• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau khi thử váy cưới xong, Lưu Họay đi thơ thẩn không mục đích, cô lấy điện thoại, ấn một dãy số. 

"Alô, Cần Mai à?". "Họa Y sao giọng cậu lại uể oải vậy? Cậu xảy ra chuyện gì à?" Trong điện thoại Huỳnh Cẩn Mai lo lắng hỏi. 

"À, không sao tớ chỉ là hơi đói. Cậu bây giờ có thời gian không đi ra ăn cơm với tớ đi!" 

"Được, ở đâu?" . "Tớ nhắn tin gởi địa điểm cho cậu!". "Vậy tớ lập tức tới ngay!". 

Cúp điện thoại, Lưu Họa Y gửi tin nhắn báo cho cô địa điểm ăn cơm, chẳng bao lâu Huỳnh Cần Mai liền chạy tới. 

Hai người ngồi trong một nhà hàng Pháp trang trí hết sức tinh tế, chính giữa nhà hàng còn có một người ngồi trước một chiếc dương cầm màu trắng đàn bản nhạc du dương. 

Huỳnh Cẩn Mai ưu nhã cắt bò bít tết, đôi môi nhỏ nhắn nhỏ nhẹ nhai. 

"Tối hôm qua Lâm Thành Nhân không có làm gì cậu chứ ? Lúc hắn mang cậu đi dáng vẻ thật dữ 

tợn, giống như muốn ăn tươi nuốt sống cậu vậy!" 

Lưu Họa, nhếch mép, cúi đầu xuống nhẹ giọng nói: "Không có, hắn chỉ thấy tớ uống nhiều rồi, sau đó đưa tớ về nhà thôi." 

Nói đến phần sau thanh âm càng ngày càng nhỏ, Lưu Họa” nghĩ tuyệt đối không thể để cho Cẩn Mai biết chuyện xảy ra tối hôm qua, nếu không Cần Mai nhất định sẽ lo lắng cho cô. 

"À, nhưng sắc mặt hắn hung dữ như vậy để làm gì, suýt hù chết tớ!" Huỳnh Cẩn Mai vừa nói vừa ôm ngực, làm ra dáng vẻ sắp bị dọa chết đến nơi. 

Lưu Họa Y thấy Huỳnh Cần Mai ra vẻ khoa trương như vậy liền bật cười, "Hắn chính xác là băng Sơn ngàn năm, rất lãnh khốc có điều vẫn là người tốt." 

Thời điểm Lưu Họa' nói ra lời này, trong lòng cũng suýt nôn ra. 

Ai tốt! Lâm Thành Nhân căn bản là tên biến thái! Tên háo sắc! Bạo lực điên cuồng mới đúng! Bất quá nghĩ thì nghĩ, Lưu Họa Y đích trên mặt vẫn là bày ra một nụ cười. 

Dẫu sao, cô không muốn để cho Cẩn Mai biết Lâm Thành Nhân làm những chuyện kia với cô. 

"Vậy à." Huỳnh Cần Mai uống một hớp, ánh mắt có hơi lóe lên. 

Lâm Thành Nhân là chủ tịch tập đoàn Đế 

Quốc, là chàng trai vàng trong làng độc thân 

Nghe hắn ở trên thương trường nổi danh lòng dạ ác độc, tác phong cứng rắn, bất quá bên người hắn đến nay hoàn toàn không có một người đàn bà nào. Dĩ nhiên, đàn bà muốn ngã nhào vào lòng hắn không phải là ít. 

Huỳnh Cẩn Mai ngẩng đầu nhìn Lưu Họa Y, đáy lòng âm thầm khinh thường, thật sự nói dáng người Lưu Họa, cũng không phải đặc biệt đẹp, cảm giác cô cho người ta giống như là thiếu nữ hàng xóm vậy, trong con người vẫn thiếu đi một chút phong tình thành thục. 

Huỳnh Cẩn Mai nhìn lại mình một chút, bộ ngực phổng phao trêu người, eo thon như rắn nước, còn có một gương mặt đủ để mê hoặc trăm nghìn đàn ông. 

Cô cảm thấy mình tuyệt đối không thua kém Lưu Họa Y! Nhưng tại sao Lâm Thành Nhân lại lựa chọn Lựu Họa Y? 

Huỳnh Cẩn Mai trong lòng bỗng nhiên cảm thấy không cam lòng! 

"Họa Y, cậu thật muốn kết hôn cùng Lâm Thành Nhân sao?" 

Lưu Họa Y cười khổ, "Tớ cũng không muốn. Nhưng tớ không còn cách nào, vì anh trai, tớ nhất định phải gả cho hắn! Chỉ có gả cho hắn, anh ấy mới có thể được chữa trị tốt hơn ở Mỹ." 

Có khi nào cô lại không muốn gả cho một người mình yêu cùng cũng yêu mình chứ, sau đó hạnh phúc bình yên sống qua một đời. Nhưng là... Thực tế không cho phép cô có cuộc sống như thế. 

Lưu Họa” không hề cam lòng, cũng cảm thấy chới với, cũng oán trời trách người, nhưng vừa nghĩ tới gả cho Lâm Thành Nhân có thể làm cho anh trai ở Mỹ được chữa trị tốt, cô cảm thấy hết thảy đều đáng giá! 

Anh trai từ nhỏ đã bảo vệ cô, yêu thương cô, người khiến cô cảm thấy kiêu ngạo cùng sùng bái, cũng chính là động lực của cô! 

Lưu Tử Đằng đã từng là người huy hoàng biết bao, cười lên có thể làm cho mặt trời cũng phải ảm đạm, tựa như mọi ánh sáng thế giới đều vây quanh anh mà chói chang! 

Anh trai là cảnh sát hình sự quốc tế, đã từng rạng rỡ như vậy, hô phong hoán vũ dưới một người trên vạn người, , toàn bộ thành phố này, có ai không cho nề mặt mũi anh trai cô. Anh đã từng là người nói một câu, là có thể làm cho cả thành phố này run rẩy sợ hãi, nhưng bây giờ chỉ có thể nhắm hai mắt nằm ở trên giường không nhúc nhích. 

Nghĩ đến dáng vẻ hiên ngang lúc anh cầm súng, anh đối mặt kẻ thù lâm nguy không sợ, Lưu HọaY liền không nhịn được khó chịu trong lòng. 

Anh chắc chắn là rất khó chịu ...Anh... 

Bất quá không sao cả, cô từ đầu đến cuối tin tưởng, một ngày nào đó, anh cô sẽ phục hồi lại, anh sẽ xuất hiện trước mặt mọi người, trở lại là Lưu Tử Đằng quang vinh vô hạn! 

Huỳnh Cẩn Mai kéo tay Lưu Họa Y, ôn nhu nói: "Đừng lo lắng, hết thảy cũng sẽ khá hơn! Anh cậu chắc chắn sẽ khá hơn!". 

Lưu Họa, nhếch môi, cố sức gật đầu một cái. 

Thấy Lưu Họa Y đích dáng vẻ, Huỳnh Cẩn Mai không nhịn cười nhạt tận đáy lòng. 

Nói dễ nghe thật, vì anh trao, nói cho cùng nhà họ Lưu của cô không phải là muốn kết hôn liên minh vì quyền lợi? Không phải là muốn leo lên cửa cao, làm mợ Cả hà họ Lâm hay sao? 

Huỳnh Cần Mai cúi đầu, trên mặt lộ ra nụ cười khinh thường, đúng là làm gái điếm còn muốn treo bảng hiệu làm ăn! 

"Cần Mai! Cần Mai!" Lưu Họa Y gọi mấy tiếng, chỉ thấy Huỳnh Cẩn Mai cúi đầu đang suy nghĩ gì 

đó. 

"A!" Huỳnh Cẩn Mai lấy lại tinh thần. 

"Cậu đang nghĩ gì vậy? Tớ kêu cậu mấy lần rồi đó!" 

"Không, không có gì." 

"Cần Mai tớ muốn hỏi cậu một chút, cậu có biết Lâm Thành Nhân có người anh hoặc là em trai 

hay không?" 

Huỳnh Cẩn Mai suy nghĩ một chút, trả lời, "Đúng vậy, có một người em trai, tên là Lâm Thành Công." 

Lâm Thành Công... Tận đáy lòng Lưu Họa, thầm đọc cái tên này. 

Thì ra... Ngày đó cô ở nhà họ Lâm nhìn thấy người đàn ông đó giống như ánh mặt trời ấm áp, thì ra tên là Lâm Thành Công. 

Như ánh nắng ban mai. 

Nắng ban mai là ánh mặt trời sáng sớm, sạch sẽ nhất, tượng trưng cho ấm áp cùng sáng sủa. Tên hắn thật là dễ nghe, giống như con người hắn. 

Lưu Họa” trong lòng có chút rung động, cảm giác ấm áp trên người hắn, khiến cô không nhịn được vừa nghĩ tới liền tim đập rộn ràng. 

Bất quá chỉ tiếc, hắn cùng Lâm Thành Nhân có khuôn mặt giống nhau như đúc! 

Lưu Họay khẽ lắc đầu, đáy lòng âm thầm nuối tiếc. 

"Vậy hắn có phải là anh em sinh đôi với Lâm Thành Nhân không?" 

"A!" Huỳnh Cẩn Mai ngẩn ra, có chút kinh ngạc, "Chưa nghe nói Lâm Thành Nhân có anh em sinh đôi!" 

"Nhưng tớ chính mắt nhìn thấy! Dáng dấp 

giống Lâm Thành Nhân như đúc! Thật rất giống!" Lưu Họa Y vừa nói trợn to mắt. 

"Chính mắt cậu thấy? Ở đâu?" 

"Ở nhà Lâm Thành Nhân..." Lưu Họa y dừng một chút, lén nhìn Huỳnh Cẩn Mai rồi nói tiếp:" Ừ... Có một lần cùng ba đến nhà Lâm Thành Nhân tham gia một buổi tụ họp vô tình tớ nhìn thấy." 

Huỳnh Cẩn Mai gật đầu, cười gượng gạo một tiếng. 

Lưu Họa Y vận khí rốt cuộc tốt đến đâu? Biệt thự nhà họ Lâm cũng không phải là nơi người bình thường có thể đi vào! Cô lại có thể bước vào nhà Lâm Thành Nhân dễ như trở bàn tay! Bây giờ còn sắp kết hôn cùng hắn! 

Tại sao chuyện tốt như vậy không tới phiên Huỳnh Cẩn Mai tôi?! 

Trong mắt Huỳnh Cẩn Mai trong nháy mắt thoáng qua một tia hung ác, hai tay đặt ở trên đùi hung dữ nắm lại thành quả đấm, nắm chặt. 

Có điều... Người có dáng dấp giống Lâm Thành Nhân nhau như đúc là sao? Cô từ trước tới nay chưa từng nghe nói qua Lâm Thành Nhân có anh em sinh đôi! 

Ngược lại chuyện này có vẻ thú vị! 

Huỳnh Cẩn Mai đảo tròng mắt, trong lòng có suy tính. 

Cô ta phải điều tra một chút thử xem, chuyện 

"sinh đôi" này rốt cuộc là thế nào?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK