Mục lục
[Dịch] Tiên Nghịch
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhưng lúc này hắn sau khi bình tĩnh trở lại thì lại không có phương pháp nào để quên đi.

-Lại một năm nữa lại tới ngày này...

Vương Lâm khổ sở cúi đầu ngồi xuống.

Giờ phút này, bên trong ngọn núi, Huyền La Đại Thiên Tôn đứng ở nơi đó, ánh mắt nhìn Vương Lâm.

Sau khi khoanh chân ngồi xuống, Vương Lâm hít sâu một hơi, tay phải giơ lên hướng về hư không chụp một cái. Lập tức tấm buồm mặt quỷ xuất hiện, bao phủ lấy toàn thân hắn.

Giống như hắn không muốn để ai thấy dáng vẻ của bản thân trong ngày này vậy. Hắn thầm muốn một mình vượt qua ngày hôm nay.

Bầu trời tiên giới xanh biếc, ánh mắt không biết từ nơi nào tới, từ bầu trời tỏa xuống bao phủ mặt đất. Ánh sáng này không nóng mà rất ấm áp.

Ngọn núi nơi Vương Lâm ngồi bốn phía đều an tĩnh. Hắn ở bên trong tấm buồm mặt quỷ, ngẩng đầu nhìn bầu trời, rất lâu...rất lâu.

-Uyển Nhi...nhanh thôi, ta sẽ tới Tiên Cương đại lục...ở đó ta nhất định có biện pháp khiến nàng thức tỉnh...hãy tin ở ta, tin ở ta...giống như lời hứa của ta đối với nàng năm đó, cho dù là trời muốn nàng chết thì ta cũng sẽ cướp nàng trở lại!

Vương Lâm ngồi ở đó, bởi vì sự yên tĩnh bốn phía khiến trái tim hắn lại càng nhớ nhung và đau khổ.

Vương Lâm mơ hồ có cảm giác thời gian mình ở trong động phủ giới này không còn dài nữa. Hắn rất có khả năng sẽ nhanh chóng rời khỏi nơi này, tới Tiên Cương đại lục xa lạ kia.

Cả đời này Vương Lâm đã đi qua rất nhiều địa phương xa lạ, sự cô đơn làm bạn với hắn suốt cả đời. Nhưng hắn dù cô đơn nhưng vẫn có thể có Lý Mộ Uyển làm bạn. Có nàng ở bên cạnh,

hắn vẫn có thể chịu đựng được.

-Hôm nay là một ngày đặc biệt... Uyển Nhi, nàng còn nhớ không...

Vương Lâm không nhớ tuổi của mình, không nhớ ngày sinh của mình nhưng hắn lại nhớ rõ một ngày này cách đây cả ngàn năm.

Ngày này hắn sẽ không bao giờ quên. Hắn cũng muốn vượt qua, cũng muốn cho mình quên đi, hoặc chôn chặt dưới đáy lòng, hoặc bế quan cho thời gian mấy năm trôi qua.

Nhưng nhiều lúc hắn một mình ngồi uống rượu. Vị cay đắng của rượu chảy xuống cổ họng giống như thiêu đốt nhưng hắn lại không cảm thấy gì. bởi vì trong thể xác và tinh thần hắn, nỗi nhớ nhung, đau khổ, hiu quạnh đã thay thế toàn bộ mọi cảm giác. Cho dù là thứ rượu mạnh nhất thiên hạ thì cũng không thể làm tan đi chút nào!

-Uyển Nhi, ta đã tiếp nhận Lý Thiến Mai rồi, xin lỗi nàng...

Vương Lâm trầm mặc, ở bên trong tấm buồm mặt quỷ, tay phải cầm lấy một bầu rượu, ngửa mặt lên trời uống một ngụm.

-Loại ân tình này ta không có cách nào báo đáp nổi... Uyển Nhi...cả đời này ta không muốn dính tới bất cứ chuyện tình cảm nào nữa. Bởi vì nàng mất đi đã khiến cho ta cảm nhận được nỗi đau đớn của tình cảm...ta không chịu nổi.

Hơn hai ngàn năm trước, khi còn đang tu hành ở hải ngoại, một giọng nói cầu cứu truyền vào trong tai Vương Lâm, khiến trái tim hắn rung động. Giọng nói đó rất êm ái, rất bất lực, khiến cho trái tim người ta không chịu nổi...

Giọng nói đó khiến bước chân Vương Lâm dừng lại, khiến hắn quay đầu, thấy được một thân ảnh mà lúc đó hắn không biết rằng cả đời này hắn sẽ không quên nổi.

Thân ảnh đó chính là nữ nhân của hắn...

Trong lòng Vương Lâm đau đớn. Hắn uống hết tất cả bầu rượu mạnh trong tay, vất sang một bên rồi cầm lấy bầu rượu khác.

Hắn không biết là Huyền La Đại Thiên Tôn đang ngồi bên cạnh, nhìn bóng lưng Vương Lâm,

cảm nhận vẻ tịch mịch và cô đơn trong đó. Cảm giác này khiến Huyền La Đại Thiên Tôn cũng phải động dung.

-Uyển Nhi, chờ ta, chờ ta một thời gian nữa... Không bao lâu nữa ta nhất định có thể làm được!!

Vương Lâm uống một ngụm rượu lớn, để rượu tràn ra khóe miệng, rơi xuống y sam. Tay áo hắn vung lên, lập tức Tỵ Thiên Quan lóe lên u quang, rơi xuống trước người hắn.

Nhìn Lý Mộ Uyển như đang ngủ say trong quan tài, ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ nhu hòa nhưng trái tim hắn đau đớn như bị kim đâm.

Nhìn Lý Mộ Uyển hồi lâu, Vương Lâm nhẹ nhàng mở nắp Tỵ Thiên Quan ra. Tay trái hắn run rẩy, chậm rãi đưa vào quan tài, chạm vào mặt Lý Mộ Uyển.

Hắn ôn nhu vuốt ve khuôn mặt Lý Mộ Uyển. Nỗi đau trong lòng Vương Lâm lúc này đã hóa thành Trường Giang, hoàn toàn bao phủ hắn.

-Uyển Nhi...

Nước mắt Vương Lâm chảy xuống, rơi lên trên người Lý Mộ Uyển, khiến y phục nàng ướt đẫm.

-Một phần hồn phách của nàng đã bị mất...trong thiên kiếp cũng không. Nhưng dù là phần hồn phách này đang ở nơi nào, trong tay người nào thì Vương Lâm ta cũng sẽ thu hồi, không cần biết phải trả giá ra sao!!!

Vương Lâm thì thào, tay phải cầm bầu rượu uống một hớp lớn. Nước mắt hắn chảy vào khóe miệng, dung hòa với rượu, tạo thành vị cay đắng, bị hắn nuốt xuống bụng!

Bỏ bầu rượu ra, tay phải Vương Lâm bỗng nhiên nâng lên đặt vào mi tâm. Cùng lúc đó tay trái hắn đặt vào mi tâm của Lý Mộ Uyển, sau đó nhắm hai mắt lại.

-Mặt quỷ nhập huyễn, mộng ảo ngàn năm!

Thân thể Vương Lâm trong tấm buồm mặt quỷ liền vặn vẹo. Mặt quỷ giống như đang gào thét vô thanh, từ trong tấm buồm mặt quỷ biến ảo ra, lao thẳng vào mi tâm của Vương Lâm,

hoàn toàn biến mất. Bên ngoài thân thể Vương Lâm lập tức xuất hiện sương mù dày đặc, che khuất mọi thứ, không còn nhìn thấy bên trong.

Ánh mắt Huyền La Đại Thiên Tôn lộ vẻ trầm mặc, thần sắc phức tạp. Hắn mơ hồ đã hiểu một chút, giờ phút này tay phải nhẹ nhàng giơ lên, điểm về đám sương mù một chỉ, thần thức phân ra một tia dung nhập vào bên trong sương mù.

-Vương Lâm, không phải lão phu muốn soi mói chuyện của ngươi mà muốn hiểu rõ mọi chuyện thôi. Bởi lẽ người ta tuyển chọn là đệ tử duy nhất của ta, cũng là người thủ hộ ta chuyển thế, bảo vệ Đạo cổ nhất mạch chúng ta, là người trọng yếu nhất!!

Huyền La Đại Thiên Tôn thì thào rồi nhắm mắt lại.

Trong nháy mắt khi hắn nhắm mắt lại, tâm thần hắn lập tức dung nhập vào trong thế giới mộng ảo của Vương Lâm, cũng có thể cảm nhận rõ sự bi ai trong thế giới này!

Bầu trời đen tối, bị hỏa quang chiếu rọi, mơ hồ còn nghe thấy tiếng ầm ầm va chạm của thần thông của các tu sĩ.

Vương Lâm đứng trên bầu trời, vẻ mờ mịt trong mắt dần dần tiêu tán. Hắn quay đầu lại, nhìn về một phương hướng, chậm rãi chờ đợi.

Hồi lâu sau trong thiên địa đột nhiên xuất hiện hai đạo cầu vồng một nam một nữ. Nữ tử đi trước đôi mắt mở to, sắc mặt trắng bệch, thân thể cũng lung lay như sắp đổ. Nữ tử này mày liễu như khói, vẻ đẹp như hoa, uyển chuyển như tiên tử, ôn nhu phiêu dật, chính là Lý Mộ Uyển.

Nam tử phía sau mặt mày trắng trẻo, vẻ mặt dâm tà, không nhanh không chậm đuổi theo nữ tử này.

-Tiểu nương tử, tiểu đội của các người có mười ba người đều đã bị ta giết cả, ngươi còn có thể chạy đi đâu đây.

Vừa nói, nam tử vừa giơ tay lên vung một cái. Y sam của Lý Mộ Uyển lập tức bị xé ra hơn một nửa.

Trong tiếng kêu kinh hoàng của Lý Mộ Uyển, tay phải nam tử này vung ra trước mặt, vẻ dâm

dật trong mắt càng đậm.

Đúng lúc này thì Lý Mộ Uyển nhìn thấy Vương Lâm. Nàng bây giờ đang lâm vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, gặp nguy cơ bị làm nhục, sau khi thấy Vương Lâm liền thấy đối phương trông hơi quen.

-Là ngươi! Sư huynh xin cứu mạng!!

Vừa nói nàng vừa chuyển hướng, ngay lập tức tới bên cạnh Vương Lâm, vẻ mặt lo lắng cầu khẩn, cắn cắn môi, vội nói:

-Người này là trưởng lão của Tuyên Vũ Viên song tu môn. Hắn không biết vì sao lại biết ta có một viên Thiên Ly Đan lúc này mới bám sát không rời...

Nàng vốn là người thông minh hơn người, vừa nói vừa lộ ra Thiên Ly Đan đúng là muốn Vương Lâm ra tay cứu giúp.

Chẳng qua chưa đợi cho nàng nói xong thì liền sững người lại. Vương Lâm lúc này nở nụ cười nhu hòa, ánh mắt ôn nhu nhìn nàng, giống như nhìn người yêu cả ngàn năm này. Ánh mắt nọ khiến trái tim Lý Mộ Uyển không biết vì sao lại run rẩy.

-Ngươi....

Lý Mộ Uyển vừa định mở miệng thì thanh niên kia đã lộ nụ cười dâm dục. Hắn hiển nhiên là cũng nhìn thấy Vương Lâm nhưng căn bản không coi đối phương vào đâu, giờ phút này giơ tay điểm một chỉ về phía trước. Lập tức có tám thanh phi kiếm tỏa ra từ thân thể, vừa xoay tròn giống như một cơn lốc lao thẳng về phía Vương Lâm.

Vương Lâm nhìn Lý Mộ Uyển, tay phải giơ lên ôm lấy một cách rất tự nhiên. Trong nháy mắt khi Lý Mộ Uyển mở to đôi mắt tỏ vẻ xấu hổ và phẫn nộ thì Vương Lâm đã ngẩng đầu nhìn tám thanh phi kiếm đang gào thét lao tới.

Một cái liếc mắt này khiến cho tám thanh phi kiếm lập tức vặn vẹo, ầm ầm sụp đổ. Cả người thanh niên này cũng bị một cái liếc mắt của Vương Lâm khiến tâm thần ầm vang, nỗi sợ hãi trào dâng trong lòng, phun một ngụm máu tươi, thân thể bị một lực lượng vô hình cuốn đi, ầm

một tiếng vỡ tung ra trước mặt Vương Lâm.

Tất cả mọi vật trong phút chốc này liền yên tĩnh. Lý Mộ Uyển ngơ ngác nhìn tất cả, thậm chí quên mất cả dãy dụa, bị Vương Lâm ôm vào lồng ngực, bị ánh mắt nhớ nhung của Vương Lâm nhìn tới.

-Sư....sư huynh...người....

Rất lâu sau Lý Mộ Uyển mới có phần sắc mặt trắng bệch, ánh mắt nhìn về phía Vương Lâm mang vẻ sợ hãi vô cùng.

Thấy ánh mắt của Lý Mộ Uyển, trái tim Vương Lâm hơi đau đớn, nhẹ nhàng buông tay ra.

-Ta tên là Vương Lâm.

Vương Lâm thì thào. Lý Mộ Uyển lập tức lui lại phía sau, bay ra ngoài tới hơn một trăm trượng mới dừng lại, quay đầu mang theo ánh mắt sợ hãi nhìn về phía Vương Lâm, hướng tới hắn cúi đầu tạ ơn rồi xoay người rời đi.

Nhìn thân ảnh Lý Mộ Uyển rõ ràng đã bị dọa cho sợ hãi, vẻ mặt Vương Lâm từ từ lộ nụ cười. Chẳng qua ẩn dưới đó là nỗi đau và sự nhớ nhung mà không ai có thể nhìn thấy.

Đến lúc này, Huyền La Đại Thiên Tôn đã thấy tất cả. Trong trái tim hắn lúc này dường như cũng đau đớn. Hắn nhìn Vương Lâm, nhìn nụ cười trên mặt Vương Lâm, trầm ngâm đứng đó.

-Đây là nỗi nhớ nhung và bi ai gì mà có thể khiến người ta phải đi vào mộng ảo để tìm hạnh phúc?

Huyền La Đại Thiên Tôn than nhẹ.

Vương Lâm đứng đó, mỉm cười cho tới khi thân ảnh Lý Mộ Uyển tiêu tan. Hắn chậm rãi nhắm mắt lại. Vạn vật bốn phía từ từ sụp đổ. Khi hắn mở mắt một lần nữa thì hắn đã ở trên tiên giới, đang nhìn Lý Mộ Uyển ngủ say trong Tỵ Thiên Quan.

Bầu trời không còn là màu lam mà màn đêm đã buông xuống. Đêm đó mặt trăng tròn vành vạnh, cô đơn trên bầu trời, bên trong đó như có thân ảnh của hai người đang đi cùng nhau.

Thân ảnh đó là một nam một nữ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenConvert.NET
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Hieu Le
06 Tháng sáu, 2020 22:40
rối não quá, đọc cả chục lần tiên nghịch rồi mà mỗi lần như 1 luận hồi của nvc
gio_mua_dong
17 Tháng năm, 2020 03:08
Bộ này gần 10 năm rồi.
gio_mua_dong
17 Tháng năm, 2020 03:05
Mình chưa tùng đọc PNTT nhưng TN đọc lại mấy lần. Cầu Ma thì buồn quá.
gio_mua_dong
17 Tháng năm, 2020 03:00
Có thêm người đọc
Thanh Sơn
11 Tháng năm, 2020 20:37
xuống dòng kiểu đéo j nghe ức chế *** ra
Thành Duy
10 Tháng năm, 2020 06:56
Cảm ơn đạo hữu đã thông não :))
Tieuli
07 Tháng ba, 2020 14:53
.
youjun
10 Tháng hai, 2020 16:51
5. Tiên Cương Đại Lục là Mộng của Vương Lâm bản thể, luân hồi trong đó cũng là pháp tắc của Mộng Đạo. Sinh Linh trong đó cũng chỉ là hư ảo, việc xen vào và thay đổi "quá khứ" cũng chỉ như điều chỉnh thông tin trong Mộng chứ không gây ra đứt gãy nhân quả ngoài thực tế ( vì tồn tại thực sự chỉ có 4 kẻ, thêm Lục Mặc sau này nữa là 5). Việc thay đổi mọi chuyện trong "quá khứ" ko phải do phân thân Lục Mặc của Vương Lâm trong mộng làm mà do phân thân Lục Mặc trong thực tại đã Mộng chung với Vương Lâm bản thể và can thiệp vào đó.
youjun
10 Tháng hai, 2020 16:51
3. Vương Lâm trong vô số lần luân hồi thất bại thì đến kiếp này ( kiếp diễn tả trong truyện) nó nhìn thấy ảo ảnh phản chiếu cảnh tượng của Thái Cổ Trần Cảnh ( trận nhãn La Bàn Định Giới, nơi nó thất bại vô số lần), hình ảnh cho thấy nó ôm Lý Mộng Uyển điên cuồng gào thét. Vì đã tán đi chân ngã, ko còn nhớ kí ức bản thể và các lần luân hồi trước đó. Nó lo sợ ảo ảnh kia sẽ thành sự thật nên giải phóng cho phân thân Lục Mặc ( cho tự chủ tư duy, tách hẳn khỏi bản thể), dùng Lưu Nguyệt Thuật lên trên phân thân Lục Mặc khiến nó đại thành rồi lại dùng Lưu Nguyệt Thuật đưa nó trở về "quá khứ"  ( # A. Chú ý, đây chỉ là tư duy và chuyện xảy ra của thằng Vương Lâm luân hồi trong Mộng Đạo vốn ko biết gì, không phải là chuyện xảy ra với thằng Vương Lâm bản thể đang ngồi Mộng Đạo) 4. Đến đây phải nói rõ chuyện xảy ra ở thực tế ( Nghịch Trần Giới) và chuyện xảy ra trong Mộng Đạo ( bên trong nội giới của La Bàn Định Giới, tức Tiên Cương Đại Lục). Có 4 kẻ thực sự tồn tại là Vương Lâm chân thân ( cao thủ Đạp Thiên Cảnh), Lý Mộng Uyển, đạo thần niệm của người tạo ra La Bàn Định Giới ( Thiên Vận Tử áo xám), Khí Linh của La Bàn Định Giới. Lúc Vương Lâm trong Mộng quyết định tách phân thân Lục Mặc ra thì ngoài thực tế Lục Mặc cũng tách khỏi Vương Lâm bản thể. Vì tách khỏi bản thể, có tư duy riêng nên nó thoát khỏi Mộng. Trở thành kẻ thứ 5 tồn tại ở đây. ( Thế nên cuối truyện đạo thần niệm của người tạo ra La Bàn Định Giới ( Thiên Vận Tử áo xám) mới bảo ván cờ đang chơi dở là hắn chơi với Lục Mặc. Còn Vương Lâm nói với Thiên Vận Tử rằng Lục Mặc tìm cách tiến vào trong nội giới nhưng mỗi lần đều nhanh chóng tan biến). Thằng Lục Mặc mang theo kí ức của Vương Lâm ( kí ức của vô số lần luân hồi trong Tiên Cương Đại Lục) cùng với kí ức Vương Lâm chân thân khi đã thoát khỏi Mộng Đạo nên biết được trong những mảnh vỡ của Khí Linh mà Vương Lâm đang tìm kiếm thì còn sót 1 mảnh, mảnh đó là Thiên Vận Tử ( vẫn còn lẩn trốn trong trận nhãn - Thái Cổ Trần Cảnh), đó là lý do tại sao qua vô tận luân hồi trong nội giới ( Tiên Cương Đại Lục) mà Vương Lâm vẫn không thể gom đủ Khí Linh. Lục Mặc bản thể đánh lừa Thiên Vận Tử tưởng rằng nó là người canh giữ La Bàn Định Giới, Vương Lâm ( lúc này là Lục Mặc) đánh cướp La bàn Định Giới và chìm vào Mộng Đạo. Đây là cơ hội đoạt xá tốt nhất của nó -> Thiên Vận Tử nhảy vào nội giới và tác quái trong đó, dẫn dụ, giúp Vương Lâm nhanh chóng đạt đủ cảnh giới để mò đến trận nhãn ( Thái Cổ Trần Cảnh), nơi nó mạnh nhất & có thể cắn nuốt dung hợp Vương Lâm. ( Thế nên trong mấy chương cuối, khi Vương Lâm mò vào Thái Cổ Thần Cảnh và nghe Thiên Vận Tử chém gió mới bảo rằng đó chẳng qua là Mộng Đạo của Lục Mặc, còn Mộng Đạo của Vương Lâm bản thể xảy ra trước đó lâu rồi). Lục Mặc bản thể khi thực hiện 1 Mộng Đạo của chính nó ( Mộng này xen vào Mộng của Vương Lâm bản thể) nhưng thời điểm của giấc mộng thì ở quá khứ ( so với kiếp hiện tại của Vương Lâm trong Mộng) - điều này phù hợp với ( # A. Vương Lâm trong Mộng Đạo đã đưa phân thân Lục Mặc về "quá khứ".). Lục Mặc trong Mộng đã chuẩn bị sẵn mọi thứ để giúp đỡ Vương Lâm trong Mộng ( ở kiếp hiện tại) có đủ đồ nghề và nhắc nhở. Đầu tiên là Thất Thải Giới ( nơi có đám xác sống Minh Chí Đạo Kinh, Cầu Thiên Đạo... chứa đựng tư duy và cảm ngộ của Vương Lâm bản thể) để cảnh tỉnh Vương Lâm nhớ lại chân ngã.  Kim La Bàn Định Giới ( chính là hạt Nghịch Thiên Châu) để bơm đồ cho Vương Lâm trong Mộng, đồng thời cũng có kèm cả lời nhắn nhủ "thiếu một", "thiếu một người"... Lời nhắn gửi cũng được rải khắp nơi để đảm bảo Vương Lâm có thể gặp như ở Vạn Cổ Không Môn, đầu lâu Cát Cùng ( lưu lại kí ức của bản thể về cách cứu Lý Mộng Uyển. Rằng có 1 thứ là La Bàn Định Giới, dùng khí linh...) Từ những thứ này mà Vương Lâm khác với các lần luân hồi trước đó, đã bắt ngay được sự tồn tại của Thiên Vận Tử.
youjun
10 Tháng hai, 2020 16:50
1. Vương Lâm là cao thủ Đạp Thiên Cảnh của Nghịch Trần Giới, vì cứu người yêu là Lý Mộng Uyển mà nó đi lăng quăng khắp nơi tìm pháp bảo hữu dụng. Cuối cùng nó tìm được Không Niết Bảo duy nhất của Nghịch Trần Giới ( chính là cái La Bàn Định Giới). 2. Bên trong Không Niết Bảo tự thành 1 giới. Khí Linh ở trận nhãn khống chế La Bàn Định Giới, Vương Lâm thì muốn khống chế được Khí Linh rồi từ nó rút ra "lực bổn nguyên 1 giới" để cứu Lý Mộng Uyển. Nhưng làm vậy thì Khí Linh cũng đi đời, vì thế nó nhân việc La Bàn Định Giới bị nứt 1 đường mà thoát khỏi trói buộc ( 1 cách tương đối). Khí Linh bị tổn thương từ trận nhãn trốn vào nội giới của La Bàn Định Giới nhưng bản thân nó cũng vì tổn thương mà vỡ thành nhiều mảnh. Vì trong khí linh khống chế La Bàn Định Giới nên trong nội giới của La Bàn Định Giới thì Khí Linh mới là kẻ khống chế mạnh nhất, Vương Lâm không rà soát được toàn bộ nội giới để lôi Khí Linh ra nên mới dùng Mộng Đạo để dẫn dắt và tạo ra 1 giấc mộng luân hồi xây trên nền của nội giới. Giới này chính là Tiên Cương Đại Lục cùng đám động phủ ( mà đầu truyện Vương Lâm sống). Trận nhãn của La Bàn Định Giới chính là Thái Cổ Trần Cảnh ( tên địa phương trên theo cách gọi của Tiên Cương Đại Lục). Trong giới này, Vương Lâm ( đã tán đi chân ngã) liên tục luân hồi để đi tìm các mảnh của Khí Linh, đám mảnh vỡ của Khí Linh này cũng đã luân hồi thành các sinh linh trong Tiên Cương Đại Lục, mỗi lần Vương Lâm tìm được thì số mệnh của đám này lại gắn liền với Vương Lâm trong lần luân hồi tiếp theo.  Ai đọc truyện chắc còn nhớ đến 1 đoạn ku Vương Lâm Mộng Đạo và nhìn thấy lúc khởi nguyên - khi Khí Linh tách ra làm mấy mảnh có màu khác nhau và qua vô tận luân hồi đầu thai thành các sinh linh khác nhau: Những mảnh mà Vương Lâm đã tìm được ( và trong lần luân hồi này gắn chặt với Vương Lâm) gồm Tư Đồ Nam ( phóng khoáng gì gì đó), Tham Lang ( phần may mắn đầu thai - lý giải vì sao nó có vận cứt chó), Tiên Đế Thanh Lâm.. Nhưng qua vô tận luân hồi mà ku Vương Lâm cũng ko tìm đủ Khí Linh nên mỗi khi nó trở lại trận nhãn của La Bàn Định Giới ( Thái Cổ Trần Cảnh) thực hiện việc cứu sống Lý Mộng Uyển là 1 lần thất bại, rồi phát điên. Sau đó lại tiếp tục luân hồi để tìm kiếm...
Nguyễn Khánh
05 Tháng hai, 2020 03:41
“Haha”
Sơn Ca
23 Tháng mười hai, 2019 17:52
sơ lược tiên nghịch - cố sự - hệ thống tu luyện - phân chia thế lực - album ảnh https://vidian.me/chi-tiet/so-luoc-tien-nghich
killua596
20 Tháng mười hai, 2019 22:54
Kênh nghe Tiên Nghịch Audio cho bạn nào cần: https://www.youtube.com/channel/UCqYa8RcVbSz6qJNBiKIZrOw/playlists
An Kim Vũ
03 Tháng mười hai, 2019 21:49
đọc chán :)
Sơn Ca
13 Tháng mười một, 2019 17:07
nhìn một chút xem vị tiên tử này đánh giá Tiên Nghịch ra sao? https://vidian.me/chi-tiet/tien-nghich-dep-khong-tien-nghich-giang-co-su-gi
Hieu Le
28 Tháng mười, 2019 21:08
bộ này mình đọc 3 lần rồi sẵn lòng có thêm lần thứ 4 5 6 7 8 nữa
Sơn Ca
24 Tháng mười, 2019 21:28
Tiêu điểm nhân vật: Vương Lâm - Tiên Nghịch https://vidian.me/chi-tiet/vuong-lam
Thanh Lâm
01 Tháng mười, 2019 22:27
Sao chương truyện xuống dòng kì cục đọc nhức não ghê luôn
Hieu Le
09 Tháng chín, 2019 01:49
bộ này là bộ đầu tiên đọc ko bỏ qua chương nào
Tri Nhan
27 Tháng tám, 2019 23:33
Pntt là gì vậy bác
Nguyễn Thuận
17 Tháng tám, 2019 23:52
chương 1106 đến 1109 bị lỗi rồi
Hieu Le
10 Tháng tám, 2019 18:49
đọc tới chương 500 thấy xàm rùi đó, thả phong ấn thần xa mà còn có sức xài thêm hoàn tuyền. trong khi nó từ lúc ở kết đan kỳ chuyên cắn nuốt đan dược vân lên tới anh biến eo bị di chứng, thằng này lên cấp nhờ cảm ngộ tu luyện éo bao nhiu.
Quang Anh Luong
22 Tháng sáu, 2019 22:45
Tn gần 2000 chương và đọc được 150 chương đã sủa :)) thú zị
Hieu Le
22 Tháng sáu, 2019 16:31
uk đúng vậy mỗi truyện có cái hay riêng chưa đọc mak chúg nó cứ sủa
Hieu Le
15 Tháng ba, 2019 15:18
đọc đc 150 chương r phán rằng tn như lol ko bằng 1 góc của pntt thì t cũng chịu. t là 1 fan của pntt và cả tiên nghịch. đối vs t thì 2 bộ này là 2 bộ tiên hiệp cổ điển hay nhất và mỗi truyện lại có cái hay riêng còn truyện nào hay hơn thì tùy gu và cảm nhận của mỗi người. người ta so sánh đồng nghĩa với việc người ta đã đọc cả 2 truyện rồi còn m mới đọc đc 150 chương của tn rồi vào sủa như vô học thế thì hài lắm
BÌNH LUẬN FACEBOOK