• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Cô đi chuẩn bị trước đi, tôi e rằng thời gian khá gấp nên sẽ không kịp đấy.” Cố Đình Xuyên trực tiếp lựa chọn bỏ qua câu hỏi của Hạ Thanh Trì, tiếp tục chủ đề vừa rồi.

“Tổng giám đốc Cố, tôi đã biết rõ Đinh Linh sẽ bị xử lý như thế nào rồi. Điều tôi muốn hỏi bây giờ là Hạ Lăng An, anh sẽ xử lý Hạ Lăng An như thế nào?” Hạ Thanh Trì hỏi lại lần nữa.

Cố Đình Xuyên cũng xem như là hiểu rõ tính cách của Hạ Thanh Trì, nếu ngày hôm nay anh không thể cho Hạ Thanh Trì một lời giải thích, cô sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu.

“Cô cứ yên tâm, hãy cho tôi thêm một chút thời gian nữa, tôi sẽ cho bạn một kết quả vừa ý.” Cố Đình Xuyên khẳng định chắc nịch.

Hạ Thanh Trì nhìn Cố Đình Xuyên, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng gật đầu: “Được, vậy tôi sẽ đợi tổng giám đốc Cố cho tôi một câu trả lời.”

Cố Đình Xuyên “ừ” một tiếng, bưng tách cà phê trước mặt lên nhấp một ngụm, giả vờ thản nhiên: “Sao mấy ngày trước cô không đi làm?”

Hạ Thanh Trì liếc nhìn Cố Đình Xuyên một cái, có chút buồn cười: “Đúng vậy, mấy ngày trước tôi đã ở nhà nghỉ ngơi.”

“Vậy chân của cô tại sao lại bị thương?” Cố Đình Xuyên tiếp tục hỏi.

Hạ Thanh Trì sững sờ, không biết có nên nói cho Cố Đình Xuyên những chuyện đã xảy ra vào đêm hôm đó hay không, sau khi suy nghĩ một lúc lâu, cô quyết định không nói.

“Chỉ là bất cẩn bị trật thôi,” Hạ Thanh Trì nói rồi đứng dậy: “Tổng giám đốc Cố, không còn việc gì nữa thì tôi đi làm việc trước đây.”

“Chờ một chút,” Cố Đình Xuyên tiến lên vài bước, thuận tay kéo Hạ Thanh Trì lại: “Ngày hôm đó tôi nghe Cố Thần nói là của Hạ Niệm đi công tác, mấy ngày nay cô đã đi công tác ở đâu?”

Hạ Thanh Trì sững sờ, cô không ngờ Cố Đình Xuyên lại nói đến chuyện này: “Tổng giám đốc Cố, chuyện này hình như không liên quan gì đến anh.” Hạ Thanh Trì mạnh mẽ thay đổi chủ đề.

“Tất nhiên là có liên quan rồi.” Cố Đình Xuyên lý lẽ hùng hồn nói: “Cô là nhân viên của Cố Thị. Là nhân viên của Cố Thị thì không được phép nhận việc riêng khác ở bên ngoài nữa. Cô xin nghỉ phép lại nói là đi công tác, tôi thực sự nghiêm trọng nghi ngờ rằng cô đang nhận làm thêm việc khác nữa.”

Hạ Thanh Trì nhìn Cố Đình Xuyên: “Nếu tổng giám đốc Cố có bất kỳ nghi ngờ nào về chuyện này, anh có thể yêu cầu bộ phận nhân sự điều tra. Tôi không vi phạm quy định của công ty, vì vậy tôi sẵn sàng tiếp nhận điều tra.”

Hạ Thanh Trì nói xong đã muốn rời đi, nhưng Cố Đình Xuyên lại gia tăng sức mạnh trên tay, mặc dù vết thương trên cổ tay của Hạ Thanh Trì đã khá hơn nhưng khi dùng lực mạnh chạm vào vẫn còn đau.

“Hít…” Cổ tay đau dữ dội, Hạ Thanh Trì vô thức bảo vệ cổ tay.

Cố Đình Xuyên không biết Hạ Thanh Trì bị thương ở cổ tay, nhìn thấy dáng vẻ của Hạ Thanh Trì anh có hơi bất ngờ, anh phớt lờ sự phản đối của Hạ Thanh Trì, xắn tay áo Hạ Thanh Trì lên, thấy trên cổ tay cô có vết bầm nhẹ.

“Sao lại bị như vậy?”

“Không sao, liên quan gì đến anh.” Hạ Thanh Trì hất tay Cố Đình Xuyên ra, vừa định kéo cửa thì đã bị Cố Đình Xuyên ôm vào lòng.

“Anh thả tôi ra, anh đang làm gì vậy?” Hạ Thanh Trì hét lên.

Khuôn mặt của Cố Đình Xuyên lạnh tanh, không nói gì, anh ôm Hạ Thanh Trì bước thẳng vào trong phòng.

Hạ Thanh Trì lớn tiếng phản đối, nhưng Cố Đình Xuyên dường như không thể nghe thấy, vì vậy Hạ Thanh Trì không có lựa chọn nào khác ngoài việc để Cố Đình Xuyên đưa cô ra phía sau văn phòng.

Cố Đình Xuyên nhẹ nhàng đặt Hạ Thanh Trì xuống giường: “Vết thương trên cổ tay là sao thế?”

Đường gân trên cổ Cố Đình Xuyên nổi lên, Hạ Thanh Trì biết rằng Cố Đình Xuyên đang tức giận, nhưng tại sao Cố Đình Xuyên lại tức giận? Người bị thương là cô, vậy tại sao Cố Đình Xuyên lại tức giận đến như vậy cơ chứ?

“Tổng giám đốc Cố, tôi đã nói với anh rằng đây là việc riêng của tôi, không liên quan gì đến anh.” Hạ Thanh Trì lại nhấn mạnh.

Cố Đình Xuyên đặt tay lên bên hông của Hạ Thanh Trì và từ từ đến gần Hạ Thanh Trì, Hạ Thanh Trì không biết ý định của Cố Đình Xuyên, khi Cố Đình Xuyên đến gần, Hạ Thanh Trì chỉ đành phải lùi lại một chút.

Cố Đình Xuyên bước về phía trước một chút, Hạ Thanh Trì sẽ lùi lại một chút.

“Tổng giám đốc Cố, anh làm gì vậy?” Áp lực trên eo Hạ Thanh Trì càng lúc càng lớn, chẳng mấy chốc đạt tới giá trị tới hạn.

“Tổng giám đốc Cố, anh làm sao vậy?” Áp lực trên eo Hạ Thanh Trì càng lúc càng lớn, nó đã sớm đạt tới giá trị tới hạn.

“Tôi hỏi cô, vết thương trên cổ tay của cô là sao?” Cố Đình Xuyên từng bước ép sát, hoàn toàn không hề có ý định dừng lại.

Hạ Thanh Trì lùi về phía sau một chút, cuối cùng cũng không thể duy trì thêm được nữa, Hạ Thanh Trì nằm xuống giường, còn Cố Đình Xuyên vẫn đang ép sát từng chút một, hơi thở của Cố Đình Xuyên càng lúc càng gần. Hạ Thanh Trì nhớ lại cái đêm năm năm trước…

“Tổng giám đốc Cố, tôi sẽ nói cho anh biết.” Ngay khi Cố Đình Xuyên vẫn còn cách Hạ Thanh Trì khoảng một bàn tay, Hạ Thanh Trì không còn kiên trì được nữa, cô ấy sợ mình sẽ mê đắm trong vòng tay của Cố Đình Xuyên.

Cố Đình Xuyên hài lòng đứng dậy và ngồi xuống bên cạnh Hạ Thanh Trì.

Hạ Thanh Trì cũng nhanh chóng đứng dậy, chỉnh trang lại đầu tóc của mình: “Đêm tiệc ăn mừng, khi tôi về nhà đã gặp phải kẻ xấu.”

Kẻ xấu? Đầu Cố Đình Xuyên chợt vang lên một tiếng “bùm”, sau bao nhiêu ngày vết thương trên cổ tay Hạ Thanh Trì vẫn chưa hoàn toàn khỏi hẳn, có thể tưởng tượng được lúc đó cô đã đau đến mức nào.

“Sau đó thì sao?” Cố Đình Xuyên cứng rắn hỏi.

Hạ Thanh Trì nhún vai: “Sau đó thì không còn gì nữa, bạn của tôi đã kịp thời xuất hiện, cứu tôi.”

Hạ Thanh Trì không nói tên của Cố Đình Thuấn ra, cô biết rằng Cố Đình Xuyên và Cố Đình Thuấn luôn bất hòa với nhau, cô sợ sẽ gây rắc rối cho Cố Đình Thuấn.

“Vết thương ở cổ tay và mắt cá chân bị bong gân đều là vào đêm đó?” Cố Đình Xuyên cũng không truy cứu xem ai đã cứu Hạ Thanh Trì, giờ anh chỉ muốn biết ai là người đã làm Hạ Thanh Trì bị thương.

“Ừm,” Hạ Thanh Trì gật đầu: “Đúng vậy.”

Cố Đình Xuyên đột nhiên nhớ đến tiếng động trong khu rừng mà anh nghe thấy đêm hôm đó: “Ở trong khu rừng cách không nơi tổ chức tiệc mừng xa đúng không?”

Hạ Thanh Trì trợn to mắt không tin, nhưng anh nhanh chóng che đậy lại: “Đương nhiên không phải, tổng giám đốc Cố, anh nghĩ nhiều rồi.”

Tuy nhiên, Cố Đình Xuyên đã nhìn thấy được sự kinh hoàng của Hạ Thanh Trì ngay lúc đó, có vẻ như cô đã thực sự ở đó, Cố Đình Xuyên thầm mắng chửi trong lòng, anh lại bị Hạ Lăng An tính kế nữa rồi.

Có vẻ như đêm hôm đó Hạ Thanh Trì đã ở trong bụi cây, chắc chắn là cô đã nhìn thấy chuyện giữa anh bà và Hạ Lăng An, nói không chừng còn nghe được cuộc trò chuyện của bọn họ.

“Đã được tìm ra những người đó chưa?” Cố Đình Xuyên không biết phải giải thích với Hạ Thanh Trì thế nào, vì vậy anh chọn cách thay đổi chủ đề.

“Ai?”

Hạ Thanh Trì nhất thời không phản ứng lại kịp: “Anh đang nói những người xấu đó sao?”

Cố Đình Xuyên gật đầu.

“Không có,” Sau khi bị thương, không phải Hạ Thanh Trì không nghĩ đến việc tìm những người đó, nhưng đừng nói đến việc tìm họ đã tốn bao nhiêu công sức, cho dù có tìm được bọn họ thì cũng chưa chắc bọn họ sẽ nói ra ai là người đứng sau sai khiến.

Huống hồ chi, Hạ Thanh Trì đã biết sự thật rồi, dựa vào phản ứng vừa rồi của Cố Đình Xuyên, chuyện này chắc chắn là do Hạ Lăng An tìm được người thực hiện.

Vì vậy, không cần tốn thời gian và công sức để tìm kiếm những người đó nữa.

“Không cần thiết đâu.” Hạ Thanh Trì nói thêm.

“Không được,” Cố Đình Xuyên khẳng định chắc nịch: “Tôi nhất định sẽ tìm ra những người đó và trả lại công bằng cho cô.”

Hạ Thanh Trì có chút sững sờ, cô càng lúc càng không thể hiểu nổi Cố Đình Xuyên: “Tổng giám đốc Cố, chuyện này không liên quan gì đến anh, tôi có thể tự mình xử lý.”

Cố Đình Xuyên nhận ra rằng vừa rồi mình đã mất bình tĩnh nên vội giải thích: “Cô là nhân viên của Cố Thị, tôi nên bảo vệ cô.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK