Mục lục
Tình nồng khó phai - Ngũ Vận Uyển (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

  • Ngay cả khi nói những lời này, giọng điệu Nam Ngự vẫn thờ ơ lạnh lùng, nhưng nghe vào tai Ngũ Vận Uyển thì cảm thấy áp bức đến khó tả.

  • Đặc biệt là đôi mắt đen trước mắt, trông như bình tĩnh nhưng lại sâu thẳm, Ngũ Vận Uyển hoàn toàn không nhìn thấu được cảm xúc bên dưới.

  • Lúc này Nam Ngự giúp Ngũ Vận Uyển bôi thuốc xong, cô cụp mắt nói: “Cảm ơn.”

  • “Không cần.” Vẻ mặt Nam Ngự lạnh lùng cất thuốc mỡ lại, “Tôi không thích trên người em có dấu vết của người khác.”

  • Cơ thể Ngũ Vận Uyển lại cứng đờ.

  • Mặc dù cô không nói gì nhưng dường như Nam Ngự đã biết rồi.

  • Cảm nhận được sự mát lạnh của thuốc mỡ trên cằm, Ngũ Vận Uyển bỗng ý thức được, người đàn ông Nam Ngự này độc đoán và khó nắm bắt hơn cô tưởng nhiều.

  • “Tôi biết rồi.” Bất giác, lòng bàn tay cô đổ mồ hôi, Ngũ Vận Uyển chỉ có thể cúi đầu đáp.

  • “Nghỉ ngơi sớm đi.” Nam Ngự lăn xe lăn, “ Tối nay tôi ngủ ở phòng cho khách.”

  • Dứt lời, anh không đợi Ngũ Vận Uyển đáp lại mà dứt khoát rời khỏi phòng.

  • Trong phòng, một mình Ngũ Vận Uyển nằm trên chiếc giường êm ái, không hề buồn ngủ.

  • Hôm sau.

  • Sau khi Ngũ Vận Uyển truyền nước xong thì người có tinh thần hơn nhiều, cô quyết định vẫn đi làm, nhưng lúc thu dọn đồ đạc thì phát hiện không thấy túi của mình đâu, thay vào đó là một chiếc túi hàng hiệu.

  • “Thím Trương, túi của tôi đâu?” Lúc này, cô thấy thím Trương đi lên dọn đồ thì hỏi.

  • “Mợ chủ, túi của mợ hôm qua bị mưa ướt hỏng rồi, đây là túi mới cậu chủ bảo người ta mua cho mợ.”

  • Ngũ Vận Uyển bỗng thấy khó xử.

  • Cô nhận ra chiếc túi Nam Ngự mua cho cô là Chanel, hàng hiệu mấy chục nghìn, đâu phải là đồ mà lương của cô mua nổi. Nhưng túi của cô đã bị vứt đi rồi, cô cũng chẳng có túi khác, chỉ có thể cắn răng mà cầm chiếc túi này.

  • Xuống tầng ăn sáng, Ngũ Vận Uyển đang chuẩn bị dùng điện thoại gọi xe, không ngờ Nam Ngự lên tiếng: “Em bệnh vẫn chưa khỏi, hôm nay tôi đưa em đến công ty.”

  • “Không cần đâu, tự tôi...” Ngũ Vận Uyển hơi hoảng hốt.

  • Nhưng Nam Ngự đã lăn xe lăn đi ra bên ngoài, không hề cho cô thương lượng.

  • Ngũ Vận Uyển thất bại, chỉ có thể nghiêng đầu theo anh lên xe.

  • May mà thời gian Nam Ngự đi làm sớm hơn cô một chút, lúc chiếc Bentley đến công ty, dưới tầng vẫn chưa có ai, Ngũ Vận Uyển nói “Tạm biệt” rồi nhanh chóng xuống xe.

  • Nam Ngự nhìn bóng lưng của cô, ánh mắt hơi tối lại.

  • Đây là phản ứng gì thế? Cô sợ người khác biết quan hệ của hai người đến vậy sao?

  • Ngũ Vận Uyển đi vào tòa nhà văn phòng, đúng lúc thang máy sắp đóng cửa, cô vừa vào thì thấy trong thang máy chỉ có một mình Nam Bá.

  • “Xin lỗi.” Ngũ Vận Uyển muốn ra khỏi thang máy theo bản năng, nhưng không ngờ Nam Bá dứt khoát đóng cửa thang máy lại.

  • “Trốn cái gì, cùng một bộ phận, cô nghĩ cô trốn được à?” Nam Bá cười khẩy.

  • Ngũ Vận Uyển cắn môi không nói nữa.

  • Nam Bá cúi đầu nhìn Ngũ Vận Uyển, chỉ thấy sắc mặt cô hơi tái vì bị ốm, chốc chốc cô còn ho nhẹ.

  • Nam Bá cảm thấy trong lòng như co rút lại.

  • Chết tiệt.

  • Cho dù đã nhìn rõ bộ mặt thật của người phụ nữ này thì cảm xúc của anh ta vẫn bị cô ảnh hưởng sao?

  • “Cô cảm à?” Nam Bá lạnh lùng hỏi.

  • “Ừm.” Ngũ Vận Uyển không muốn nói nhiều mà chỉ đáp một tiếng, thấy cửa thang máy trượt mở, cô lập tức ra ngoài.

  • Sau khi Nam Bá quay về phòng làm việc, lồng ngực anh ta bức bối kinh khủng, cuối cùng vẫn không nhịn được mà gọi cho thư ký: “Mua một ít thuốc cảm về giúp tôi.”

  • Chẳng mấy chốc thuốc cảm được đưa đến, Nam Bá nắm trong lòng bàn tay rất lâu, cuối cùng vẫn đứng lên đi ra ngoài.

  • Lúc đi ngang qua phòng trà nước của văn phòng, anh ta đột nhiên nghe thấy tiếng bàn tán của mấy nữ đồng nghiệp.

  • “Này Tiểu Duyệt, cô nói thật à? Sáng nay một chiếc Bentley màu đen đưa Ngũ Vận Uyển đi làm sao?”

  • “Tất nhiên là thật rồi, không chỉ tôi thấy mà Hiểu Mai cũng thấy.”

  • “Ôi trời, chẳng phải điều kiện của chồng cô ta không tốt à? Sao lại có xe xịn như vậy?”

  • “Cô ngốc à, sao có thể là xe chồng cô ta được, nhẫn chồng cô ta tặng cho cô ta rẻ như vậy mà, theo tôi thấy thì chắc chắn là xe của người đàn ông khác...”

  • “Với cả, các cô nhìn thấy chiếc túi hôm nay của cô ta chưa? Là Chanel đấy, trước đây cô ta đều mang tui trên taobao, đột nhiên lại có Chanel, chắc chắn cũng là người đàn ông kia mua cho cô ta!”

  • Bên ngoài phòng trà nước, bàn tay cầm thuốc cảm của Nam Bá bất giác siết chặt.

  • Đột nhiên anh ta cảm thấy mình mua thuốc cảm là hành động ngu ngốc đến đáng sợ, anh ta ném thuốc cảm đã bị bóp đến biến dạng vào thùng rác rồi quay đầu về phòng làm việc.

  • Bên kia, Ngũ Vận Uyển vừa vào đến văn phòng thì điện thoại trong túi cô bỗng đổ chuông.

  • Nhìn thấy số điện thoại gọi đến, ánh mắt cô hơi lạnh lùng.

  • Đi đến hành lang không người, cô nhận điện thoại, lạnh lùng hỏi: “Ba gọi đến làm gì?”

  • “Ngũ Vận Uyển, mày dùng giọng điệu gì đấy?”

  • “Con chả có giọng điệu gì cả.” Giọng Ngũ Vận Uyển hơi mất kiên nhẫn: “Con chỉ biết ba không có việc gì thì sẽ không gọi cho con, nói đi, có việc gì?”


  • “Em gái mày sắp kết hôn rồi.” Quả nhiên, người đàn ông trong điện thoại không vòng vo mà nói thẳng mục đích: “Mày rảnh thì về nhà cùng ăn bữa cơm, cũng gặp em rể tương lai luôn.”


  • “Nhà?” Giọng Ngũ Vận Uyển không khỏi mỉa mai: “Ba, con nghĩ là ba nhầm rồi đấy, đó đâu phải nhà con.”


  • “Ngũ Vận Uyển, chú ý giọng điệu nói chuyện của mày!” Giọng người đàn ông trong điện thoại giận dữ, “Lần này em gái mày không kết hôn với người bình thường đâu, là cậu chủ nhỏ nhà họ Nam đấy! Em gái mày nói cả nhà phải đoàn tụ, cho nên tao nói cho mày biết, nhất định tối mai này phải đến đây!”


  • Nói xong, ông ta dứt khoát cúp điện thoại.


  • Ngũ Vận Uyển cầm điện thoại, khẽ cau mày.


  • Lâm Tiểu Như sắp kết không, không ngờ lại là cậu chủ nhỏ của nhà họ Nam.


  • Chẳng trách cô ta nhất định muốn mình phải về, chồng chưa cưới tốt như vậy, cô ta không khoe khoang với mình mới là lạ.


  • Mặc dù trong lòng đã nhìn thấu suy nghĩ của cả nhà này nhưng Ngũ Vận Uyển cũng rất hiểu tính cách của ba mình, nếu cô không đồng ý thì chắc chắn ông ta sẽ nổi cơn tam bành.


  • Nhưng một bữa cơm thôi mà, đi thì đi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK