Mục lục
Tình nồng khó phai - Ngũ Vận Uyển (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mặc Nham nhìn Ngũ Vận Uyển, hoá ra cô gái này đã yêu Nam Ngự đến vậy rồi, cô đã lún vào quá sâu, giống như Mặc Chiêu Huyên năm đó. 

Anh ta đã khuyên Chiểu Huyên biết bao lần, đừng quá thân thiết với Nam Ngự, càng đừng yêu cậu ta, nhưng trong lòng Chiều Huyên đã rất thích, rất thích Nam Ngự, thậm chí còn vì cậu ta mà hy sinh tuổi thanh xuân của mình... 

Anh ta cất lời: “Cô đừng cố ý bào chữa cho cậu ta nữa. Cô mới ở bên cậu ta mấy ngày mà đã hiểu cậu ta như vậy? Tôi quen cậu ta hai, ba mươi năm nay rồi, tôi hiểu cậu ta hơn cô” 

Ngũ Vận Uyển thấy sự hiểu lầm này đã tích tụ nhiều năm, cô không thể giải quyết được ngay. Vì thế cô đổi chủ đề: “Anh rất quý em gái mình đúng không? Chắc chắn quan hệ của hai người rất tốt.” 

Lời của Ngũ Vận Uyển khiến ánh mắt Mặc Nham thoáng qua một tia buồn bã. Nghĩ đến Chiêu Huyên, anh ta luôn nhớ tới khi còn thơ bé hai anh em cùng chơi với nhau trong công viên. 

Từ nhỏ Chiêu Huyền đã luôn thích đi theo anh ta, anh ta còn chê phiền nên không chịu đưa đi cùng. 

Mãi cho đến khi ba mẹ đều mất, Mặc Nham mới phát hiện mình chỉ còn một mình cô bé bám đuôi này là người thân. Cô còn rất nhỏ, cần được bảo vệ, khi 

đó anh ta mới hiểu được gánh nặng và trách nhiệm trên vai mình. 

Mặc Nham nói nhỏ: “Ba mẹ tôi đã qua đời từ hơn mười năm trước, Chiều Huyên là người thân cuối cùng và duy nhất của tôi.” 

Ngũ Vận Uyển cũng thấy rất buồn bã. 

Cô muốn tiếp tục chuyển về chủ đề chính, phỏng vấn Mặc Nhạm về triển lãm đồ cổ, nhưng không ngờ anh ta lại không muốn tiếp tục nữa. 

Mặc Nham nói: “Được rồi, chúng ta nói tới đây thôi, những điều tôi muốn nói với cô đã nói hết rồi.” Anh ta hạ lệnh đuổi khách. 

Ngũ Vận Uyển nghĩ nhiệm vụ phỏng vấn toà soạn giao cho cô còn chưa hoàn thành, cô không thể cứ thể ra về được chứ! 

Ngũ Vận Uyển bảo: “Sếp Nam, tôi chỉ hỏi anh vài câu liên quan đến triển lãm đồ cổ thổi được không? Chúng ta không nói đến chuyện khác, được không?” 

Khoé mắt Mặc Nham lộ ra ý cười, nụ cười ấy mang theo sự khinh thường, dường như lời Ngũ Vận Uyển nói rất nực cười. 

Anh ta bảo: “Cô thật sự nghĩ Nam Bả bảo cô tới đây phỏng vấn tôi là vì buổi triển lãm đồ cổ lần này sao? Tôi phát hiện có hơi ngốc, chẳng trách lại bị Nam Ngự lừa, cũng đáng đời cô.” 

Lời này của Mặc Nham là có ý gì? Nam Bá bảo cô tới phỏng vấn Mặc Nham, mục đích thật sự không phải vì toà soạn, vậy thì vì cái gì? Nam Bá và Mặc Nham đứng cùng một chiến tuyến sao? Một vài dấu hỏi hiện lên trong đầu Ngũ Vận Uyển. 

Mặc Nham nói tiếp: “Hay là cô đã biết rõ Nam Ngự là loại người gì, nhưng cô chỉ muốn cái danh cô Nam và lợi ích mà nó mang lại thôi? Ngũ Vận Uyên, Nam Ngự lạnh nhạt như vậy, cô chịu được cũng giỏi!” 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK