• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lưu Họa Y, thoáng chốc cảm thấy mình sao có vẻ giống cô bé Lọ Lem trong truyện cổ tích nhỉ? 

Nửa đêm đồng hồ điểm mười hai tiếng, cô vội vàng chạy về nhà, làm rơi cả giày thủy tinh. 

Lưu Họa Y chạy như điên, nhanh chóng trở về phòng, đóng cửa lại dựa lưng vào cánh cửa, hớp. hớp hơi thở hào hển, may mà cô chạy nhanh, nếu như gặp phải Lâm Thành Nhân chắc chắn sẽ không có kết quả tốt! 

Lưu Họa Y nháy mắt một cái, suy nghĩ một chút, không đúng! Mình làm sao lại sợ hắn như vậy? 

Lưu Họa Y cảm thấy mình thật buồn cười, tính cách vốn kiên cường như vậy, trong khoảnh khắc lại hiện ra vẻ sợ sệt không thể nghi ngờ. 

Đánh bạo mở cửa phòng, bên ngoài hoàn toàn an tĩnh, Lưu Họa Y dè dặt thò đầu ra dò xét, bước chân nhẹ nhàng đi tới đầu cầu thang. 

Lâm Thành Nhân chưa về? ! 

Vậy vừa rồi ngoài cổng vang lên tiếng còi xe là có chuyện gì xảy ra?! 

Bất quá, chưa về càng tốt, Lưu Họa Y hào hứng trở về phòng, mang bức tranh mà Lâm Thành Công tặng cô bỏ vào một cái hộp ngụy trang, cất thật kỹ vào ngăn kéo. 

Sau đó ngồi trước cửa sổ, nhìn xanh bãi cỏ biếc, tâm trạng vui vẻ, nghĩ đến Lâm Thành Công, trong lòng cô liền trở nên ấm áp. 

Chẳng qua chưa được bao lâu, Lưu Họa Y nghe được tiếng ồn ào dưới nhà vọng đến. 

Cô nhất thời tỉnh hồn, bĩu môi, chỉ cần dùng chân suy nghĩ cũng có thể biết được nhất định là Lâm Thành Nhân về! 

Lưu Họay nhắm chặt hai mắt, cô không muốn nhìn thấy gương mặt câu có thối tha của Lâm Thành Nhân! 

Nhưng đây đáng tiếc chỉ là mong muốn của mình cô mà thôi! 

Ông trời hình như càng muốn đối đầu với cô hơn, Chú Hiểu gõ cửa phòng cô, bảo cô thiếu gia trở về, để cho cô đi xuống cùng ăn cơm. 

Lưu Họay nhíu mày kinh ngạc, Lâm Thành Nhân còn có lương tâm, hay là tính tình bị ai đó bẻ ngay rồi? Buổi sáng không phải nói chắc như định đóng cột là không cho cô ngồi cùng bàn ăn cơm Với hắn sao, buổi tối đã thay đổi chủ ý nhanh như vậy? 

Lưu Họa Y trong lòng bội phục! 

Mọi người đều nói đàn bà là một quyển sách, xem không hiểu đọc không ra, cô lại thấy Lâm Thành Nhân mới chính là một quyển sách! Cả ngày 

bày ra bản mặt hầm hầm, như thể cả thế giới mắc nợ hắn, thật khiến người không đoán nổi hắn đang suy nghĩ cái gì! 

Ai cũng nói đàn bà trở mặt là nhanh nhất, trở mặt còn nhanh hơn lật sách! Cô lại cho là, Lâm Thành Nhân so với đàn bà chỉ có hơn chứ không kém! 

sửa sang lại quần áo một chút, Lưu Họa, đi xuống lầu. 

Lâm Thành Nhân ngồi trên bàn ăn, dư quang phiếu đến đang xuống lầu đích Lưu Họa Y, miệng của cô giác hơi giơ lên, xem ra cô tấm tình tựa hồ rất tốt! 

Đôi mắt đen thâm thúy của Lâm Thành Nhân lóe sáng, ánh mắt của hắn như thể làm không khí trở nên đặc quánh, hắn nhếch khóe môi, tà mị mà tàn nhẫn. 

Cô là con gái người đàn bà kia, hắn sao có thể để cho cô vui vẻ được chứ ?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK