Mục lục
Tình nồng khó phai - Ngũ Vận Uyển (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Đùa thôi” Anh thấp giọng nói. Ngũ Vận Uyển nghe thế, còn chưa kịp thở phào thì Nam Ngư đã nói nửa câu sau khiến thần kinh cả người cô căng thẳng lần nữa: “Nhưng... sự lo lắng của em cũng có lý đấy, cho nên tốt nhất là chúng ta làm chút gì đó đi” 

“Hả?” Ngũ Vận Uyển hoảng sợ, chưa kịp hỏi Nam Ngự 

muốn làm gì thì anh bỗng phủ người xuống, vùi đầu vào giữa cổ trắng nõn của Ngũ Vận Uyển. 

“A!” Ngũ Vận Uyển giật mình, cô muốn giãy giụa nhưng Nam Ngự như đã đoán được, một tay giữ lấy hai tay cô, khiến cả người cô bị đè xuống giường, không thể nhúc nhích được: “Nam... Nam Ngự... anh làm gì thế! Anh... anh làm gì..” 

Ở cổ truyền đến cảm giác ươn ướt và ngứa ngáy, Ngũ Vận Uyển hoảng sợ muốn kêu lên, thế nhưng cảm giác ngựa ngứa lan ra khắp người, lúc nói đến nửa câu sau thì giọng cô đã hơi run rẩy. 

Một lúc lâu sau, Nam Ngự mới chậm rãi đứng lên, nhìn dấu vết màu đỏ rõ nét trên chiếc cổ trắng nõn của Ngũ Vận Uyển, anh hài lòng cong khóe miệng. 

“Như vậy chắc là có thể báo cáo kết quả rồi” Nhìn người phụ nữ sắc mặt đỏ ửng trước mặt, Nam Ngự thấp giọng nói. 

Lúc này Ngũ Vận Uyển mới nhận ra là gì, cô vội đẩy Nam Ngự ra, nhảy xuống giường chạy đến trước gương bên cạnh. 

Nhìn mình trong gương, Ngũ Vận Uyển sững sờ. 

Chỉ thấy mình trong gương mặt mày đỏ bừng, đôi mắt sáng lấp lánh, giữa đôi mày mang theo vẻ xinh đẹp khác lạ. 

Đây... đây còn là cô sao? 

Nhưng đây không phải điều quan trọng nhất. 

Điều quan trọng nhất là trên cổ cô in một dấu dâu tây vô cùng rõ ràng! 

“Nam Ngự!” Cô hơi tức giận: “Anh... anh thế này thì làm 

sao tôi ra ngoài gặp người khác được!” 

Lúc này Nam Ngự cũng đi đến sau lưng Ngũ Vận Uyển, ôm lấy eo cô từ phía sau một cách vô cùng tự nhiên, khẽ cười: “Tôi chỉ đóng dấu của mình thôi.” 

Ngũ Vận Uyển trừng Nam Ngự, nhưng lúc này cô cũng hết cách rồi, chỉ có thể thay đồ. 

Tối qua lúc đến, thím Trương cũng chuẩn bị quần áo cho cô thay. 

Thực ra sau khi kết hôn với Nam Ngự, Nam Ngự đã sai người mua rất nhiều quần áo cho cô, nhưng mấy bộ quần áo đó đắt quá, Ngũ Vận Uyển cảm thấy phô trương nên cô không mặc. 

Quần áo mà lần này thím Trường chuẩn bị cho cô, trong đó có một chiếc váy hai dây trông có vẻ bình thường nhưng đường cắt và chất liệu rất tinh xảo, mặc lên rất thoải mái tự nhiên. 

Khuyết điểm duy nhất đó là váy hai dây nên không thể nào che được dấu hôn trên cổ cô. 

Ngũ Vận Uyển cũng không mang theo kem che khuyết điểm nên cô chỉ có thể thoa một ít kem nền để che đi, cắn răng xuống lầu cùng Nam Ngự. 

Trong phòng ăn, ông cụ Nam, Nam Tiêu, Nam Bá và Lâm Tiểu Như đang ăn bữa sáng. 

Thấy Nam Ngự thong thả đến muộn, sắc mặt Nam Tiêu sầm xuống: “Nam Ngự, cậu cũng chậm quá đấy, còn để ông nội đợi câu.” 

“Chẳng phải ông nội đang ăn rồi đấy sao?” Xe lăn của Nam Ngự chậm rãi lăn đến bàn ăn, vẻ mặt hờ hững: “Tôi qua hơi bận nên ngủ muộn”. 

Câu tối qua hơi bận khiến người ta không khỏi suy nghĩ, người ngồi ở bàn ăn lần lượt nhìn về phía Ngũ Vận Uyển  bên cạnh. 

Ở góc độ của ông cụ Nam, vừa khéo nhìn thấy dấu vết trên cổ Ngữ Vận Uyển, mắt ông cụ bỗng chốc sáng lên, lập tức nói với quản gia Tả ở bên cạnh:

 

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK