Mục lục
[Dịch] Tiên Nghịch
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mức độ bị thương của bản tôn nặng hơn rất nhiều so với Vương Lâm, nhất là một đòn cuối cùng bản tôn chịu đựng bảy thành. Chẳng qua lấy với độ mạnh mẽ của thân thể bản tôn, vết thương này không thể chết người. Nhưng việc bế quan tu luyện là không thể tránh.

Vương Lâm hít mọt hơi thật sâu, tay phải lấy từ trong túi trữ vật ra một quả ngọc giản. Sau khi lưu lại một đạo thần niệm ở trên, hắn vung tay ném mạnh vào hư không. Ngọc giản hóa thành một vệt sáng biến mất.

Làm xong chuyện này, Vương Lâm đi vào gần bảo tháp khoanh chân ngồi xuống rồi đưa một tia thần niệm của Chu Dật ở trong bảo tháp tản ra. Lập tức trong vòng trăm dặm trừ khi có lão quái Vấn đỉnh kỳ, nếu không bất kỳ tu sĩ nào cũng đừng hòng tiến vào. Cứ như vậy Vương Lâm nhắm hai mắt chữa thương.

Ban ngày ánh mặt trời chói mắt chiếu lên thân người Vương Lâm mang cho hắn một tia ấm áp.

Ban đêm ánh trăng dìu dịu chiếu xuống mang đến sự lạnh lẽo.

Những ngày mưa, cơn mưa từ trên trời trút xuống rơi vào trên người Vương Lâm chỉ trong nháy mắt đã làm cho quần áo hắn ướt đẫm.

Ngày tuyết, những bông tuyết đầy trời chậm rãi rơi xuống, khiến cho mặt đất chỉ có một màu trắng, bên cạnh bảo tháp lại có thêm một người tuyết.

Ngày qua đêm lại, mưa gió nóng lạnh, nhưng thân hình Vương Lâm từ đầu đến cuối không hề động đậy. Hắn giống như một lão tăng đã chết, thân thể không có sức sống và thay đổi gì.

Sau trận đấu với trời kia được sáu tháng, lại một lần xuân về hoa nở, nhà lão Chu ở thôn Hạnh Hoa sinh ra một đứa bé gái, đặt tên là Chu Như. Đứa bé gái này vừa sinh ra đã khóc, nhưng không ai biết tiếng khóc này cùng với tiếng khóc trẻ bình thường có gì khác nhau. Thân thể đứa bé gái rất yếu ớt. Cũng may nhà lão Chu ở trong thôn Hạnh Hoa cũng có tiếng, còn có một cửa hàng tạp hóa nên cuộc sống so với những nhà khác cùng thôn tốt hơn rất nhiều.

Ở trên một tòa núi nhỏ cách thôn Hạnh Hoa khoảng trăm dặm có một tòa động phủ. Thiết Nham đã ngồi ở đây sáu tháng. Sáu tháng trước hắn cùng với Lữ Phi nhận được ngọc giản truyền âm của Vương Lâm khiến cho một trong hai người bọn họ đi tới bảo vệ cho Lý Mộ Uyển trước khi hắn xuất quan.

Sau khi thương nghị Thiết Nham đi tới đây. Từ đó tới này, thần thức của hắn vẫn tập trung ở thôn Hạnh Hoa, lặng lẽ bảo vệ.

Việc chữa thương của Vương Lâm vẫn duy trì liên tục, tuyết đọng ngoài bảo tháp đã hóa thành nước thấm vào trong đất. Bổn tôn ở dưới đất mấy ngàn dặm. Trong nửa năm này thân thể hắn chìm xuống ba lần, mỗi lần đều chìm xuống mấy ngàn dặm. Giờ phút này vị trí của bổn tôn đã tương đương với khoảng cách một phần năm quãng đường tiến vào tâm của Chu Tước tinh.

Cổ thần trưởng thành trong chiến đấu, lời này một chút không giả. Thực lực bổn tôn từ lần chiến đấu này đã có dấu hiệu đột phá. Tuy nói là thong thả nhưng cũng đạt tới đỉnh nhị tinh, khoảng cách tới lần lột xác thứ ba đã không còn xa.

Trong nháy mắt lại nửa năm qua đi, Chu Như trong thôn Hạnh Hoa đã một tuổi. Đứa nhỏ khác vào tuổi này tuy không biết nói nhưng cũng đã bập bẹ phát âm, chỉ có điều Chu Như từ trước đến nay vẫn ngậm miệng chưa bao giờ phát ra một thanh âm gì. Vì thế người trong thôn đồn với nhau bé gái này là một người câm điếc.

Có một ngày, ở bên ngoài một truyền tống trận bình thường ở biên giới Sở quốc có một đoàn người đi ra. Trong những người này có nam có nữ, trong đó nổi bật nhất là một người con gái mặt che lụa trắng. Người con gái dáng người yểu điệu, mặt mày tuy có mang vẻ mỏi mệt nhưng có một đôi mắt đẹp như sao sáng khiến cho người ta say mê.

Đi theo phía sau cô gái là một lão già. Lão mặc áo choàng vải ngắn màu xanh, hai mắt lờ mờ không ánh sáng như một người bị bệnh lâu ngày. Nếu Vương Lâm ở đây chắc chắn nhận ra hai người này chính là người mua lục phẩm đan phương ở thành Ma Nghịch năm đó.

Ở bên cạnh hai người có một lão già đầu bạc. Người này đúng là tu sĩ hóa thần họ Hồ của Luyện khí các.

Ở phía sau hắn có ba người, trong đó một người là người quen của Vương Lâm – Khâu Tứ Bình.

Hai người khác là Hứa La cùng một người con gái đẹp tuyệt vời, người con gái này chính là người năm đó đưa ngọc giản tới.

Một đoàn sáu người, sau khi ra truyền tống trận, lão già đầu bạc họ Hồ nhìn qua phương bắc trầm giọng nói:

- Sở quốc, tuy không phải đường tốt nhất để đi vào Tiên di chi địa, nhưng dễ dàng hơn so với Chu quốc.

Người con gái che lụa trắng gật đầu, cung kính nói:

- Tiền bối nói thật đúng. Từ Sở quốc tiến vào Tiên di chi địa, tuy nói là xa nhưng không có trạm kiểm soát ngăn trở, so với Chu quốc thì thuận tiện hơn nhiều.

Thân hình lão già họ Hồ di động bay về phía trước, mọi người vội vàng đuổi kịp. Năm đó sau khi Vương Lâm rời đi, Khâu Tứ Bình thầm suy nghĩ thật lâu sau đó quyết định đi theo lão già họ Hồ hy vọng có một ngày có thể đạt tới Hóa Thần. Mười năm qua tu vi của hắn đích xác cao hơn một ít, nhưng Hóa Thần lại không có hy vọng. Lần này đi Tiên di chi địa, nếu có thể lấy được một món đồ nào, hắn tin tưởng giấc mộng Hóa Thần sẽ thành sự thực.

Người con gái mặc áo lụa trắng trong lòng thầm than. Mười năm nay nàng đi nhiều nơi tìm kiếm tu sĩ Hóa Thần nhưng đều không có kết quả. Cuối cùng nghĩ đến lão già họ Hồ của Luyện khí các, vì thế nghiến răng giao ra một ít bí mật năm đó chưa nói với Vương Lâm, mới khiến cho ông ta động tâm, đáp ứng đi vào Tiên di chi địa. Sáu người bay về phương bắc, bay qua mấy môn phái cũng không có ai cản trở.

- Lão phu đã trăm năm không tới đất đây, xem ra thay đổi rất nhiều! - Lão già họ Hồ khẽ “a” một tiếng, có vẻ kinh ngạc. Hứa La ở phía sau hắn, cung kính nói:

- Lão tổ! Những năm gần đây ở Sở quốc, thế lực Vân Thiên Tông lớn mạnh, đã liên tục thâu tóm mấy môn phái, thực sự trở thành một phái lớn đứng đầu nước Sở.

Lão già họ Hồ gật đầu nói:

- Vân Thiên Tông lấy luyện đan làm chủ, có thể có thực lực thâu tóm môn phái khác như vậy xem ra tu sĩ Nguyên Anh không ít. Lần này đi Tiên di chi địa trở về, ngươi nhớ đi thu xếp một chút, phái người đi Vân Thiên Tông thu một ít đan dược cần thiết!

Hứa La gật đầu mỉm cười đáp ứng. Hắn nghĩ việc này Vân Thiên Tông chắc chắn sẽ lập tức dâng đan dược lên để cầu bình an.

Trong lúc sáu người đang bay bỗng nhiên ở xa xa một cột ánh sáng phóng lên cao. Ở nơi đây nhìn lại cột ánh sáng to bằng khoảng cánh tay trẻ con. Nhưng phải biết rằng ở đây cách cột sáng rất xa, nếu là tới gần tất nhiên sẽ to lớn vô số lần. Lão già họ Hồ xoay người nhìn về phía cột sáng kia. Với định lực của lão mà giờ phút này cũng phải chấn động. Lão già đứng sau người con gái che lụa trắng hai mắt lập tức lóe sáng, lộ ra một tia khiếp sợ nhìn cột sáng kia. Cột sáng kia đúng là nơi Thông Thiên tháp trung tâm nước Sở.

- Đây là sứ giả của tu chân quốc cấp cao phủ xuống? Mà cho dù là sứ giả của tứ cấp tu chân quốc phủ xuống cũng không có thanh thế như vậy. - Lão già họ Hồ càng xem càng kinh hãi.

Chỉ thấy bốn phía cột sáng kia không ngờ có mấy con Kim long rít gào bay lượng. Ngay sau đó một người thanh niên áo trắng từ trong cột sáng kia từ từ hiện thân. Trong nháy mắt khi hắn xuất hiện, mấy con kim long này lập tức rống lên to hơn, thanh âm của nó cho dù ở chỗ sáu người vẫn có thể nghe được rõ ràng. Ngay sau đó, mấy con kim lòng liền xông vào hướng người thanh niên áo trắng, khi chạm vào người đó liền hóa thành từng con kim long in vào trên góc áo người này.

- Sứ giả Chu Tước quốc! - Lão già họ Hồ lập tức vẻ mặt hoảng sợ, hắn gần như lập tức phản ứng lại. Sở quốc sợ là sẽ có chuyện gì rất lớn xảy ra, nếu không chỉ là nước tu chân cấp ba như thế nào có khả năng khiến cho sứ giả Chu Tước quốc phủ xuống!

Đôi mắt đẹp của người con gái che lụa trắng lộ ra một tia kinh hoảng. Lúc này, lão già đi theo sau nàng nhìn như tùy ý tiến lên một bước đứng trước người con gái. Vẻ kinh hoảng trong mắt người con gái chợt lóe qua, chỉ có điều bàn tay ở bên trong áo cũng đang siết chặt, mồ hôi túa ra đầm đìa.

Ba người Khâu Tứ Bình, Hứa La và thiếu nữ cực kỳ xinh đẹp kia cũng khiếp sợ. Nhất là Khâu Tứ Bình, hắn ngơ ngác nhìn cột sáng xa xa thì thào:

- Đây là lần đầu tiên ta thấy người của Chu Tước quốc... Chu Tước quốc...

- Lão tổ! Vì sao, sứ giả Chu Tước quốc phải phủ xuống Sở quốc? - Thiếu nữ hít một hơi thật sâu khẽ hỏi.

- Công Tôn đạo hữu, ngươi thấy thế nào? - Lão già họ Hồ quay đầu nhìn về phía người hầu của người con gái che lụa trắng, lão già mặc áo choàng vải màu xanh.

- Hồ đạo hữu, tại hạ vừa mới tiến vào Hóa Thần, đối với một số chuyện của Chu Tước quốc cũng không biết nhiều. Tuy nhiên ta cho rằng, sứ giả Chu Tước quốc phủ xuống Sở quốc, sợ là có một số việc lớn mà hai chúng ta không biết đã xảy ra. - Lão già chậm rãi nói.

- Nói thừa! - Lão già họ Hồ thầm nói trong lòng, ánh mắt hắn hướng về phía cột sáng.

Đúng lúc này cột sáng kia dần tiêu tan. Chỉ có điều thanh niên áo trắng ở bên trong cột sáng bay nhanh như sao băng về nơi sáu người.

Thân hình người con gái che lụa trắng run lên, ánh mắt lộ ra vẻ cực kỳ kinh hoảng.

Cảnh tượng này lập tức bị lão già họ Hồ nhìn thấy, vẻ mặt hắn không đổi nhưng trong lòng đầy sự nghi hoặc.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Hieu Le
06 Tháng sáu, 2020 22:40
rối não quá, đọc cả chục lần tiên nghịch rồi mà mỗi lần như 1 luận hồi của nvc
gio_mua_dong
17 Tháng năm, 2020 03:08
Bộ này gần 10 năm rồi.
gio_mua_dong
17 Tháng năm, 2020 03:05
Mình chưa tùng đọc PNTT nhưng TN đọc lại mấy lần. Cầu Ma thì buồn quá.
gio_mua_dong
17 Tháng năm, 2020 03:00
Có thêm người đọc
Thanh Sơn
11 Tháng năm, 2020 20:37
xuống dòng kiểu đéo j nghe ức chế *** ra
Thành Duy
10 Tháng năm, 2020 06:56
Cảm ơn đạo hữu đã thông não :))
Tieuli
07 Tháng ba, 2020 14:53
.
youjun
10 Tháng hai, 2020 16:51
5. Tiên Cương Đại Lục là Mộng của Vương Lâm bản thể, luân hồi trong đó cũng là pháp tắc của Mộng Đạo. Sinh Linh trong đó cũng chỉ là hư ảo, việc xen vào và thay đổi "quá khứ" cũng chỉ như điều chỉnh thông tin trong Mộng chứ không gây ra đứt gãy nhân quả ngoài thực tế ( vì tồn tại thực sự chỉ có 4 kẻ, thêm Lục Mặc sau này nữa là 5). Việc thay đổi mọi chuyện trong "quá khứ" ko phải do phân thân Lục Mặc của Vương Lâm trong mộng làm mà do phân thân Lục Mặc trong thực tại đã Mộng chung với Vương Lâm bản thể và can thiệp vào đó.
youjun
10 Tháng hai, 2020 16:51
3. Vương Lâm trong vô số lần luân hồi thất bại thì đến kiếp này ( kiếp diễn tả trong truyện) nó nhìn thấy ảo ảnh phản chiếu cảnh tượng của Thái Cổ Trần Cảnh ( trận nhãn La Bàn Định Giới, nơi nó thất bại vô số lần), hình ảnh cho thấy nó ôm Lý Mộng Uyển điên cuồng gào thét. Vì đã tán đi chân ngã, ko còn nhớ kí ức bản thể và các lần luân hồi trước đó. Nó lo sợ ảo ảnh kia sẽ thành sự thật nên giải phóng cho phân thân Lục Mặc ( cho tự chủ tư duy, tách hẳn khỏi bản thể), dùng Lưu Nguyệt Thuật lên trên phân thân Lục Mặc khiến nó đại thành rồi lại dùng Lưu Nguyệt Thuật đưa nó trở về "quá khứ"  ( # A. Chú ý, đây chỉ là tư duy và chuyện xảy ra của thằng Vương Lâm luân hồi trong Mộng Đạo vốn ko biết gì, không phải là chuyện xảy ra với thằng Vương Lâm bản thể đang ngồi Mộng Đạo) 4. Đến đây phải nói rõ chuyện xảy ra ở thực tế ( Nghịch Trần Giới) và chuyện xảy ra trong Mộng Đạo ( bên trong nội giới của La Bàn Định Giới, tức Tiên Cương Đại Lục). Có 4 kẻ thực sự tồn tại là Vương Lâm chân thân ( cao thủ Đạp Thiên Cảnh), Lý Mộng Uyển, đạo thần niệm của người tạo ra La Bàn Định Giới ( Thiên Vận Tử áo xám), Khí Linh của La Bàn Định Giới. Lúc Vương Lâm trong Mộng quyết định tách phân thân Lục Mặc ra thì ngoài thực tế Lục Mặc cũng tách khỏi Vương Lâm bản thể. Vì tách khỏi bản thể, có tư duy riêng nên nó thoát khỏi Mộng. Trở thành kẻ thứ 5 tồn tại ở đây. ( Thế nên cuối truyện đạo thần niệm của người tạo ra La Bàn Định Giới ( Thiên Vận Tử áo xám) mới bảo ván cờ đang chơi dở là hắn chơi với Lục Mặc. Còn Vương Lâm nói với Thiên Vận Tử rằng Lục Mặc tìm cách tiến vào trong nội giới nhưng mỗi lần đều nhanh chóng tan biến). Thằng Lục Mặc mang theo kí ức của Vương Lâm ( kí ức của vô số lần luân hồi trong Tiên Cương Đại Lục) cùng với kí ức Vương Lâm chân thân khi đã thoát khỏi Mộng Đạo nên biết được trong những mảnh vỡ của Khí Linh mà Vương Lâm đang tìm kiếm thì còn sót 1 mảnh, mảnh đó là Thiên Vận Tử ( vẫn còn lẩn trốn trong trận nhãn - Thái Cổ Trần Cảnh), đó là lý do tại sao qua vô tận luân hồi trong nội giới ( Tiên Cương Đại Lục) mà Vương Lâm vẫn không thể gom đủ Khí Linh. Lục Mặc bản thể đánh lừa Thiên Vận Tử tưởng rằng nó là người canh giữ La Bàn Định Giới, Vương Lâm ( lúc này là Lục Mặc) đánh cướp La bàn Định Giới và chìm vào Mộng Đạo. Đây là cơ hội đoạt xá tốt nhất của nó -> Thiên Vận Tử nhảy vào nội giới và tác quái trong đó, dẫn dụ, giúp Vương Lâm nhanh chóng đạt đủ cảnh giới để mò đến trận nhãn ( Thái Cổ Trần Cảnh), nơi nó mạnh nhất & có thể cắn nuốt dung hợp Vương Lâm. ( Thế nên trong mấy chương cuối, khi Vương Lâm mò vào Thái Cổ Thần Cảnh và nghe Thiên Vận Tử chém gió mới bảo rằng đó chẳng qua là Mộng Đạo của Lục Mặc, còn Mộng Đạo của Vương Lâm bản thể xảy ra trước đó lâu rồi). Lục Mặc bản thể khi thực hiện 1 Mộng Đạo của chính nó ( Mộng này xen vào Mộng của Vương Lâm bản thể) nhưng thời điểm của giấc mộng thì ở quá khứ ( so với kiếp hiện tại của Vương Lâm trong Mộng) - điều này phù hợp với ( # A. Vương Lâm trong Mộng Đạo đã đưa phân thân Lục Mặc về "quá khứ".). Lục Mặc trong Mộng đã chuẩn bị sẵn mọi thứ để giúp đỡ Vương Lâm trong Mộng ( ở kiếp hiện tại) có đủ đồ nghề và nhắc nhở. Đầu tiên là Thất Thải Giới ( nơi có đám xác sống Minh Chí Đạo Kinh, Cầu Thiên Đạo... chứa đựng tư duy và cảm ngộ của Vương Lâm bản thể) để cảnh tỉnh Vương Lâm nhớ lại chân ngã.  Kim La Bàn Định Giới ( chính là hạt Nghịch Thiên Châu) để bơm đồ cho Vương Lâm trong Mộng, đồng thời cũng có kèm cả lời nhắn nhủ "thiếu một", "thiếu một người"... Lời nhắn gửi cũng được rải khắp nơi để đảm bảo Vương Lâm có thể gặp như ở Vạn Cổ Không Môn, đầu lâu Cát Cùng ( lưu lại kí ức của bản thể về cách cứu Lý Mộng Uyển. Rằng có 1 thứ là La Bàn Định Giới, dùng khí linh...) Từ những thứ này mà Vương Lâm khác với các lần luân hồi trước đó, đã bắt ngay được sự tồn tại của Thiên Vận Tử.
youjun
10 Tháng hai, 2020 16:50
1. Vương Lâm là cao thủ Đạp Thiên Cảnh của Nghịch Trần Giới, vì cứu người yêu là Lý Mộng Uyển mà nó đi lăng quăng khắp nơi tìm pháp bảo hữu dụng. Cuối cùng nó tìm được Không Niết Bảo duy nhất của Nghịch Trần Giới ( chính là cái La Bàn Định Giới). 2. Bên trong Không Niết Bảo tự thành 1 giới. Khí Linh ở trận nhãn khống chế La Bàn Định Giới, Vương Lâm thì muốn khống chế được Khí Linh rồi từ nó rút ra "lực bổn nguyên 1 giới" để cứu Lý Mộng Uyển. Nhưng làm vậy thì Khí Linh cũng đi đời, vì thế nó nhân việc La Bàn Định Giới bị nứt 1 đường mà thoát khỏi trói buộc ( 1 cách tương đối). Khí Linh bị tổn thương từ trận nhãn trốn vào nội giới của La Bàn Định Giới nhưng bản thân nó cũng vì tổn thương mà vỡ thành nhiều mảnh. Vì trong khí linh khống chế La Bàn Định Giới nên trong nội giới của La Bàn Định Giới thì Khí Linh mới là kẻ khống chế mạnh nhất, Vương Lâm không rà soát được toàn bộ nội giới để lôi Khí Linh ra nên mới dùng Mộng Đạo để dẫn dắt và tạo ra 1 giấc mộng luân hồi xây trên nền của nội giới. Giới này chính là Tiên Cương Đại Lục cùng đám động phủ ( mà đầu truyện Vương Lâm sống). Trận nhãn của La Bàn Định Giới chính là Thái Cổ Trần Cảnh ( tên địa phương trên theo cách gọi của Tiên Cương Đại Lục). Trong giới này, Vương Lâm ( đã tán đi chân ngã) liên tục luân hồi để đi tìm các mảnh của Khí Linh, đám mảnh vỡ của Khí Linh này cũng đã luân hồi thành các sinh linh trong Tiên Cương Đại Lục, mỗi lần Vương Lâm tìm được thì số mệnh của đám này lại gắn liền với Vương Lâm trong lần luân hồi tiếp theo.  Ai đọc truyện chắc còn nhớ đến 1 đoạn ku Vương Lâm Mộng Đạo và nhìn thấy lúc khởi nguyên - khi Khí Linh tách ra làm mấy mảnh có màu khác nhau và qua vô tận luân hồi đầu thai thành các sinh linh khác nhau: Những mảnh mà Vương Lâm đã tìm được ( và trong lần luân hồi này gắn chặt với Vương Lâm) gồm Tư Đồ Nam ( phóng khoáng gì gì đó), Tham Lang ( phần may mắn đầu thai - lý giải vì sao nó có vận cứt chó), Tiên Đế Thanh Lâm.. Nhưng qua vô tận luân hồi mà ku Vương Lâm cũng ko tìm đủ Khí Linh nên mỗi khi nó trở lại trận nhãn của La Bàn Định Giới ( Thái Cổ Trần Cảnh) thực hiện việc cứu sống Lý Mộng Uyển là 1 lần thất bại, rồi phát điên. Sau đó lại tiếp tục luân hồi để tìm kiếm...
Nguyễn Khánh
05 Tháng hai, 2020 03:41
“Haha”
Sơn Ca
23 Tháng mười hai, 2019 17:52
sơ lược tiên nghịch - cố sự - hệ thống tu luyện - phân chia thế lực - album ảnh https://vidian.me/chi-tiet/so-luoc-tien-nghich
killua596
20 Tháng mười hai, 2019 22:54
Kênh nghe Tiên Nghịch Audio cho bạn nào cần: https://www.youtube.com/channel/UCqYa8RcVbSz6qJNBiKIZrOw/playlists
An Kim Vũ
03 Tháng mười hai, 2019 21:49
đọc chán :)
Sơn Ca
13 Tháng mười một, 2019 17:07
nhìn một chút xem vị tiên tử này đánh giá Tiên Nghịch ra sao? https://vidian.me/chi-tiet/tien-nghich-dep-khong-tien-nghich-giang-co-su-gi
Hieu Le
28 Tháng mười, 2019 21:08
bộ này mình đọc 3 lần rồi sẵn lòng có thêm lần thứ 4 5 6 7 8 nữa
Sơn Ca
24 Tháng mười, 2019 21:28
Tiêu điểm nhân vật: Vương Lâm - Tiên Nghịch https://vidian.me/chi-tiet/vuong-lam
Thanh Lâm
01 Tháng mười, 2019 22:27
Sao chương truyện xuống dòng kì cục đọc nhức não ghê luôn
Hieu Le
09 Tháng chín, 2019 01:49
bộ này là bộ đầu tiên đọc ko bỏ qua chương nào
Tri Nhan
27 Tháng tám, 2019 23:33
Pntt là gì vậy bác
Nguyễn Thuận
17 Tháng tám, 2019 23:52
chương 1106 đến 1109 bị lỗi rồi
Hieu Le
10 Tháng tám, 2019 18:49
đọc tới chương 500 thấy xàm rùi đó, thả phong ấn thần xa mà còn có sức xài thêm hoàn tuyền. trong khi nó từ lúc ở kết đan kỳ chuyên cắn nuốt đan dược vân lên tới anh biến eo bị di chứng, thằng này lên cấp nhờ cảm ngộ tu luyện éo bao nhiu.
Quang Anh Luong
22 Tháng sáu, 2019 22:45
Tn gần 2000 chương và đọc được 150 chương đã sủa :)) thú zị
Hieu Le
22 Tháng sáu, 2019 16:31
uk đúng vậy mỗi truyện có cái hay riêng chưa đọc mak chúg nó cứ sủa
Hieu Le
15 Tháng ba, 2019 15:18
đọc đc 150 chương r phán rằng tn như lol ko bằng 1 góc của pntt thì t cũng chịu. t là 1 fan của pntt và cả tiên nghịch. đối vs t thì 2 bộ này là 2 bộ tiên hiệp cổ điển hay nhất và mỗi truyện lại có cái hay riêng còn truyện nào hay hơn thì tùy gu và cảm nhận của mỗi người. người ta so sánh đồng nghĩa với việc người ta đã đọc cả 2 truyện rồi còn m mới đọc đc 150 chương của tn rồi vào sủa như vô học thế thì hài lắm
BÌNH LUẬN FACEBOOK