Mục lục
Tình nồng khó phai - Ngũ Vận Uyển (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nam Ngự nhìn ánh mắt lảng tránh của Ngũ Vận Uyển, anh do dự một lát, cuối cùng vẫn không lên tiếng. 

Sao anh có thể không biết chuyện của mẹ cô chứ. 

Nhưng anh không muốn chủ động đề nghị giúp đỡ, anh có thể cảm nhận được sự nhạy cảm và bướng bỉnh của cô, anh sợ sẽ làm ảnh hưởng đến chút lòng tin mong manh khó khăn lắm mới được vun đắp giữa hai người. 

Cứ từ từ vậy, tốt hơn là đừng làm cô sợ. 

Nhìn người phụ nữ nhỏ mang đầy tâm sự trước mặt, Nam Ngự thầm cười khổ với vẻ bất đắc dĩ. 

Anh thực sự không ngờ rằng, bản thân mình là một người luôn quyết đoán và chưa từng do dự trên thương trường, nhưng lại vì Ngũ Vận Uyển mà trở nên như thế này. 

“Ăn cơm đi.” Cuối cùng anh chỉ thản nhiên nói: “Ăn xong tôi đưa em đến ga tàu” 

Ngũ Vận Uyển gật đầu, cô thầm thở phào nhẹ nhõm vì Nam Ngự 

không nhất quyết đòi đưa mình đến dưới lầu công ty. 

Có phải điều này đại biểu cho việc anh cũng đã bắt đầu suy xét từ góc độ của cô? 

Ngũ Vận Uyển đi tàu điện ngầm đến tòa soạn, còn chưa kịp ngồi vào chỗ thì thư ký nói với cô rằng Nam Bá tìm mình. 

Trái tim của Ngũ Vận Uyển trùng xuống. 

Kể từ khi trở về từ thành phố Q, Nam Bá đã không còn giày vò mình nữa, bây giờ anh ta lại gọi mình đến gặp anh ta để làm gì? 

Cô đi vào phòng làm việc của Nam Bá với sự nghi hoặc trong lòng. 

“Tổng biên tập, anh tìm tôi có chuyện gì?” 

“Ngũ Vận Uyển” Nam Bá nhìn Ngũ Vận Uyển bằng vẻ mặt lạnh lùng, nói thẳng vào vấn đề, “Nghe nói tháng này cô lại lĩnh lương sớm?” 

Trái tim Ngũ Vận Uyển trùng xuống, “Vâng, tôi cần dùng tiền” 

“Dùng tiền?” Nam Bá cười giễu cợt, “Để làm gì?” 

Đầu ngón tay Ngũ Vận Uyển run lên, giọng nói bất giác trở nên lạnh lùng hơn, “Đây đều là chuyện của phòng kế toán, có phải tổng biên tập quản lý hơi rộng rồi không?” 

“Sao nào, dùng tiền để làm việc không chính đáng à?” Thấy Ngũ Vận Uyển không trả lời, Nam Bá càng chế nhạo thêm. 

Ngũ Vận Uyển trừng mắt nhìn anh ta, cuối cùng cô hít sâu một hơi rồi thở ra, cong khóe môi và nói: “Tôi muốn mua một chiếc túi xách, gần đây vừa ra mắt mẫu mới, số lượng có hạn, không lĩnh lương trước thì sẽ không mua kịp” 

Nếu Nam Bá đã cho rằng mình là một người phụ nữ ham tiền thì cứ để anh ta nghĩ như vậy đi. 

Dù sao thì cô cũng không quan tâm nữa. 

Nghe thấy giọng điệu dửng dưng của Ngũ Vận Uyển, Nam Bá không khỏi siết chặt hai bàn tay, sau đó cười với vẻ châm biếm, “Sao thế? 

 

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK