• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Không được.”

Hạ Thanh Trì dứt khoát trả lời, sau đó tiếp tục nói: “Lễ phục khác với những trang phục khác. Số đo lần trước bây giờ có thể không còn chính xác.”

Dứt lời, bên kia vẫn không ngừng nhăn nhó, nắm chặt quần áo của mình.

Hạ Thanh Trì thực sự không thấy nhiều nghệ sĩ như vậy, hầu hết những người trong làng giải trí đều muốn thể hiện bản thân, để lộ khuôn mặt là bước đầu tiên, chỉ cần có một thân hình hoàn hảo thì họ mới có thể được mọi người yêu mến.

Người trước mặt hoàn toàn khác, những người khác đều mặc trang phục nhẹ nhàng, chỉ có nàng mặc áo khoác đầu hè.

“Em không thích người khác chạm vào mình, em tự mình đo.” Đối phương nói xong giơ tay giật lấy dây thước trên tay cô.

Hạ Thanh Trì nhanh chóng chuyển tay sang chỗ khác khiến đối phương chụp hụt: “Tự em đo cũng sẽ có sai sót.”

Hai người đều đứng tại chỗ giằng co, những người bên cạnh đều đã chờ xem kịch vui.

“Chị Janey, là một nhà thiết kế, chị không cần phải bắt người khác kéo áo khoác mới đo được size.” Trong góc, Hạ Lăng An hai tay ôm ngực chậm rãi bước tới.


Cô dừng lại bên cạnh cô gái không muốn đo kích thước: “Trước khi chị đến, những người thiết kế quần áo cho Đình Nhi đều làm được, sao đến phiên chị lại không được?”

Hạ Lăng An cố ý nhìn Hạ Thanh Trì bằng ánh mắt khinh thường, trong lời nói chứa đựng sự giễu cợt khiêu khích.

Hạ Thanh Trì dừng lại và nhìn chằm chằm vào cô gái tên Đình Nhi một lúc lâu, cô đã nghe nói về nghệ sĩ này. Cô ấy nổi tiếng nhờ có giọng nói thanh thoát và trong trẻo, còn là sinh viên đại học, tính cách cũng khá rụt rè.

Hóa ra cô ấy là Đình Nhi.

“Vậy em tự mình đo, xong rồi ghi ra cho chị.”

Hạ Thanh Trì thỏa hiệp, cô gái nhỏ ngại ngùng, cô cũng hiểu nên không tiếp tục khó xử người khác.

Cách đó không xa, một nữ nghệ sĩ lặng lẽ ghi lại phân đoạn này rồi sau đó tắt máy, coi như không có chuyện gì xảy ra.

Công việc ở phía sau dễ dàng hơn Hạ Thanh Trì tưởng tượng, cuối cùng đến Hạ Lăng An cũng ngoan ngoãn phối hợp với cô để đo xong, nhưng trước khi rời đi, cô ta còn nhìn cô với nụ cười trên môi và nói: "Janey, tôi hy vọng có thể nhìn thấy trang phục chị thiết kế.”

Hạ Thanh Trì kinh ngạc khi nghe những lời này, trước mặt không phải Hạ Lăng An mà ngược lại cảm giác như đó là một fan hâm mộ của cô. ngôn tình ngược

Nghĩ xong, cô lại bắt gặp ánh mắt ác ý của Hạ Lăng An, cô nhíu mày nghi ngờ, cô ta muốn giở trò gì?

Lúc chạng vạng tối.

Hạ Thanh Trì lười biếng dựa nửa người vào trên ghế sô pha, trong tay cầm giấy bút, hết lần này tới lần khác vặn người thay đổi tư thế.

Hạ Bảo Bối ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, cầm chiếc máy tính bảng trên tay lướt xem tạp chí thời trang.

“Mẹ ơi, mẹ đã dùng những kiểu áo này trước đây rồi, bây giờ người ta mới đăng lên.” Hạ Bảo Bối nói với giọng điệu của bà cụ non.

Ngoài là bảo bối tâm can của Hạ Thanh Trì, không ai biết Hạ Bảo Bối còn là trợ lý thân tín của Hạ Thanh Trì, giống như hiện giờ cô đang lo lắng về việc thiết kế buổi lễ Tinh Quang, Hạ Bảo Bối đã chủ động đứng ra gánh vác trách nhiệm nặng nề giúp cô tìm linh cảm thiết kế.

Nghe thấy lời nói của Hạ Bảo Bối, Hạ Thanh Trì quay đầu lại, nhìn lướt qua bức ảnh Hạ Bảo Bối đang cầm trên tay, bất lực nói.

“Bé con, con đang đọc tạp chí tháng trước, tin tức điện tử tháng này vẫn chưa ra.” Hạ Thanh Trì nhẹ nhàng nhắc nhở.

Trên thế giới này, Hạ Bảo Bối là người duy nhất có thể khiến cô đang cảm thấy phiền muộn trong công việc lại sẵn sàng kiên nhẫn nói chuyện.

Hạ Bảo Bối cười xấu hổ và nhấp vào Weibo: "Vậy con sẽ đi xem xu hướng của tháng này, nhân tiện xem thử có người cha dượng nào thích hợp làm người mẫu cho mẹ không."

Hạ Thanh Trì càng nghe càng cảm thấy không đúng, cô quay đầu lại muốn cốc đầu Hạ Bảo Bối một cái cảnh cáo, nhưng không ngờ lại thấy vẻ mặt của Hạ Bảo Bối sững sờ.

"Mẹ, đây là mẹ..."

Hạ Bảo Bối chỉ vào lượt hot search đầu tiên, đó là nội dung của video, cảnh bìa thấy rõ khuôn mặt xinh đẹp của Hạ Thanh Trì, không chút biểu cảm, giữa hai lông mày lộ ra khí chất cao ngạo.

Xem đoạn video, Hạ Thanh Trì cau mày. Cô nhìn thoáng qua đã nhận ra địa điểm và bối cảnh, chính là buổi lấy số đo hôm nay.

Hạ Bảo Bối đặt máy tính bảng trên tay xuống, vừa quan sát biểu hiện của mẹ: “Mẹ ơi, con đói rồi, hôm nay con muốn ăn hoành thánh, chúng ta xuống nhà ăn nhé?”

Bé đứng dậy, chủ động kéo tay Hạ Thanh Trì, cố gắng di chuyển sự chú ý của cô.

Hạ Thanh Trì đã đưa tay nhanh chóng nhấc máy tính bảng lên, ngón tay cô chạm vào màn hình, video bắt đầu phát. Nội dung chỉ trong vài giây ngắn ngủi, ngoài cô ra còn có một người khác, chính là người hôm nay không muốn phối hợp, nội dung vừa đúng đoạn cô đưa thước đo cho đối phương.

Đoạn video này rõ ràng đã được chỉnh sửa cẩn thận.

Những bình luận bên dưới đúng như những gì cô nghĩ.

“Thực sự trở về từ nước ngoài nên không thích các nghệ sĩ trong nước chúng ta?”

“Không muốn thiết kế thì đừng trở về, cô gái trẻ nói đúng.”

“Thật buồn nôn khi thấy cô ta giả vờ thanh cao."

Tiếng chửi rủa chiếm đầy chỗ trong khung bình luận, có người còn bới móc những vụ bê bối trước đây của cô ở nước ngoài.

Janey hoàn toàn nổi tiếng trên mạng, mọi người đồn đại rằng cô chơi bài, và mức độ nổi tiếng thậm chí còn vượt qua cả những tin đồn thất thiệt về sự chia tay của các ngôi sao hạng ba.

"Mẹ..." Hạ Bảo Bối kéo cổ tay cô, tròn mắt nhìn cô.

Bé không biết toàn bộ sự việc, nhưng nhìn chung có thể thấy chuyện này có ảnh hưởng rất lớn đến Hạ Thanh Trì.

Hạ Thanh Trì cố nặn ra một nụ cười và nói với Hạ Bảo Bối: "Bảo bối, mẹ không sao, không phải con đói sao? Chúng ta xuống lầu mua mì hoành thánh đi."

Đây không phải là lần đầu tiên cô gặp phải tình huống này, trước đây ở nước ngoài cũng có người muốn hãm hại cô nên làm ra video tương tự. Lần sóng gió kia được giải quyết nhờ nhân duyên của cô ở nước ngoài, nhiều người nổi tiếng đã đứng ra lên tiếng bảo vệ cô, xác nhận rằng cô không phải là người như vậy.

Nhưng hiện tại ở trong nước, cô không biết là ai loan tin.

“Cẩn thận.”

Khi giọng nói của Hạ Bảo Bối vang lên, Hạ Thanh Trì đã không dừng chân kịp, đâm mạnh vào cột nhà.

Một cơn đau từ trán truyền đến, cô cau mày lại.

“Mẹ ơi, đi đường cẩn thận chút, trán mẹ đỏ rồi kìa.” Hạ Bảo Bối dùng giọng điệu người lớn trách cứ Hạ Thanh Trì, lại không nhịn được đau lòng kéo cổ tay cô: “Con không muốn ăn hoành thánh nữa, chúng ta về nhà, con nấu sủi cảo cho mẹ.”

Cô bé mỉm cười nhìn lên Hạ Thanh Trì.

Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của bé, sự lo lắng trong lòng Hạ Thanh Trì như bị quét sạch, cô lập tức quên đi cơn đau, ngồi xổm xuống bế Hạ Bảo Bối lên.

“Mẹ biết rồi, lần sau đi đứng sẽ cẩn thận.”

Chỉ cần Hạ Bảo Bối không bị thương, cô có thế nào cũng không quan trọng, mọi chuyện rồi sẽ qua.

Ngày hôm sau.

Hạ Thanh Trì đưa Hạ Bảo Bối tới cổng trường mẫu giáo, Hạ Bảo Bối lưu luyến nắm lấy tay cô.


“Mẹ, hôm nay con không đi học được không? Con muốn ở cùng mẹ.” Đôi mắt to ngấn nước của bé nhìn chằm chằm Hạ Thanh Trì.


Hạ Thanh Trì nghiêm mặt cảnh cáo: “Không được, trẻ con đương nhiên phải ngoan ngoãn ở lại trường học. Sau giờ tan học mẹ sẽ đón con và dẫn con đi ăn bánh ngọt.”


Hạ Bảo Bối hiếm khi đưa ra yêu cầu vô lý, Hạ Thanh Trì hiểu bé là đang lo lắng cho cô.


“Vậy… được rồi.” Hạ Bảo Bối nhìn chằm chằm Hạ Thanh Trì rồi đứng đó hồi lâu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK