Mục lục
Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi - Nhan Từ Khuynh (Dị Bản)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 625:

 

Dương Họa Y đau thương nhắm hai mắt lại, lúc mở ra, đã hạ quyết tâm triệt để.

 

Nhan Từ Khuynh nghe điện thoại xong quay lại chỉ trông thấy gương mặt sạch sẽ trang nhã đó, anh nén lại sự biến đổi trong lòng, cố găng ra vẻ bình tĩnh: “Sao em lại chạy tới chỗ này? Con đâu rồi?”

 

Cô hỏi: “Dương Minh Nguyệt và Hà Dĩ Phong đang bế, anh không chuẩn bị đưa con về nhà họ Lâm, lấy danh nghĩa nhà họ Nhan làm tiệc tròn trăm ngày sao?”

 

“Con là của chúng mình, không nhất thiết phải đưa về cho ông bà nội quơ tay múa chân”

 

Anh cũng biết, trong lòng cô đang có trăn trở, về nhà họ Nhan cũng không vui vẻ gì.

 

Đôi mắt Dương Họa Y nhìn ánh sáng lấp lánh, cô ra vẻ như không biết gì hết, trong mắt là một mảnh trong vất: “Nhưng anh làm như vậy thì cha mẹ sẽ không vui đâu”

 

“Không quan trọng’Anh nói không hề do dự.

 

Ngoại trừ cô và con, mọi thứ đều không quan trọng, Dương Họa Y cười, trong mắt hiện lên tia lệ.

 

Cánh tay anh duỗi thẳng ra, ôm cô vào trong lòng: “Sau này chỉ có ba người chúng ta. Chuyện gì cũng không cần bận tâm…

 

Đối với nhà họ Lâm, anh đã hết lòng hiếu thuận rồi.

 

Nếu như cha mẹ lại tiếp tục ép anh vậy thì anh sẽ không thỏa hiệp nữa.

 

Nhan Từ Khuynh âm thầm hạ quyết tâm, nếu như mẹ còn khiến Dương Họa Y phải khó xử thì anh sẽ bất chấp mà vạch trần chân tướng Nếu như nhất định phải có người bị thương, anh hi vọng người đó không phải là Dương Họa Y.

 

Cô chịu đựng đau thương vốn cô không nên chịu.

 

Mà những người nên chịu đựng tất cả thì vẫn dùng tư thái trưởng bối để khua tay múa chân.

 

Từ lúc Dương Họa Y mang thai tới nay, Nhan Từ Khuynh cố gắng hết sức để giữ cô trong phạm vi anh có thể thấy được nghe được, không dám để cho cô rời khỏi anh dù chỉ một bước.

 

Mà con ngày một lớn hơn, cảm xúc của Dương Họa Y cuối cùng cũng bình tĩnh hơn, thái độ đối với anh cũng dần dần giống như trước, anh cũng từ từ thả lỏng hơn.

 

Cho nên khi James hẹn anh ăn cơm để trao đổi kế hoạch năm mới, anh yên tâm để Dương Họa Y và con ở nhà, hôn lên má vợ với con gái rồi rời đi.

 

Nhan Từ Khuynh vừa đi, Dương Họa Y để con cho bảo mẫu và dì Nguyệt chăm sóc, rời khỏi Phong Linh Đàm Biệt thự nhà họ Lâm.

 

Ánh nắng buổi trưa mùa đông chiếu vào người tạo cảm giác ấm áp, cả biệt thự họ Nhan đầy tiếng cười nói.

 

Hoàng Ánh và cháu trai đang chơi máy bay điều khiển từ xa ở hoa viên đẳng sau, cười không ngậm được mồm.

 

Còn Nhan Thùy Ngọc thì đứng bên cạnh nhìn.

 

Nhan Hòa Phong chết rồi, Hoàng Ánh càng không thể đưa đứa cháu trai duy nhất đi được.

 

Lúc đó, bà đưa Nhan Niệm Sơ đi thật nhưng qua một thời gian bà lại dẫn Nhan Niệm Sơ về.

 

Hoàng Ánh biết Nhan Từ Khuynh nuôi một đứa con hoang không biết ở chỗ nào ra như con trai mình, bà cũng đồng ý với Nhan Từ Khuynh sẽ không nói tới chuyện này.

 

Nhưng nói hay không là một chuyện, còn có để tâm không thì là chuyện khác.

 

Hạ Ly là con cháu nhà họ Nhan thật nhưng con gái thì làm sao mà kế thừa gia nghiệp? Nếu sau này Dương Họa Y không đẻ được con trai, chẳng lẽ lại muốn để gia nghiệp to lớn nhà họ Nhan giao cho một đứa con hoang không biết tên họ kế thừa sao?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK