Mục lục
Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi - Nhan Từ Khuynh (Dị Bản)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 186:

 

“Đứng lại.”

 

“Thưa cô, còn gì nữa không?” Cách phát âm tiếng Trung của người giúp việc hơi lạ, nhưng không ảnh hưởng đến việc giao tiếp.

 

“Bao lâu nữa thì đưa thuốc tránh thai cho tôi?”

 

“Thuốc tránh thai? Không phải là vitamin sao?”

 

Dương Họa Y mỉm cười: “Cậu chủ nói nhầm, là thuốc tránh thai mới đúng.”

 

Người giúp việc nửa tin nửa ngờ: “Thật sao?” Hình như thuốc tránh thai và viên vitamin rất khác nhau.

 

Sao cậu chủ có thể nhớ sai điều này, thế thì cậu ấy kinh doanh kiểu gì?

 

“Là thuốc tránh thai, làm phiền cô rồi.”

 

Người giúp việc gật đầu, liếc nhìn Nhan Từ Khuynh, nhận được sự cho phép của Nhan Từ Khuynh, lúc này mới dám đi.

 

Dương Họa Y đứng lên, lạnh lùng nhìn Nhan Từ Khuynh: “Tôi còn có thể tin được bao nhiêu nữa vào những gì anh đã nói với tôi?”

 

Nét mặt anh hơi trầm xuống, anh thở dài giải thích: “Tôi muốn có một đứa con.” Sợ cô hiểu lầm, anh nói thêm: “Con của tôi và em.”

 

Tuy nhiên, Họa Y kích động hét lên: “Nhưng anh thực sự muốn có một đứa con hay chỉ muốn mượn cớ để hành hạ tôi?”

 

Sắc mặt Nhan Từ Khuynh u ám đến đáng sợ: “Em cho rằng có con của tôi là cực hình đối với em.”

 

“Anh còn muốn giả bộ sao?“ Đến lúc này thì toàn bộ sự nhẫn nhịn bao nhiêu năm nay của Dương Họa Y đều bay biến hết, cô có thể chịu đựng việc Nhan Từ Khuynh hành hạ mình, nhưng cô không thể chấp nhận việc dùng một sinh mệnh bé nhỏ làm con bài mặc cả để anh hành hạ cô.

 

Cô không nhịn được nữa: và không biết gì sao? Cuộc điện thoại giữa anh và Hà Dĩ Phong, tôi đã nghe thấy cả rồi .

 

“Tất cả những chuyện này từ đầu đến cuối đều là do anh sắp đặt. Kể từ khi Hà Dĩ Phong đưa địa chỉ cho tôi, cho đến sự dịu dàng của anh sau này, chẳng qua biến tôi thành đổi vật của anh, sau đó âm thầm đẩy tôi xuống vực, chẳng phải thế sao?” Khóe mắt Dương Họa Y ngấn lệ nhưng cô vẫn cố gắng kìm nén: “Nhan Từ Khuynh, tôi có thể chịu đựng mọi thứ, nhưng không thể để một đứa trẻ phải cùng mình chịu đựng sự dày vò như thế này. Nhan Từ Khuynh, mấy ngày nay anh luôn hỏi tôi muốn anh phải làm sao, nhưng tôi lại muốn hỏi, rốt cuộc anh muốn tôi chỉ là đang cố tình dụ tôi rơi vào phải làm thế nào?”

 

Nhan Từ Khuynh sầm mặt: “Là Hà Dĩ Phong nói với em?”

 

Cô lắc đầu: “Không phải. Tôi biết bằng cách nào không quan trọng, nhưng tôi không muốn mạo hiểm kéo thêm một sinh mệnh vào chuyện của chúng ta.”

 

Cuộc hôn nhân này cũng đã lung lay rồi, nếu có con thì cũng chỉ khiến bọn họ càng thêm đau khổ.

 

,Hơn nữa, không chắc anh thực sự muốn có đứa trẻ này.

 

Dương Họa Y chua xót van nài: “Anh có thể đối xử với tôi ra sao cũng được, nhưng anh đừng dùng con mình như lá bài cuối cùng để đạt được kế hoạch, có được không?!

 

Nhan Từ Khuynh đứng chặn trước mặt cô, dùng hai tay “Nhưng em nghĩ sai rồi, Ni có biết không? Tôi hối hận rồi, tôi thực sự hối hận rồi.

 

Tôi chưa từng nghĩ đến việc dùng hôn nhân và con cái để trừng phạt em.”

 

Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, bắt cô phải nhìn mình: “Họa Y, nhìn tôi, em nghe cho rõ đây.”

 

“Lúc bắt đầu, tôi cảm thấy không cam tâm và muốn trả thù em. Nhưng giờ thì không phải nữa rồi. Tôi làm mọi cách chỉ để giữ em lại, kể cả việc không cho em uống thuốc tránh thai, cũng mong rằng có thể tiếp tục mối quan hệ giữa chúng ta”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK