• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hắng giọng một cái, Lâm Thành Nhân lướt mắt qua người Lưu Họa Y, nhìn những thành tích Lưu Tử Đằng đã đạt được những năm qua. 

Trong lòng hắn thầm khen ngợi, trên mặt lại thoáng ẩn hiện một tia ưu tư. 

Lưu Tử Đằng. Thì ra người này chính là Lưu Tử Đằng! 

Thật ra cách đây rất lâu, Lâm Thành Nhân đã từng đụng độ Lưu Tử Đằng. 

Lâm Thành Nhân vì trả thù cho mẹ, từ lâu đã bày sẵn thiên la địa võng, chờ người nhà họ Lưu nhảy xuống. 

Nhưng mỗi lần đều đúng thời điểm sắp thành công, luôn sẽ có người phá hoại kế hoạch của hắn, trải qua mấy phen thăm dò, mới biết thì ra là người con trai duy nhất của nhà họ Lưu, Lưu Tử Đằng ở sau lưng cản trở hắn. 

Lâm Thành Nhân cười thầm, ông trời hình như cũng muốn giúp hắn! Nếu không phải Lưu Tử Đằng trở thành người thực vật, sợ rằng hắn căn 

bản không thể nào thuận lợi cưới được Lưu Họa Y như vậy. 

Mặc dù hắn chưa từng gặp Lưu Tử Đằng, những tên của anh vẫn nổi như cồn trong ngành cảnh sát, muốn hắn không chú ý cũng khó! 

Nhớ lại lúc đó, trong thành phố nổi lên vụ án. băng đảng bán ma túy kinh thiên động địa, bọn chúng làm xằng làm bậy, làm cho toàn bộ thành phố bàng hoàng, cảnh sát giăng lưới nửa năm vẫn không thể bắt được, cuối cùng chính Lưu Tử Đằng liên kết với cảnh sát hình sự nước ngoài, chỉ tốn một tháng, một lưới bắt hết toàn bộ băng đảng buôn bán ma túy. 

Chỉ tiếc... Lâm Thành Nhân lắc đầu, trong mắt lóe lên vẻ thất vọng. 

Nếu Lưu Tử Đằng lúc đó không xảy ra sự cố, cũng không mất đi một đối thủ ngang tài ngang sức! 

"Cô vì anh trai cô?" Lâm Thành Nhân bỗng nhiên lên tiếng, dọa Lưu Họa” giật mình. 

Cô nhìn hắn, không hiểu. "Cô khóc.". 

Lưu Họa Y khẽ ừ một tiếng, có quá nhớ Lưu Tử Đằng cho nên mới khóc. 

"Cũng không được! Hắn là đàn ông!" 

Lưu Họa Y sửng sốt một chút, ngay sau đó liền kịp phản ứng lời hắn, không, được, khóc, vì, bất, cứ, người, đàn, ông, nào! 

Ngay cả anh trai cũng không được! 

Lưu Họa Y chớp mắt, đưa tay sờ trán Lâm Thành Nhân, "Hôm qua đầu óc anh có phải bị tôi đập bể hoàn toàn rồi không?" 

Nếu không hôm nay hắn làm sao khác thường như vậy! Lại còn để cho cô ngồi cùng bàn ăn cơm, còn đưa cô về nhà, bây giờ còn nói với cô cái gì mà không cho phép rơi lệ vì người đàn ông khác! 

Đơn giản là không giải thích được! 

Lâm Thành Nhân gỡ tay cô ra, nhếch mép một cái, môi cong lên, ngay lúc đó chợt nghe sau lưng truyền tới một giọng nói làm bộ nhu mi: "Em gái, Thành Thông, hai em đang nói chuyện gì vậy? Chị không quấy rầy các em chứ ?" . 

Lưu Họa, liếc mắt, thầm nghĩ: Chị hai à, còn không phải chị cố ý tới quấy rầy chúng tôi sao?! 

Cô nhìn sang Lâm Thành Nhân, thấy hắn sắc mặt bình thường, không buồn cần phản bác ý của Lưu Giai Kỳ. 

Lưu Họar lập tức nổi nóng! 

Mới bao lâu đã gọi cái gì Thành Thông! Lưu Giai Kỳ này thật không biết xấu hổ! 

Lưu Họa Y niển đầu qua, không phản ứng cô. 

Lâm Thành Nhân đem tấm hình cầm trong tay thả lại lên bàn, xoay người hỏi: "Có chuyện gì à?" 

"Không, chỉ là mẹ bảo chị đưa em rể đi tham quan quanh nhà một chút!" 

"Hừ!" Lưu Họa hừ lạnh một tiếng! 

Ngôi biệt thự này so với biệt thự của Lâm Thành Nhân đơn giản là lấy trứng chọi đá, nhìn sơ cũng bất quá mấy trăm tới một ngàn thước vuông, loáng một chút là nhìn thấy hết! Cũng không biết có cái gì để tham quan! 

Lâm Thành Nhân thấy mặt cô đen sì còn tưởng rằng cô không muốn nhìn thấy Lưu Giai Kỳ, vì vậy gật đầu với Lưu Giai Kỳ một cái, dưới ánh mắt kinh ngạc của Lưu Họa' cùng cô ta đi ra ngoài. 

"Mới vừa rồi cậu thấy là phòng anh Lưu Tử Đằng , sau đó phòng

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK