Mục lục
Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi - Nhan Từ Khuynh (Dị Bản)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 122:

 

Bởi vì anh ấy biết, hiện tại ý thức của Dương Họa Y không rõ ràng, bị hạ thuốc nên mới biến thành thế này. Nếu như mình làm thật, sau khi cô tỉnh lại, sẽ chỉ làm cô thêm tuyệt vọng.

 

Anh ấy bế cô lên.

 

Cô nằm trong ngực anh ấy khóc, vừa khóc vừa nắm lấy thân thể mình, anh ấy thực sự không còn cách nào khác, vẫn bỏ cô vào bồn tắm. Nhiệt độ trong bồn tắm hơi thấp, nhưng còn một chút nước ấm. Dù sao cô cũng là phụ nữ, không thể ngâm nước quá lạnh.

 

Dương Họa Y rõ ràng cảm thấy khó chịu, trong nước giãy giụa một hồi, không chịu yên ồn, hai tay vẫn cào lên cơ thể mình, lưu lại vết thương trên người.

 

Hạ Huy Thành không có cách nào khác, bước lên một bước, cầm chặt lấy hai tay của cô, không cho cô tiếp tục làm tổn thương mình.

 

“Họa Y, sẽ qua thôi, tin tưởng anh, tin tưởng anh…”

 

Anh ấy ôm lấy cô từ phía sau, vẫn luôn khống chế cơ thể cô. Hai người dính chặt vào nhau, ngâm mình bên trong một bồn nước lạnh.

 

Một cánh tay anh ấy đặt ngang bên cạnh miệng cô, anh ấy yêu thương nói: “Khó chịu thì cắn anh, phát tiết ra ngoài, sẽ không khó chịu như vậy nữa.

 

Họa Y, tin tưởng anh, sẽ qua thôi…”

 

Dương Họa Y cắn lên một phát.

 

Anh ấy kêu lên một tiếng đau đớn, nhưng vẫn ở bên tai cô thấp giọng an ủi: “Họa Y, đừng sợ, anh sẽ luôn ở bên cạnh em.”

 

Nước trong bồn tắm hơi lạnh một chút, vốn dĩ nhiệt độ đã không cao cuối cùng cũng trở nên lạnh giá.

 

Nhưng nhiệt độ cơ thể hai người bền bỉ không hạ. Cô khó chịu, chỉ có thể cắn lên cánh tay đặt ở bên môi, nghe người đàn ông dịu dàng an ủi mình.

 

Trong đầu Dương Họa Y trở nên hỗn loạn, thời gian tươi đẹp ba năm trước ở bên cạnh anh ấy, thời gian ba năm sau ở cùng với Nhan Từ Khuynh mơ hồ trùng lặp, không phân biệt rõ ràng…

 

Nhưng cô có thể cảm nhận được, người đàn ông ở sau lưng vẫn luôn bên cạnh cô.

 

Ngâm nước lạnh một đêm, tác dụng của thuốc từ từ tản đi, Dương Họa Y từ từ tỉnh lại mới phát hiện mình và Hạ Huy Thành không một mảnh vải ôm nhau cả một đêm.

 

Chuyện xảy ra đêm qua hiện rõ trong đầu cô, cô mỉm cười đau đớn.

 

Lần này, cô không biết ai lại tính kế mình đây?

 

Nếu không phải Hạ Huy Thành xuất hiện kịp thời, không biết mình sẽ như thế nào?

 

Cô khẽ động cơ thể, Hạ Huy Thành lập tức tỉnh dậy.

 

Anh ấy dùng sức ôm chặt cô, không cho cô động đậy linh tỉnh: “Họa Y nhịn xuống đi, không sao đâu, cố gắng nhịn một lúc, sẽ qua thôi.

 

Nếu cảm thấy khó chịu, em hãy cánh tay anh.”

 

Hạ Huy Thành hướng cánh tay phải về phía mặt cô, phát hiện trên đó toàn dấu răng, lại đem cánh tay trái đưa tới: “Cắn một lúc, cắn một lúc sẽ tốt hơn… Tin tưởng anh.”

 

Anh ấy nâng cánh tay lên, đặt bên cạnh miệng cô.

 

Dương Họa Y giật giật khóe môi, khóe môi ngâm trong nước lạnh một đêm có chút trắng bệch cọ qua cánh tay anh ấy, cô quay đầu di.

 

Lúc này Hạ Huy Thành mới nhận ra cô đã tỉnh táo.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK