Mục lục
Tình nồng khó phai - Ngũ Vận Uyển (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Nam Bá..” Lâm Tiểu Như sững sờ, nhanh chóng định đuổi theo nhưng Nam Bả đã rời đi. 

Lâm Tiểu Như đứng sững ngay tại chỗ. 

CU. 

Đêm hôm khuya khoắt mà Nam Bá vội vàng ra ngoài như vậy là vì đi gặp Ngũ Vận Uyển ư? 

Nghĩ đến Ngũ Vận Uyển, Lâm Tiểu Như đột nhiên nhớ tới tin tức mình vừa nghe được qua điện thoại, sắc mặt cô ta tái nhợt lại. 

Cô ta sai người đi tìm ông lão hai năm trước và được biết khi đó ông lão mê gái kia không thành công, mà là bị một người đàn ông bí ẩn khác cướp mất thời cơ. 

Điều khiến cô ta kinh hãi hơn nữa là người được mình phải đi không điều tra được tin tức gì về người đàn ông đó. Điều này có nghĩa là thể lực của người đàn ông bí ẩn đó vượt xa cô ta. 

Hai năm trước, rốt cuộc là ai đã cướp đi lần đầu tiên của Ngũ Vận Uyển? 

Sáng sớm ngày hôm sau, Ngũ Vận Uyển vừa mở mắt ra đã nhìn thấy gương mặt tuấn tú của Nam Ngự gần trong gang tấc. 

Ở khoảng cách gần như vậy, cô sững sờ mất mấy giây mới kịp phản ứng, bởi vì họ đang nằm chung trên chiếc giường nhỏ nhà mình. 

Cô cuống quýt muốn ngồi dậy, không ngờ Nam Ngự đang nhắm mắt nhưng cánh tay vẫn dùng lực. Dường như cảm nhận được cô đang giãy giụa, anh không mở mắt mà khẽ nói: “Đừng nhúc nhích, mới bảy giờ thôi, vẫn có thể ngủ thêm một lát.” 

Ngũ Vận Uyển không ngờ rằng thực ra Nam Ngự đã tỉnh, cơ thể cứng đờ lại, cô đành phải nằm im không nhúc nhích, nhưng như thế nào cũng không ngủ được. 

Cô không biết mình đã nhịn bao lâu, chỉ cảm thấy mình sắp căng thẳng đến mức đổ mồ hôi hột thì đồng hồ báo thức bên cạnh điện thoại mới reo. Ngũ Vận Uyển chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt đen láy lập tức rơi trên người cô. 

“Chào buổi sáng, Ngũ Vận Uyển” Anh khẽ nói, trong giọng điệu mang theo chất giọng khàn đặc trưng vì mới ngủ dậy, như thể gãi lên trái tim khiến người ta ngứa ngáy. 

Ngũ Vận Uyển không khỏi đỏ mặt, “Chào buổi sáng 

Ngũ Vận Uyển dậy chuẩn bị khăn mặt và bàn chải sạch cho Nam Ngự.

Dương Tá đã tới, mang theo bữa sáng do thím Trương cố ý chuẩn bị, trong đó có bữa sáng được chuẩn bị riêng cho Ngũ Nhã Phân. 

Lúc ăn cơm, Ngũ Vận Uyển nhìn bữa sáng đầy bàn, không nhịn được mà thấp giọng nói:

“Thật ra không cần phải làm phiền thím Trương như vậy đâu.” 

“Không thể nói là phiền phức được, chỉ tốn chút thời gian thôi”

Nam Ngự húp một ngụm cháo, nhẹ giọng nói:

“Nhưng nếu em vẫn muốn tiếp tục sống ở đây thì đành phải ngày nào cũng làm phiền thím Trương như vậy.” 

Ngũ Vận Uyển sững sờ,

“Ý của anh là, đêm nay anh vẫn muốn ở đây?” 

“Nếu như em vẫn ở đây”

Nam Ngự nói không nhanh không chậm,

“Tôi đã bảo thím Trương mang đồ ngủ của tôi tới đây, dù sao thì quần áo của em thực sự hơi nhỏ so với tôi” 

 

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK