Mục lục
[Dịch] Tiên Nghịch
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đây, đây là cái gì?!

- Tinh cầu này quả nhiên thật sự là một con mãnh thú! Làm sao chúng ta có khả năng giết nó được!

- Con quái thú này chắc là tồn tại từ trước khi Tiên giới sụp đổ, tên Hứa Mộc cố tính dẫn chúng ta tới là muốn mượn đao giết người!

- Con quái thú này quyết không thể kháng cự, mau lui!

Từng trận kinh hô truyền ra, những tu sĩ bốn phía đã có hơn phân nửa không chút do dự nhanh chóng lùi về phía sau. Dưới con mắt của bọn chúng, con mãnh thú này cũng không chỉ là tu vi Áng Phong (?) của bước thứ hai tu đạo, căn bản là không thể kháng cự!

Giờ phút này, Vọng Nguyệt cực kỳ phẫn nộ. Đau đớn từ trong cơ thể truyền đến không nghiêm trọng lắm, chỉ có làm cho hắn thức tỉnh mà thôi. Mà chân chính khiến nó phẫn nộ chính là đang ngủ say không ngờ sớm thế đã bị quấy rầy!

Mấy chục năm đối với nó thực tế không khác gì một cái chớp mắt cả! Trong ý thức của nó, nó như chỉ mới ngủ đã bị đánh thức.

Loại cảm giác này khiến cho nó bạo nộ. Lúc này đây, mắt thấy bốn phía có vô số sinh mệnh bé nhỏ nhanh chóng thối lui, từ trong miệng nó lập tức truyền ra một tiếng gầm rống. Tiếng gầm này còn mạnh hơn trước đó vô số lần, khiến cho tinh không vỡ ra cả một tảng lớn, hình thành vô số cái khe, điên cuồng truyền ra, tràn ngập toàn bộ La Thiên Bắc Vực.

Trong đó có một số tu sĩ dưới tiếng rống này, thân thể lập tức bị chấn nát, nguyên thần cũng không thể thoát ra, lập tức sụp đổ.

Sự oán hận của Vọng Nguyệt vẫn chưa tiêu tan, chỉ mới bắt đầu mà thôi. Thân mình khẽ động về phía trước. Đúng là thân mình của nó mới chỉ khẽ động mà thôi nhưng những tu sĩ từ phía trước nhìn lại cũng chính là nhìn thấy con mãnh thú này mang theo tiếng gầm rít, đang điên cuồng đánh tới.

Tất cả những tu sĩ phía trước, đồng tử trong hai mắt đều co rút lại…

Những tu sĩ phía trước Vọng Nguyệt chỉ cảm thấy một cỗ cuồng phong ập thẳng vào mặt, sau đó là toàn thân chấn động, mất đi tri giác.

Thân mình khổng lồ của Vọng Nguyệt, với tốc độ kinh khủng trực tiếp đánh về phía trước. Với va chạm này, tinh không dường như cũng sụp đổ, phát ra âm thanh bang bang không dứt.

Tuyệt đại bộ phận vây bắt Vương Lâm đều có tu vi Vấn Đỉnh đại viên mãn hoặc cảnh giới Âm Hư, người có tu vi Dương Thật không nhiều lắm, còn Khuy Niết kỳ tu sĩ thì lại rất ít.

Trong số những người này, ai mà không may mắn thì bị Vọng Nguyệt đụng thẳng vào người, thân thể tan nát hoá thành một đoàn huyết nhục, còn nguyên thần cũng không thể thoát được, trực tiếp bị chấn nát.

Trong khoảng thời gian ngắn, từng trận tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tục, những tu sĩ bốn phía hoảng sợ, chạy trốn cực nhanh.

- Đây tuyệt không phải là thứ mà chúng ta có thể kháng cự. Vì phần thưởng của Diêu gia mà mất mạng quả không đáng!

- Thôi, tên Hứa Mộc này không ngờ có thể mượn sức của thứ này. Nhân vật bậc này quả không thể động tới, thừa dịp hắn vẫn chưa chú ý đến mình, ly khai sớm là tốt nhất!

- Lão Tổ nói đúng, đuổi giết tên Hứa Mộc này chỉ cho phép tu sĩ tu vi dưới cảnh giới Âm Hư tham dự, dù sao tên Hứa Mộc này cũng không phải là kẻ đầu đường xó chợ…!

Trong đầu một đám tu sĩ dâng lên đủ loại ý niệm, nhanh chóng thối lui.

Thân thể khổng lồ của Vọng Nguyệt hơi dừng lại. Cái mồm to của nó mở rộng ra, như thể đem thân mình từ một phân thành hai. Một tiếng gầm rống bén nhọn từ trong miệng nó điên cuồng truyền ra.

Thanh âm này quá mạnh mẽ , hình thành một cỗ xuyên thấu lực khó có thể tưởng tượng được, lấy thân mình của Vọng Nguyệt làm trung tâm, điên cuồng hướng ra bên ngoài. Âm thanh bang bang bang lại như vô số tiếng sấm đánh không ngừng nổ vang khắp nơi. Dưới âm thanh này, những tu sĩ chưa kịp chạy ra xa lập tức có người nổ tung, chấn nát cả thân thể và nguyên thần!

Mang theo tiếng rống kịch liệt, thân mình của Vọng Nguyệt du động trong tinh không. Vô số xúc tu cực dài của nó trở thành pháp bảo cường đại. Thường thường, chỉ cần tu sĩ đụng phải nó, sắc mặt lập tức tái nhợt. Nếu liên tục bị đánh trúng thì nguyên thần lập tức tiêu tan mà chết!

Cảnh tượng này cực kỳ kinh người. Thân mình hình trứng, không chút nào nhỏ hơn so với cả một tinh cầu lay động vô số xúc tu dài đến vạn trượng. Những tu sĩ xung quanh, không quản là lùi lại bao xa nhưng cũng không có cách nào thuấn di mà đi được!

Gần như có thể nhìn ra khuôn mặt của tất cả đám tu sĩ này đều tràn ngập vẻ sợ hãi và kinh hoàng!

Đây là một tràng đồ sát, một hồi diệt tuyệt tu sĩ của Vọng Nguyệt. Theo tức giận bùng nổ, những tu sĩ xung quanh chỉ hận tốc độ của mình quá chậm. Sự hối hận vô cùng dâng lên trong lòng đám tu sĩ này!

Những tu sĩ bên trong ngũ đại chủ tinh của La Thiên Bắc Vực, lúc này đều từ tu chân tinh của mình bay ra, sắc mặt cực kỳ hoảng sợ, đều mở ra trận pháp hộ tinh, không ai dám ra ngoài tương trợ.

Âm thanh gầm rống qua đi, thân mình Vọng Nguyệt đột nhiên dừng lại. Một tiếng gầm nhẹ từ bên trong cơ thể nó truyền ra. Chỉ thấy từng đạo ô quang loé ra, vô số quái thú có hình dáng như Vọng Nguyệt với kích thước nghìn trượng, trăm trượng, mấy chục trượng lớn nhỏ từ trong miệng nó lao ra.

Với việc Vọng Nguyệt chủ thể có thể so với cả một toà tinh cầu mà nói thì dù nhỏ hơn vô số lần so với nó, trong mắt của đám tu sĩ này vẫn vô cùng khổng lồ!

Theo những Vọng Nguyệt loại nhỏ xuất hiện, tràng chém giết này đã đạt tới đỉnh!

Vô số Vọng Nguyệt hướng về tu sĩ đang lui về bốn phía tám hướng cắn nuốt.

Những tộc nhân Diêu gia bỏ chạy, ngoại trừ vài người đã đạt tới Khuy Niết kỳ mới may mắn tránh thoát, còn lại đều toàn bộ tử vong! Người của những tu chân gia tộc trong La Thiên Tinh Vực đến trợ chiến, dưới lửa giận của Vọng Nguyệt đã chết đi hơn phân nửa.

Toàn bộ tinh không đều tràn ngập một mùi máu tanh nồng đậm.

Chỉ có điều, lửa giận của Vọng Nguyệt vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan. Dưới sự di chuyển của thân mình khổng lồ, từng trận thanh âm ngôn ngữ phức tập từ trong miệng nó truyền ra.

Cảnh tượng này lập tức khiến cho những tu sĩ còn sống sót ở xung quanh gần như hồn bay phách lạc. Bọn bọ khó có thể tưởng tượng ra được, con mãnh thú khổng lồ này không ngờ còn có thần thông. Một khí nó thi triển thần thông thì sợ rằng hết thảy những tu sĩ xung quanh sẽ hoàn toàn bị diệt sạch. Vọng Nguyệt thức tỉnh đó là một hồi hạo kiếp!

Ở giờ khắc này, trong La Thiên Bắc Vực, cách mười vạn dặm nơi Vọng Nguyệt tàn sát, có ba người đang đứng! Bóng dáng của ba người này khá mơ hồ. Phảng phất như tuổi của ba người này khác nhau nhiều nhưng không có ngoại lệ, đều lộ ra một cỗ khí tức đáng sợ

Viêm Lôi Tử rõ ràng ở trong ba người đó!

- Không nghĩ tới tiểu gia hoả này lại đem bọn người kia dẫn tới bên cạnh Nguyệt Thú! Tuy nhiên nếu hắn không làm thế thì cũng không khiến ta nhìn trúng!

Khoé miệng của Viêm Lôi Tử lộ ra một nụ cười, chậm rãi nói.

- Hai vị đạo hữu, kế hoạch này lão phu đã sắp đặt rất nhiều năm, nhìn trúng đầu Nguyệt Thú này. Lúc này đến đây, đó là để cho các ngươi nhìn thấy thực lực của con nó!

Hiện tại đã nhìn thấy, đối với kế hoạch của lão phu còn có ý kiến gì không?

Viêm Lôi Tử thu hồi ánh mắt, cười nói.

- Viêm Lôi Tử, kế hoạch của ngươi rất điên cuồng!

Một người đàn ông trung niên mặc hắc bào bên cạnh Viêm Lôi Tử, trên ngực có đồ án âm dương cau mày, bình tĩnh nói.

- Nhưng Hướng mỗ thật ra cảm thấy kế hoạch này tuy có điên cuồng, nhưng khi thành công lại có thể có thêm một thành chiến thắng!

Người còn lại trong ba người là một lão già mặc hồng bào. Người này thoạt nhìn từ mi thiện mục nhưng trong mắt lại hiện lên hàn quang, cũng làm cho người ta biết lão già này không phải là người lương thiện gì!

Người đàn ông trung niên mặc hắc bào hừ nhẹ một tiếng, cũng không nói gì nữa!

- Đúng là điên cuồng! Nhưng lấy tu sĩ của La Thiên Tinh Vực, muốn khai chiến với Liên Minh Tinh Vực, nếu không đủ thực lực thì căn bản là không có chút phần thắng nào!

Tu sĩ của La Thiên Tinh Vực, những người trải qua sinh tử kiếp nạn quá ít. Đây là điểm hạn chế của việc tu luyện trong gia tộc. Ngược lại Liên Minh Tinh Vực, mặc dù là thầy trò trong cùng môn phái nhưng thường xuyên lục đục, hơi vô ý sẽ bị tính kế mà bỏ mình. Một đám sinh tồn trong hoàn cảnh như thế, đều là cáo già, hung ác, quyết đoán! Điểm này, các ngươi nhìn tên Hứa Mộc này, hẳn là so với lão phu còn rõ ràng hơn!

Nam tử mặc hắc bào lộ vẻ trầm tư. Còn lão già mặc hồng bào bên cạnh hắn lại khẽ mỉm cười, nói:

- Tên Hứa Mộc này quả không tồi, rất thích hợp trở thành người của Đông Lâm Tinh ta!

- Lần này chúng ta cần một trăm lẻ tám tiên, đều phải là những kẻ sát phạt quyết đoán! Lấy bọn họ tiên phong mới khiến cho tất cả tu sĩ của La Thiên Tinh Vực tiến hành một hồi huyết tẩy!

Ánh mắt của Viêm Lôi Tử bắn ra tinh quang, cười nói.

- Như vậy xem ra vẫn là lão già Huyết Thần Tử quyết đoán. Vì khiến cho tộc nhân thích ứng với trận chiến với Liên Minh Tinh Vực mà không ngờ không tiếc kiện bảo bối kia, đổi lấy một lần huyết tẩy cho tộc nhân của gia tộc!

Lão già hồng bào nghe vậy mỉm cười.

- Huyết Thần Tử chẳng qua là muốn trong trận chiến với Liên Minh Tinh Vực đạt được càng nhiều chỗ tốt mà thôi! Mặc dù là ta, cũng không nghĩ tới lão lại quyết đoán như thế! Kiện pháp bảo kia chỉ còn có tác dụng một lần, không nghĩ tới còn không lưu lại cho chính mình…

Viêm Lôi Tử lắc đầu, ánh mắt lộ ra vẻ tiếc nuối, nhưng bên trong cũng loé ra một tia bội phục!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Hieu Le
06 Tháng sáu, 2020 22:40
rối não quá, đọc cả chục lần tiên nghịch rồi mà mỗi lần như 1 luận hồi của nvc
gio_mua_dong
17 Tháng năm, 2020 03:08
Bộ này gần 10 năm rồi.
gio_mua_dong
17 Tháng năm, 2020 03:05
Mình chưa tùng đọc PNTT nhưng TN đọc lại mấy lần. Cầu Ma thì buồn quá.
gio_mua_dong
17 Tháng năm, 2020 03:00
Có thêm người đọc
Thanh Sơn
11 Tháng năm, 2020 20:37
xuống dòng kiểu đéo j nghe ức chế *** ra
Thành Duy
10 Tháng năm, 2020 06:56
Cảm ơn đạo hữu đã thông não :))
Tieuli
07 Tháng ba, 2020 14:53
.
youjun
10 Tháng hai, 2020 16:51
5. Tiên Cương Đại Lục là Mộng của Vương Lâm bản thể, luân hồi trong đó cũng là pháp tắc của Mộng Đạo. Sinh Linh trong đó cũng chỉ là hư ảo, việc xen vào và thay đổi "quá khứ" cũng chỉ như điều chỉnh thông tin trong Mộng chứ không gây ra đứt gãy nhân quả ngoài thực tế ( vì tồn tại thực sự chỉ có 4 kẻ, thêm Lục Mặc sau này nữa là 5). Việc thay đổi mọi chuyện trong "quá khứ" ko phải do phân thân Lục Mặc của Vương Lâm trong mộng làm mà do phân thân Lục Mặc trong thực tại đã Mộng chung với Vương Lâm bản thể và can thiệp vào đó.
youjun
10 Tháng hai, 2020 16:51
3. Vương Lâm trong vô số lần luân hồi thất bại thì đến kiếp này ( kiếp diễn tả trong truyện) nó nhìn thấy ảo ảnh phản chiếu cảnh tượng của Thái Cổ Trần Cảnh ( trận nhãn La Bàn Định Giới, nơi nó thất bại vô số lần), hình ảnh cho thấy nó ôm Lý Mộng Uyển điên cuồng gào thét. Vì đã tán đi chân ngã, ko còn nhớ kí ức bản thể và các lần luân hồi trước đó. Nó lo sợ ảo ảnh kia sẽ thành sự thật nên giải phóng cho phân thân Lục Mặc ( cho tự chủ tư duy, tách hẳn khỏi bản thể), dùng Lưu Nguyệt Thuật lên trên phân thân Lục Mặc khiến nó đại thành rồi lại dùng Lưu Nguyệt Thuật đưa nó trở về "quá khứ"  ( # A. Chú ý, đây chỉ là tư duy và chuyện xảy ra của thằng Vương Lâm luân hồi trong Mộng Đạo vốn ko biết gì, không phải là chuyện xảy ra với thằng Vương Lâm bản thể đang ngồi Mộng Đạo) 4. Đến đây phải nói rõ chuyện xảy ra ở thực tế ( Nghịch Trần Giới) và chuyện xảy ra trong Mộng Đạo ( bên trong nội giới của La Bàn Định Giới, tức Tiên Cương Đại Lục). Có 4 kẻ thực sự tồn tại là Vương Lâm chân thân ( cao thủ Đạp Thiên Cảnh), Lý Mộng Uyển, đạo thần niệm của người tạo ra La Bàn Định Giới ( Thiên Vận Tử áo xám), Khí Linh của La Bàn Định Giới. Lúc Vương Lâm trong Mộng quyết định tách phân thân Lục Mặc ra thì ngoài thực tế Lục Mặc cũng tách khỏi Vương Lâm bản thể. Vì tách khỏi bản thể, có tư duy riêng nên nó thoát khỏi Mộng. Trở thành kẻ thứ 5 tồn tại ở đây. ( Thế nên cuối truyện đạo thần niệm của người tạo ra La Bàn Định Giới ( Thiên Vận Tử áo xám) mới bảo ván cờ đang chơi dở là hắn chơi với Lục Mặc. Còn Vương Lâm nói với Thiên Vận Tử rằng Lục Mặc tìm cách tiến vào trong nội giới nhưng mỗi lần đều nhanh chóng tan biến). Thằng Lục Mặc mang theo kí ức của Vương Lâm ( kí ức của vô số lần luân hồi trong Tiên Cương Đại Lục) cùng với kí ức Vương Lâm chân thân khi đã thoát khỏi Mộng Đạo nên biết được trong những mảnh vỡ của Khí Linh mà Vương Lâm đang tìm kiếm thì còn sót 1 mảnh, mảnh đó là Thiên Vận Tử ( vẫn còn lẩn trốn trong trận nhãn - Thái Cổ Trần Cảnh), đó là lý do tại sao qua vô tận luân hồi trong nội giới ( Tiên Cương Đại Lục) mà Vương Lâm vẫn không thể gom đủ Khí Linh. Lục Mặc bản thể đánh lừa Thiên Vận Tử tưởng rằng nó là người canh giữ La Bàn Định Giới, Vương Lâm ( lúc này là Lục Mặc) đánh cướp La bàn Định Giới và chìm vào Mộng Đạo. Đây là cơ hội đoạt xá tốt nhất của nó -> Thiên Vận Tử nhảy vào nội giới và tác quái trong đó, dẫn dụ, giúp Vương Lâm nhanh chóng đạt đủ cảnh giới để mò đến trận nhãn ( Thái Cổ Trần Cảnh), nơi nó mạnh nhất & có thể cắn nuốt dung hợp Vương Lâm. ( Thế nên trong mấy chương cuối, khi Vương Lâm mò vào Thái Cổ Thần Cảnh và nghe Thiên Vận Tử chém gió mới bảo rằng đó chẳng qua là Mộng Đạo của Lục Mặc, còn Mộng Đạo của Vương Lâm bản thể xảy ra trước đó lâu rồi). Lục Mặc bản thể khi thực hiện 1 Mộng Đạo của chính nó ( Mộng này xen vào Mộng của Vương Lâm bản thể) nhưng thời điểm của giấc mộng thì ở quá khứ ( so với kiếp hiện tại của Vương Lâm trong Mộng) - điều này phù hợp với ( # A. Vương Lâm trong Mộng Đạo đã đưa phân thân Lục Mặc về "quá khứ".). Lục Mặc trong Mộng đã chuẩn bị sẵn mọi thứ để giúp đỡ Vương Lâm trong Mộng ( ở kiếp hiện tại) có đủ đồ nghề và nhắc nhở. Đầu tiên là Thất Thải Giới ( nơi có đám xác sống Minh Chí Đạo Kinh, Cầu Thiên Đạo... chứa đựng tư duy và cảm ngộ của Vương Lâm bản thể) để cảnh tỉnh Vương Lâm nhớ lại chân ngã.  Kim La Bàn Định Giới ( chính là hạt Nghịch Thiên Châu) để bơm đồ cho Vương Lâm trong Mộng, đồng thời cũng có kèm cả lời nhắn nhủ "thiếu một", "thiếu một người"... Lời nhắn gửi cũng được rải khắp nơi để đảm bảo Vương Lâm có thể gặp như ở Vạn Cổ Không Môn, đầu lâu Cát Cùng ( lưu lại kí ức của bản thể về cách cứu Lý Mộng Uyển. Rằng có 1 thứ là La Bàn Định Giới, dùng khí linh...) Từ những thứ này mà Vương Lâm khác với các lần luân hồi trước đó, đã bắt ngay được sự tồn tại của Thiên Vận Tử.
youjun
10 Tháng hai, 2020 16:50
1. Vương Lâm là cao thủ Đạp Thiên Cảnh của Nghịch Trần Giới, vì cứu người yêu là Lý Mộng Uyển mà nó đi lăng quăng khắp nơi tìm pháp bảo hữu dụng. Cuối cùng nó tìm được Không Niết Bảo duy nhất của Nghịch Trần Giới ( chính là cái La Bàn Định Giới). 2. Bên trong Không Niết Bảo tự thành 1 giới. Khí Linh ở trận nhãn khống chế La Bàn Định Giới, Vương Lâm thì muốn khống chế được Khí Linh rồi từ nó rút ra "lực bổn nguyên 1 giới" để cứu Lý Mộng Uyển. Nhưng làm vậy thì Khí Linh cũng đi đời, vì thế nó nhân việc La Bàn Định Giới bị nứt 1 đường mà thoát khỏi trói buộc ( 1 cách tương đối). Khí Linh bị tổn thương từ trận nhãn trốn vào nội giới của La Bàn Định Giới nhưng bản thân nó cũng vì tổn thương mà vỡ thành nhiều mảnh. Vì trong khí linh khống chế La Bàn Định Giới nên trong nội giới của La Bàn Định Giới thì Khí Linh mới là kẻ khống chế mạnh nhất, Vương Lâm không rà soát được toàn bộ nội giới để lôi Khí Linh ra nên mới dùng Mộng Đạo để dẫn dắt và tạo ra 1 giấc mộng luân hồi xây trên nền của nội giới. Giới này chính là Tiên Cương Đại Lục cùng đám động phủ ( mà đầu truyện Vương Lâm sống). Trận nhãn của La Bàn Định Giới chính là Thái Cổ Trần Cảnh ( tên địa phương trên theo cách gọi của Tiên Cương Đại Lục). Trong giới này, Vương Lâm ( đã tán đi chân ngã) liên tục luân hồi để đi tìm các mảnh của Khí Linh, đám mảnh vỡ của Khí Linh này cũng đã luân hồi thành các sinh linh trong Tiên Cương Đại Lục, mỗi lần Vương Lâm tìm được thì số mệnh của đám này lại gắn liền với Vương Lâm trong lần luân hồi tiếp theo.  Ai đọc truyện chắc còn nhớ đến 1 đoạn ku Vương Lâm Mộng Đạo và nhìn thấy lúc khởi nguyên - khi Khí Linh tách ra làm mấy mảnh có màu khác nhau và qua vô tận luân hồi đầu thai thành các sinh linh khác nhau: Những mảnh mà Vương Lâm đã tìm được ( và trong lần luân hồi này gắn chặt với Vương Lâm) gồm Tư Đồ Nam ( phóng khoáng gì gì đó), Tham Lang ( phần may mắn đầu thai - lý giải vì sao nó có vận cứt chó), Tiên Đế Thanh Lâm.. Nhưng qua vô tận luân hồi mà ku Vương Lâm cũng ko tìm đủ Khí Linh nên mỗi khi nó trở lại trận nhãn của La Bàn Định Giới ( Thái Cổ Trần Cảnh) thực hiện việc cứu sống Lý Mộng Uyển là 1 lần thất bại, rồi phát điên. Sau đó lại tiếp tục luân hồi để tìm kiếm...
Nguyễn Khánh
05 Tháng hai, 2020 03:41
“Haha”
Sơn Ca
23 Tháng mười hai, 2019 17:52
sơ lược tiên nghịch - cố sự - hệ thống tu luyện - phân chia thế lực - album ảnh https://vidian.me/chi-tiet/so-luoc-tien-nghich
killua596
20 Tháng mười hai, 2019 22:54
Kênh nghe Tiên Nghịch Audio cho bạn nào cần: https://www.youtube.com/channel/UCqYa8RcVbSz6qJNBiKIZrOw/playlists
An Kim Vũ
03 Tháng mười hai, 2019 21:49
đọc chán :)
Sơn Ca
13 Tháng mười một, 2019 17:07
nhìn một chút xem vị tiên tử này đánh giá Tiên Nghịch ra sao? https://vidian.me/chi-tiet/tien-nghich-dep-khong-tien-nghich-giang-co-su-gi
Hieu Le
28 Tháng mười, 2019 21:08
bộ này mình đọc 3 lần rồi sẵn lòng có thêm lần thứ 4 5 6 7 8 nữa
Sơn Ca
24 Tháng mười, 2019 21:28
Tiêu điểm nhân vật: Vương Lâm - Tiên Nghịch https://vidian.me/chi-tiet/vuong-lam
Thanh Lâm
01 Tháng mười, 2019 22:27
Sao chương truyện xuống dòng kì cục đọc nhức não ghê luôn
Hieu Le
09 Tháng chín, 2019 01:49
bộ này là bộ đầu tiên đọc ko bỏ qua chương nào
Tri Nhan
27 Tháng tám, 2019 23:33
Pntt là gì vậy bác
Nguyễn Thuận
17 Tháng tám, 2019 23:52
chương 1106 đến 1109 bị lỗi rồi
Hieu Le
10 Tháng tám, 2019 18:49
đọc tới chương 500 thấy xàm rùi đó, thả phong ấn thần xa mà còn có sức xài thêm hoàn tuyền. trong khi nó từ lúc ở kết đan kỳ chuyên cắn nuốt đan dược vân lên tới anh biến eo bị di chứng, thằng này lên cấp nhờ cảm ngộ tu luyện éo bao nhiu.
Quang Anh Luong
22 Tháng sáu, 2019 22:45
Tn gần 2000 chương và đọc được 150 chương đã sủa :)) thú zị
Hieu Le
22 Tháng sáu, 2019 16:31
uk đúng vậy mỗi truyện có cái hay riêng chưa đọc mak chúg nó cứ sủa
Hieu Le
15 Tháng ba, 2019 15:18
đọc đc 150 chương r phán rằng tn như lol ko bằng 1 góc của pntt thì t cũng chịu. t là 1 fan của pntt và cả tiên nghịch. đối vs t thì 2 bộ này là 2 bộ tiên hiệp cổ điển hay nhất và mỗi truyện lại có cái hay riêng còn truyện nào hay hơn thì tùy gu và cảm nhận của mỗi người. người ta so sánh đồng nghĩa với việc người ta đã đọc cả 2 truyện rồi còn m mới đọc đc 150 chương của tn rồi vào sủa như vô học thế thì hài lắm
BÌNH LUẬN FACEBOOK