay, Lâm Minh Kiều và Khương Tuyết Nhu ngồi cùng nhau, hai người phụ nữ thì thào nói chuyện phiếm, tựa hồ không hết chuyện.

Tống Dung Đức ngồi ở phía sau, hai người mặc kệ anh, thật sự là nhàm chán, chỉ đơn giản là nhắm mắt lại ngủ một giấc đến Thanh Đồng.

Máy bay hạ cánh xuống Sân bay Thanh Đồng.

Lâm Minh Sâm mặc vest chỉnh tề đã đợi rất lâu, nhưng nhìn thấy Tống Dung Đức, khuôn mặt tuấn tú lại tràn đầy lãnh đạm, “Tống Thiếu có thể tự mình đi một vòng, không cần đến Lâm gia, mọi người đều biết anh và em gái tôi bị ép cưới chỉ vì cô ấy không còn cách nào khác ngoài việc làm hài lòng bố chồng và mẹ chồng.”

Tống Dung Đức mặt đầy ngượng ngùng, cũng chỉ trách lúc cùng Lâm gia ăn cơm tối, tâm tình của anh còn ở trên người Nhạc Hạ Thu, thái độ không tốt lắm, “Coi như chỉ là bị bất đắc dĩ kết hôn, nhưng chuyện này cả nước đều biết, tôi nếu tới Thanh Đồng nhưng không có tới Lâm Gia, đến lúc đó truyền đi Lâm Gia cũng xấu hổ, cũng mất mặt.”

“Anh khiến Lâm Gia mất mặt còn ít à.” Lâm Minh Sâm căn bản cũng không có chút hảo cảm nào với anh ta.

Tống Dung Đức sờ sờ mũi, “Anh không nghênh đón, dù sao tôi cũng đi. Ba mẹ tôi cũng đã chuẩn bị rất nhiều quà hồi môn cho tôi, nhất định phải đến Lâm gia.”

Lâm Minh Sâm hờ hững liếc anh một cái, sau đó xoay người khoác vai Lâm Minh Kiều, “Đi thôi, về nhà đi. Tuyết Nhu, hai ngày này cô cũng tới nhà chúng tôi ở đi.”

“Không cần đâu, bây giờ tôi định đi nghĩa trang, để tạ lễ ông bà và thắp hương một chút.” khương Tuyết Nhu cười lắc đầu từ chối.

“Vậy thì tôi sẽ thu xếp xe đưa cô đến đó…”

“Không cần đâu, chi nhánh đã sắp xếp xe tới rồi, anh về Lâm gia sớm đi, buổi tối tôi nhất định tới đó quấy rầy.” khương Tuyết Nhu cười vẫy tay.

Lâm Minh Sâm gật đầu, đang định cùng Lâm Minh Kiều rời đi, hai người dường như nghĩ đến điều gì đó, lại dừng lại, “Mà Tuyết Nhu, tôi nghe nói … Cậu của cô sắp ra tù rồi.”

“Cái gì.” khương Tuyết Nhu còn chưa lên tiếng, Lâm Minh Kiều đã kích động rồi. “Ban đầu bọn họ bị nghi ngờ âm mưu chiếm đoạt tài sản của Tuyết Nhu, sát hại Khương lão phu nhân, nửa đời sau của bọn họ căn bản là sống trong lao tù, sao lại sớm như thế được trả tự do. ”

“Nghe nói… ở trong tù biểu hiện tốt và còn lập công.” Lâm Minh Sâm cau mày nói, “Thời gian đã định tuần sau sẽ ra tù.”

Khương Tuyết Nhu nhíu mày thật sâu.

Ban đầu, cô đã tốn rất nhiều tâm sức để đưa Khương Thái Vũ và Lạc Tâm Du vào tù.

Không ngờ, chưa được bốn năm mà hai người đã chuẩn bị ra tù.

Không ai có thể chấp nhận điều này.

“Bọn họ lập công gì?” Khương Tuyết Nhu tò mò hỏi.

“Tôi không biết.” Lâm Minh Sâm lắc đầu.

Khương Tuyết Nhu nhíu mày, “Thật không có lý, có công lao gì trong tù để được miễn giảm án hơn hai mươi năm, tôi nghi ngờ … có liên quan đến Khương Kiều Nhân.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK