Mục lục
Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi - Nhan Từ Khuynh (Dị Bản)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 19:

Trong hai ngày sau đó cô ở lỳ trong nhàHạ Lan Châu, Dương Họa Y kẽm chế tâm trạngvô hình, chuẩn bị mang đơn ly hôn trở về nhà họ Dường nói rõ ràngmọi chuyện.

Ban đầu cô trở về nước không phải là muốn ly hôn sao? Bây giờ có cơ hội tốt như vậy ở ngay trước mắt, làm sao có thể bỏ qua?

Nếu như chẳng qua chỉ là một mình mình muốn đơn phương ly hôn, nhà họ Dườngchắc chẳn không đồng ý. Nhưng mà lần nàylà chính Nhan Từ Khuynh nói muốn ly hôn, cũng không trách cô được mà?

Cầm đơn ly hôn, Dương Họa Y một lân nữa kiên định lập trường của mình.

Vào giờ cơm tối, nhà họ Dườngồn ào náo nhiệt, tiếng cười nói vang vang vui vẻ.

Nhìn thấy Dương Họa Y một thân một mình kéo vali trở về nhà, Dường Hải Thiên đi sau lưng cô tò mò, “Tại sao con bỗng nhiên trở về, lại chỉ có một mình, ngài chủ tịch đâu?”

Tuy nói rằng Nhan Từ Khuynh về vai vế là con rể ông, nhưngDường Hải Thiêntrước giờ vẫn một mực gọi Nhan Từ Khuynh băng kính ngữ, là ngài chủ tịch.

Không phải vì cái gì khác, những khoản tiền mà nhà họ Nhan đổ vào đầu tư cho công ty ông ta cũng khiến ông phải khúm núm lấy lòng rồi.

Người làm nhận lấy valitừ trong tay Dương Họa Y bỏ qua một bên, khách sáo chào một tiếng, “Cô cả: “Con cũng không biết.”

“Bất kể nói thế nào, ngài chủ tịch là chồng con,sao con lại không thể dụng tâm nhiều một chút?” Dường Hải nhìn con gái, chỉ hận không rèn nổi sắt thành thép, “Trước kia conở nước ngoài đi học thì cũng được đi, nhưng bây giờ con đã trở về, có thể nhiều đi tìm hiểu chông mìnhmột chút hay không, có thể quan tâm lo lắng chogia đình một chút?”

Những câu hỏi liên tục giáng vào ngườiDương Họa Y khiến cô không thể nào mở miệng giải thích, mẹ cô thương xót con gái, liềnkéo cô xuống ngồi ở một bên, “Được rồi, con gái thật vất vả mới trở về nhà một chuyến, nói nhiều như vậy làm gì.”

“Nó không chỉ là con gái của chúng tamà còn làcon dâu nhà họ Lâm. Nó cứ chạy về nhànhư vậy, nhà họ Lâmsẽ đánh giá con như thế nào! Ba sẽ chống đốcái nhà này như thế nào hả?” Nhà họ Dường còn phải dựa dâm cáicây to nhà họ Nhan này để sống qua ngày đó.

Dường Hải Thiên để cho vợ mình bình tĩnh lại, đồng ý nói, “Họa Y, bây giờ không giống ngày xưa nữa, dù sao con vẫn nên xử lý cuộc hôn nhân này thật tốt đi.”

Dương Nhã Tuyết tiến đếnbên ngườiDương Họa Y, tròn mắt nhìn cô, ngây thơ thẳng thắn hỏi, “Chị, anh rể đâu, chị trởvề nhà, còn anh rể có về chung không?”

Chị cùng anh rể kết hôn ba năm, cô chưa một lần từng thấy qua anh rể.

Nghe những người trong trường học, anh rể là người đàn ông thuộc dạng chóp đỉnh thành phố, nhiều người cũng quan tâm chú mục vào anh rể, lúc nàocô mới có thể có cơ hội gặp mặt một lần đây.

Dương Nhã Tuyết năm nay vừa tròn mười tám, mới thi lên đại học, vẫn còn là một cô gái tuổi teen, đang còn trong độ tuổi thanh xuân manh động.

Không biết có phải tất cả cha mẹ đều có khuynh hướng yêu thương những đứa con nhỏ tuổi hơn hay không, Dương Họa Y biết, cha mẹ cô thương yêu em gáimình hơn cô. Không nỡ nói nặng lời, cái gì cũng chiều theo cô, muốn bảo bọc cô em gái này trong lòng mãi như một nàng công chúahạnh phúc nhấtthế giới.

Tuy cho tới bây giờ cha mẹ đối với mình không phải hà khắc gì cho cam, nhưng so với em gái mà nói, vẫn luôn cảm thấy thua kém hơn nhiều.

Dường Hải Thiên tức giận nói, “Em gái con hỏi con, con không nghe được sao?”

Dương Họa Y ngập ngừng một chút, “Hắn không có đến”

“A… Tại sao không đến.” Dương Nhã Tuyết viết ở trên mặt hai chữthất vọng.

Nào có cái gì tại sao…

Vốn chính là một vai trò không ai muốn làm, chẳng qua vì một tờ giấy đăng ký kết hôn mà trói buộc nhau.

Lời này, Dương Họa Y cũng chỉ dámsuy nghĩ trong lòng một chút, cô không dám nói ra.

“Họa Y, con không phải trẻ con nữa, chồng mình, gia đình mìnhcon nhất định phải chăm sóc kỹ lưỡng.” Bà Viên Vũ mẹ cô thở dài.

Dương Họa Y cảm thấy bản thân vô cùng kiềm chế, vừa buồn cười vừa muốn khóc.

Ba nămở nước ngoài, thật vất vả trở mới về nước, có thể gặp gỡ cùng cha mẹ và em gái, trong miệng ai nấy nói ra đều là Nhan Từ Khuynh cùng nhà họ Lâm.

Mặc dù người chồngtrên danh nghĩa đó rất ít cùng xuất hiện với cô, thế nhưng cô buồn bã phát hiện, cuộc sống mình đã bị Nhan Từ Khuynh ảnh hưởng quá lớn, thật sự khó mà dứt ra được.

Vốn là muốn tìm một cơ hội thích hợp đểnói ra với người nhà, nhưng bây giờ, cô cảm thấy mình đã không còn cách nào chờ đợi được nữa.

Tự phát cỏ dọn đường, đi bừa thôi.

Dương Họa Y trực tiếpcầm đơn ly hôntừ trong túi xách ra, đặt lên bàn, “Có thể phải khiếncả nhà thất vọng rồi, cuộc hôn nhân này không thểtiếp tục được lâu hơn nữa. Cái này, là Nhan Từ Khuynh đưa cho con.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK