Mục lục
Tình nồng khó phai - Ngũ Vận Uyển (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lâm Tiểu Như vẫn chưa chết kinh hãi, cô ta không dám lên tiếng. 

Nam Ngự vội vàng gọi y tá đến để kiểm tra. Ngày hôm qua khi Lâm Tiểu Như được đưa đến bệnh viện, cô ta đã rơi vào tình trạng bán hôn mê. 

Tất cả mọi người đều bối rối, anh cũng bận rộn suốt buổi tối, cả đêm không về nhà. Không biết lúc này Ngũ Vận Uyển đã ở tòa soạn chưa? Cô có giận. anh không? Dù sao thì mình đã cả đêm không về. 

Y tá thay thuốc cho Lâm Tiểu Như, sau đó băng bó vết thương, đo huyết áp rồi lấy máu đi xét nghiệm. Y tá nói nếu lát nữa xét nghiệm ra kết quả bình thường thì bệnh nhân có thể xuất viện. 

Nam Ngự nói lời cảm ơn với y tá. 

Y tá nở một nụ cười ngọt ngào đáp lại anh. 

Y tá thầm nghĩ, chắc hẳn người phụ nữ trên giường là bạn gái của người đàn ông đẹp trai ngồi xe lăn này, đúng là may mắn thật đấy. 

Ngày hôm qua, khi được đưa tới đây Lâm Tiểu Như đã rơi vào trạng thái mơ hồ, hiện tại rốt cuộc cũng đã hoàn toàn khôi phục tư duy của người bình thường. 

Hành vi bất thường của Nam Ngự đã khơi dậy suy đoán của Lâm Tiểu Như, chẳng phải anh muốn hành hạ cô ta sao? Sao đột nhiên lại quan tâm Lâm. Tiểu Như như vậy, không ngờ lại ở bên cô ta cả đêm, còn đích thân chăm sóc cho cô ta? 

Nhìn thấy Nam Ngự bị giày vò cả đêm mà vẫn chưa rời đi, Lâm Tiểu Như rất tò mò, cô ta thử hỏi anh: “Tại sao anh lại tha cho tôi? Rốt cuộc vì sao lại đột nhiên tốt với tôi như vậy?” 

“Đương nhiên là có nguyên nhân của tôi.” Quả nhiên như Lâm Tiểu Như nghĩ, Nam Ngự không tha cho cô ta dễ dàng như vậy. 

Lâm Tiểu Như hơi sợ một Nam Ngự như vậy, cô ta cảm thấy dáng vẻ lạnh lùng của Nam Ngự mới là bình thường. Cô ta nói: “Sếp Nam, tôi không dám nữa đâu... Tôi không biết hai năm trước mẹ tôi lại làm ra chuyện sai trái, tôi.” 

“Lâm Tiểu Như” Nam Ngự nói, “Mặc dù vết thương của cô không nghiêm trọng, nhưng bác sĩ dặn cô nên nghỉ ngơi nhiều hơn.” 

Anh không muốn nhắc lại chuyện của hai năm trước, bởi vì anh đã không thể nào báo thù cho Ngũ Vận Uyển được nữa, cho nên đành phải trừng phạt Khương Linh gấp đôi. 

“Vậy tôi... có thể về nhà chưa?” 

“Y tá đồng ý là được. Lâm Tiểu Như, cô có thể về nhà.” 

 

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK