Mục lục
Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi - Nhan Từ Khuynh (Dị Bản)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hạ Huy Thành sững người tại chỗ.

Không muốn thấy cô càng đi càng xa, liền bước nhanh về phía trước, ôm chầm lấy cô từ phía sau.

Hắn chôn đầu vào hõm cổ cô, hơi thở nam tính nóng rực phả lên toàn thân cô, làm cô muốn nghẹt thở, hắn thấp giọng gọi tên cô liên tục: “Họa Y, Họa Y… Anh muốn bảo vệ em.

Dương Họa Y vốn cho rằng bản thân mình đủ kiên cường, đủ lạnh lùng quyết tuyệt.

Nhưng mà, sau khi trải qua việc bị Lưu Ly làm nhục vừa rồi, thân nhiệt ấm áp dịu dàng của Hạ Huy Thành một lần nữa khiến trái tim cô run rẩy. Cô thậm chí còn suy nghĩ, nếu như ban đầu không phải số phận đưa đầy bị Nhan Từ Khuynh say rượu tàn bạo lôi vào phòng bao, thì có phải bây giờ cô đã có thể cùng với Hạ Huy Thành sống một sống êm đềm hạnh phúc hay không.

Cũng không cần phải lo lắng chồng mình ra ngoài phong lưu ong bướm với người đàn bà khác, không phải bị tình nhân của chồng tìm đến tận cửa ghen ngược, diễu võ dương oai…

Nhưng mà, tất cả chỉ là nếu như.

Trên thế giới này, không có cái gì gọi là nếu như, cô đã đăng ký kết hôn với Nhan Từ Khuynh được ba năm, đây chính là sự thật.

Bởi vì sự vô sỉ của Nhan Từ Khuynh, mới có chuyện hôm nay Lưu Ly đến tìm cô gây rắc rối. Cô không thể để bản thân biến thành loại người để chính mình khinh bỉ như vậy, Dương Họa Y hít sâu vào một hơi, dần dần bình tĩnh lại.

Hai tay bám vào vòng tay đang ôm chặt ngang eo mình của Hạ Huy Thành, muốn đầy hắn ra. Nhưng sức mạnh của một người đàn ông không phải nhỏ, cô không thể nào đầy ra nồi.

Sau khi Nhan Từ Khuynh chuốc rượu cho Diệp Sâm Nhan say mèm, hồi lâu vẫn không thấy bóng dáng của Dương Họa Y đâu cả, lần đầu tiên trong đời hắncảm thấy khó lòng khống chế bản thân, muốn bất cứ lúc nào cũng phải nhìn thấy cô ngoan ngoãn ở bên cạnh mình.

Đêm nay cô lộng lẫy động lòng người như vậy, biết bao cặp mắt như lang như hổ hau háu nhìn chòng chọc cô, chi cần tưởng tượng đến đó, Nhan Từ Khuynh đã không thể chịu đựng nổi.

Không bắt người phụ nữ trói chặt vào người thì thật không yên tâm được.

Khuôn mặt hắn lạnh tanh, liền sải bước đi tìm, không ngờ rốt cuộc lại nhìn thấy cô khoác y phục của một người đàn ông khác, lại còn bị hắn ôm chặt vào lòng.

Cằm của người này còn dụi vào hõm vai cô một cách thân mật, hai tay vòng qua ôm lấyeo cô, mà tay của cô…

tay của cô lại đang đặt lên mu bàn tay của hắn!

Lê! Nhật! Linh!

Chung quanh không ít người qua lại nhìn ngó, nhưng cô tựa hồ không hề để ý, cứ thế vững vàng tựa vào vòng ôm của người đàn ông nọ.

Tiếng bàn tán xì xào chợt vọng vào tai.

“Người này là ai vậy? Gan cũng to quá nhỉ, ngay cả người phụ nữ của chủ tịch Nhan Từ Khuynh cũng dám ôm. Cho dù Nhan Từ Khuynh không yêu Dương Họa Y đi chăng nữa, cô dù sao vẫn là vợ của hắn cơ mà.”

“Các người không biết à? Người kia là cậu cả nhà họ Hạ đấy, nghe nói là người yêu cũ của của Dương Họa Y trước khi lấy Nhan Từ Khuynh, mấy năm trước keo sơn mặn nồng lắm, cả ngày dính lấy nhau, sau khi nhà họ Dường xảy ra chuyện, nói chia tay là chia tay liền, Dương Họa Y ngay sau đó liền lấy cậu cả nhà họ Lâm.” Người phụ nữ này dường như biết không ít nội tình, cô ta dù cố đè thấp giọng, nhưng người chung quanh vẫn nghe rõ mồn một.

Có người không hiểu, “Nhà họ Hạ cũng không tệ, nếu hồi đầu chỉ vì cứu nhà họ Dường, Dương Họa Y chỉ cần trực tiếp yêu cầu người yêu giúp đỡ, đâu cần phải bất chấp mặt mũi trèo lên giường con trai nhà họ Lâm?”

“Cô thì biết cái gì, cậu cả nhà họ Hạ này đơn giản không phải con ruột của nhà họ, chỉ là con nuôi thôi, cô gái tên Hạ Lan Châu mới là con ruột. Hồi đó vì nhà họ Hạ không sinh được con trai, nên chọn một đứa bé về nối dõi tông đường, ai mà biết chưa tới hai năm sau liền sinh ra Hạ Lan Châu.”

Người phụ nữ dương dương đắc ý, “Nhà họ Hạ làm sao có thể vì một đứa con nuôi mà ra tay chỉ số tiền lớn giúp đỡ cho nhà họ Dường lúc đó đang ngắc ngoải khó sống. Nhưng nhà họ Nhan thì không nha, cho dù là nhà họ Dường như cái họng không đáy, chút tiền nhỏ này so với năng lực của nhà họ Nhan vẫn chẳng thấm vào đâu cả.

Tiếng bàn tán liên tục đập vào Nhan Từ Khuynh khiến hắn đau cả tai.

Thảo nào sau khi Dương Họa Y bỏ thuốc mình, leo lên giường mình, kết hôn xong liền không thèm đoái hoài gì đến cuộc hôn nhân này nữa, thì ra cô căn bản không hề có chút ý tứ nào với mình, trong lòng cô tràn ngập hình bóng người đàn ông khác, mãi mãi chỉ muốn kết hôn với hắn ta chứ không phải mình.

Xem ra lý do đi du học nước ngoài chỉ là để thủ thân cho người đàn ông này mà thôi!

Nói cho cùng mình ở trong lòng cô ta chỉ là một thằng ngốc chỉ biết ném tiền qua cửa sổ.

Nhan Từ Khuynh cảm thấy đầu mình sắp nổ tung đến nơi rồi.

Dương Họa Y, Dương Họa Y…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK