Mục lục
Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi - Nhan Từ Khuynh (Dị Bản)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Phút chốc, Dương Họa Y đỏ ửng từ đầu đến chân.

Anh… Sao anh lại thốt ra được những lời như thế.

Nhan Từ Khuynh nhấc eo Dương Họa Y lên, tay kia xé quần áo trên người cô xuống. Cơ thể rắn chắn của phái nam đè lên vóc người nhỏ nhắn: “Mắc cỡ rồi hả? Nhưng bây giờ em là vợ tôi, vợ chồng làm chuyện này với nhau là lẽ hiển nhiên thôi mà.”

Tiếng cười thêm chút sự mỉa mai: “Vả lại, ba năm trước chính em đã bỏ thuốc để lên giường với tôi kia mà? Giờ lại giả làm người con gái trong trắng làm chỉ thế.”

“Tôi không hề bỏ thuốc!” Dương Họa Y trợn tròn hai mắt lên nhìn anh.

Cô nhận được cuộc điện thoại nên mới chạy đến đó tìm cha Dường, trời xui đất khiến thế nào lại bị anh kéo vào phòng như thế…

“Chuyện qua lâu lắm rồi, giờ nhắc lại chắc cũng không điều tra ra gì nữa. Em thích nói vậy thì cứ nói đi.” Nhan Từ Khuynh xoa hai gò má hồng mềm mại, anh nở nụ cười.

“Tôi thể với trời.”

“Thế thì không có đi.” Bây giờ anh không muốn bàn đến món nợ từ thời xa xưa đó nữa, chẳng có gì lọt vào tai anh được đâu. Giờ phút này trong mắt anh chỉ còn cơ thể trắng như tuyết của cô gái nhỏ, cảm giác mịn màng anh đang xoa nắn như liều thuốc gây nghiện khiến Nhan Từ Khuynh bay bỗng không cách nào dứt ra.

“Tôi không có… Ưm…” Lời phản bác bị Nhan Từ Khuynh nuốt vào bụng, môi mỏng đã ngăn hết tất cả mọi thứ cô định tuôn ra.

Cơ thể anh nóng bừng lên như lò sưởi trong khi cô gái nhỏ mềm mại mát lạnh như chất ngọc đẹp nhất trên đời. Đầu ngón tay mang theo độ nóng lần mò đến nơi bí ần nhất của người con gái xoa nhẹ, rồi chậm chạp rút ra chạm lên má cô: “Em cũng thích mà sao lại từ chối?”

Dương Họa Y rưng rưng nước mắt nhìn anh. Bất kì cô gái bình thường nào bị người ta chạm vào như thế cũng sẽ phản ứng, rõ ràng anh đang già mồm át lẽ phải: “Tôi…”

Hai người đã hòa làm một khi cô không kịp đề phòng. Cơ thể và trái tim cô run lên khi lạnh và nóng bị ép phải quyện lấy nhau.

Đồ khốn!

Dương Họa Y không thể đếm hết tổng số lần bị anh lăn qua lộn lại nữa rồi, tất cả mọi sức lực của cô đều bị anh cuốn trôi bằng hết. Vết hôn chi chít khắp người cô, đến phút cuối cùng thì giơ tay nhấc chân cũng trở thành một vấn đề lớn.

Ưu điểm duy nhất anh có chính là căn bệnh sạch sẽ, không chấp nhận được sự dơ bẩn nên anh đã ôm cô đi tắm trước khi đặt lại lên giường. Đắp chăn lên và chui vào nằm cùng cô. Dưới lớp chăn mỏng, hai cơ thể dính sát lấy nhau.

“Mẹ tôi rất thích em.” Anh nhìn sườn mặt Họa Y, tay siết chặt lấy vòng eo nhỏ. Anh nói đều đều nhưng lại phảng phất sự đe dọa: “Tốt nhất em không nên làm cho bà thất vọng.”

Dương Họa Y híp mắt, cô chẳng còn đủ sức để đáp nhiều hơn một chữ ‘ừm!’.

Lần đầu tiên nằm trong vòng tay của người đàn ông và ngủ cùng anh trên một chiếc giường, Dương Họa Y nhắm chặt hai mắt nhưng cô không cách nào ngủ được, trong đầu vẫn quanh quần sự kì lạ đến từ Nhan Từ Khuynh.

Quả nhiên anh đã không chịu ly hôn vì phải diễn kịch với mẹ… Thế nhẽ nào giày vò cô hết lần này đến lần khác là cách anh trả thù?

Trả thù vì cô đã xuất hiện trong đời anh, trả thù cho sự bắt đầu của mối quan hệ không mong muốn… Trả thù khi phải mất mặt vì đã không nhận ra cô.

Nói tóm lại, cô chỉ muốn chửi câu đồ đê tiện!

Trời sinh nam và nữ có sức bền hoàn toàn khác nhau, sau khi kết thúc, Dương Họa Y yếu ớt cuộn người ngủ thiếp đi.

Nhan Từ Khuynh nhíu mày nhìn cô gái nhỏ trong vòng tay, đôi mắt đen tuyển ấy dần tối đi trông thấy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK