Mục lục
Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi - Nhan Từ Khuynh (Dị Bản)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 241:

 

Cô không có cách nào, chỉ có thể dùng sức ôm lấy cổ anh, để cho chính mình treo trên thân thể anh mới không bị té xuống đất.

 

Dương Họa Y xấu hổ đến mức khuôn mặt đỏ bừng: “Nhan Từ Khuynh, đồ khốn anh rốt cuộc muốn làm gì?”

 

“Lấy vòng cổ cho em.” Anh biểu hiện sự vô tội.

 

Biết Dương Họa Y thật sự không còn sức lực, khi cô không ôm anh được nữa, lúc này anh mới đưa tay ra đỡ lấy thân thể của cô.

 

Lần này đúng là cô không còn chút sức lực nào, mềm nhữn dựa vào ngực của anh, theo anh đi.

 

Nhan Từ Khuynh đi chậm rãi, cuối cùng cũng đi đến đích, anh mở ngăn kéo, lấy ra một túi hồ sơ, đưa cho.

 

người phụ nữ trong lòng.

 

“Đây là cái gì? Không phải nói lấy vòng cổ à?” Dương Họa Y càng lúc càng không đoán ra kịch bản của anh.

 

“Còn chưa mở ra xem, sao em biết là không phải?”

 

“Nhưng tại sao lại để vòng cổ trong túi hồ sơ?”

 

“Ngoại trừ vòng cổ fa thì còn có một món quà nhỏ.” Anh thản nhiên nói.

 

Dương Nhật Lĩnh ;kinh ngạc „nhìn anh,` cô luôn nghĩ người đàn ông này không biết lãng mạn, nhưng anh lại chuẩn bị cho cô một món quà nhở?

 

Công bằng mà nói, là Dương Họa Y hiểu lầm Nhan Từ Khuynh.

 

Anh đã để đồ vật và vòng cổ ở trong ngăn kéo, nhưng cho tới bây giờ Dương Họa Y chưa từng kéo nó ra. Nếu cô tùy tiện một chút, không có việc gì cũng kéo ra xem thử thì cô đã sớm phát hiện ra điều bất ngờ mà anh chuẩn bị cho cô.

 

Đáng tiếc, cô vẫn không phát hiện được, còn để anh tự mình thông báo. Thật ra chính Nhan Từ Khuynh cũng rất uất ức, nếu hôm nay cô không hỏi, món quà này không biết phải kéo dài tới khi nào mới có thể lấy ra.

 

Dương Họa Y bị anh ôm dùng tư thế kết hợp ôm trở về giường, anh ngồi ở trên giường, cô ngồi trên đùi của anh.

 

Lúc này cô mới rảnh tay mở túi hồ sơ ra.

 

Chiếc vòng cổ ở bên trong, chắc là nó đã được sửa rồi, vòng cổ trông mới, hơn lúc trước, còn có một vài chữ cái nhỏ bằng tiếng Anh mơ hồ xuất hiện trên bánh răng của khóa vòng cổ.

 

Cô để vòng cổ dưới ánh đèn nhìn hồi lâu, đáng tiếc là nó quá nhỏ không thể nhìn-rõ được, cũng không.

 

biết kỹ thuật của hai mươi năm trước làm cách nào để khắc ra dạng chữ nhỏ xíu như vậy.

 

Sau khi cất vòng cổ đi, Dương Họa Y nhìn Nhan Từ Khuynh cười lên tiếng: “Đây là sự bất ngờ anh dành cho em sao?”

 

Tu sửa lại chiếc vòng cổ một lần, sự hiểu biết của người đàn ông này về sự bất ngờ quả nhiên rất hàm hồ.

 

Khuôn mặt của Nhan Từ Khuynh đen lại, dùng sức chọc vào cô hai cái, khiến cho cô cầu xin tha thứ mới u ám mở miệng: “Mở túi hồ sơ ra xem lại lần nữa.”

 

Dương Họa Y thở hổn hển, lúc này mới run rẩy đưa tay vào lấy hồ sơ trong túi ra.

 

Đây mới là món quà anh tặng cho cô.

 

Dương Họa Y sửng sốt, thực sự là một công ty.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK