• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mặc dù Hạ Thanh Trì suy nghĩ miên man, nhưng gần đây thực sự rất mệt mỏi, hình như cô đã ngủ trong xe đêm qua, cũng không biết làm thế nào mà cô về đến nhà.

“Bảo bối?” Hạ Thanh Trì thấy Hạ Bảo Bối không ở trên giường, không có bên cạnh cô, trong lòng cô đột nhiên căng thẳng gọi to nhưng không ai đáp lại.

“Bảo bối?” Hạ Thanh Trì đứng lên lớn tiếng gọi to, vẫn không thấy gì.

Hạ Thanh Trì chạy đến phòng khách tìm kiếm, phát hiện Hạ Bảo Bối đang ở trong bếp. Cô bé bước lên chiếc ghế dài nhỏ, cố sức nhét bánh mì đã cắt lát vào máy ép bánh mì.

Thấy vậy, Hạ Thanh Trì vội vàng đi tới, ôm Hạ Bảo Bối lên, đặt cô bé lên bàn, giả vờ tức giận nói: “Con làm gì vậy? Nếu ngã xuống thì sao?”

Hạ Bảo Bối cúi đầu: “Mẹ, con xin lỗi, con không cố ý làm mẹ lo lắng, con chỉ thấy mẹ quá mệt mỏi, muốn làm cho mẹ bữa sáng.”

“Mẹ đừng tức giận, về sau con sẽ không như vậy nữa.” Hạ Bảo Bối nghiêm túc nhìn Hạ Thanh Trì, đôi mắt đầy những vì sao sáng lấp lánh: “Con sẽ ngoan ngoãn, không làm mẹ tức giận nữa.”

Hạ Thanh Trì dịu dàng ôm lấy Hạ Bảo Bối, mọi lo lắng trong lòng đều được nụ cười của đứa trẻ hóa giải: “Bảo bối, mẹ xin lỗi, mẹ không nên mắng con. Mẹ biết rằng con của mẹ là tốt nhất và ngoan ngoãn nhất.”

Sau khi ăn bữa sáng, giống như mọi khi, trước tiên Hạ Thanh Trì đưa Hạ Niệm đến trường, nhìn bóng dáng Hạ Niệm, toàn bộ yếu ớt đau lòng của Hạ Thanh Trì như tan biến, chỉ cần vì Hạ Bảo Bối, Hạ Thanh Trì cảm thấy dù phải trả giá điều gì cũng sẵn sàng.

Đây có lẽ là điều mà người ta thường nói một người phụ nữ yếu đuối, nhưng lại là một người mẹ mạnh mẽ.

Hạ Thanh Trì được sống lại lần nữa, cô phải làm những việc phải làm, phải hoàn thành mục đích trở về.

“Chị Diêu, chào buổi sáng.” Hạ Thanh Trì vừa đến công ty đã gặp trưởng phòng Diêu.

“Chào buổi sáng, Janey.” Chị Diêu mặc một bộ tây trang giỏi giang: “Hôm nay trang đầu của tin tức là em. Mới sáng sớm mở mắt ra chị đã nhìn và nghe được đều là tin tức của em.”

Hạ Thanh Trì mỉm cười: “Đấy không phải là công của em, hoàn toàn là em mượn gió đông của thầy em thôi.”

“Cô giáo?” Chị Diêu khó tin, dùng ánh mắt tám chuyện nhìn Hạ Thanh Trì, nhỏ giọng hỏi: “Thật sự bái thầy rồi à?”

Hạ Thanh Trì gật đầu: “Chị xem, những gì nói ra đã được báo chí đưa tin rồi, vậy có thể là giả được không?”



“Em cũng thật là may mắn. Mấy năm nay có nhiều người muốn bái thầy Bùi thành thầy mà đều bị chặn ngoài cửa đấy, có phú nhị đại, có nhân viên lớn, cũng có tiền bối giới thiết kế rất nổi, nhưng họ cũng chưa thành công.”

Chị Diêu chậm rãi nói: “Nhưng em có thể dễ dàng trở thành học trò của thầy Bùi, quả thực ánh mắt của chị rất tốt, em thực sự rất xuất sắc, khác với tất cả những nhà thiết kế mà chị từng thấy.”

Nói xong chị Diêu có hơi đắc ý, như thể cô ấy đã trở thành học trò của thầy Bùi.

“Chị Diêu, cảm ơn chị.” Hạ Thanh Trì nói một cách chân thành, người ta thường nói chỉ có những người bạn thật lòng mới thực sự hạnh phúc cho bạn mà không phải là ghen tị.

Chị Diêu tùy tiện vỗ vai Hạ Thanh Trì: “Cảm ơn cái gì, chị cũng không làm gì cả, chính sự xuất sắc của em đã khiến thầy Bùi vừa gặp đã mến.”

Hạ Thanh Trì đụng vào vai trưởng phòng Diêu, vui đùa: “Nói vớ vẩn gì đó? Cái gì mà vừa gặp đã mến, đó là đồng cảm, được không?”

Chị Diêu bật cười: “Khen em hai câu, em còn nâng lên, cái gì mà đồng cảm chứ.”

Hai người chăm chú nhìn nhau rồi cười, hình ảnh thật trong sáng và đẹp đẽ.

“Tuy nhiên, chị nghĩ như thế, không có nghĩa là các đồng nghiệp khác trong bộ phận thiết kế cũng nghĩ như thế.” Chị Diêu đột nhiên kiềm chế nụ cười của mình: “Em đột nhiên trở thành một người nổi tiếng, sẽ có rất nhiều người ghen tị, em phải cẩn thận đấy.”

Hạ Thanh Trì cảm ơn chị Diêu: “Chị Diêu, cảm ơn chị đã nhắc nhở em. Em biết rồi, em sẽ cẩn thận.”

Trưởng phòng Diêu gật đầu, nhìn ra được đầy tâm sự trong lòng.

Hạ Thanh Trì lặp lại câu của mình, cố tình đụng vào chị Diêu: “Hơn nữa, em có chị bảo hộ ở bộ phận thiết kế, sợ gì chứ?”

Trưởng phòng Diêu nhìn thấy dáng vẻ này của Hạ Thanh Trì, không nhịn được cười: “Đúng vậy, chị đang che chở cho em, đừng lo lắng.”

Nói xong, hai người đi vào văn phòng, Hạ Thanh Trì nhìn bóng lưng của trưởng phòng Diêu với vẻ mặt lo lắng, trên mặt lộ ra sự lo lắng.

Vừa rồi trước mặt trưởng phòng Diêu không biểu hiện ra ngoài là vì Hạ Thanh Trì cảm thấy cảm xúc không vui của cô sẽ lây sang, nếu là chuyện không vui thì chỉ cần một người không vui là đủ rồi.

Hạ Thanh Trì ngồi xuống chỗ của mình, lúc này mới nhận ra rằng bầu không khí trong phòng thiết kế thực sự rất kỳ quái, mọi người nhìn cô với một chút ghen tị, một chút nghi ngờ, một chút hâm mộ nhưng cũng có chút sợ hãi.



Hạ Thanh Trì bắt đầu bận rộn với những việc khác. Mấy ánh mắt kỳ lạ này cô đã từng hiểu được, giờ cô không còn quan tâm đến nữa.

Từ sáng sớm Cố Đình Xuyên đã đến công ty, đều nhìn thấy tin tức của buổi lễ Tinh Quang, may mắn ngày hôm qua tin tức học trò của thầy Bùi bùng nổ nên mới làm tin tức Hạ Lăng An và Hạ Thanh Trì tranh chấp chìm xuống.

Vậy nên hôm nay không có tin tức nào về vấn đề này đưa tin.

Lúc này, nút thắt trong lòng của Cố Đình Xuyên cuối cùng cũng buông xuống. Nhưng chuyện này không thể trôi qua như vậy.

Nghĩ đến đây, Cố Đình Xuyên giơ tay nhấc điện thoại gọi Từ Khải vào.

“Tổng giám đốc Cố, có chuyện gì vậy ạ?” Phải thừa nhận rằng trong công việc, Từ Khải vẫn rất chuyên nghiệp.

“Ngày hôm qua tôi cho cậu điều tra chuyện đó, tra ra gì rồi?” Cố Đình Xuyên nói thẳng vào vấn đề.

“Hôm qua tôi đã điều tra lai lịch của những phóng viên đó rồi.” Nói xong, Từ Khải lấy ra một phần tài liệu từ cặp hồ sơ mang bên cạnh người đưa cho Cố Đình Xuyên.

“Phóng viên họ Lý này là người đầu tiên nêu câu hỏi. Tôi phát hiện ra rằng mẹ của phóng viên họ Lý bị ốm, vì vậy tôi đã đến gặp bác sĩ chăm sóc của mẹ phóng viên họ Lý.” Từ Khải thật sự trả lời.

“Theo như họ nói, chi phí phẫu thuật cho mẹ phóng viên Lý vẫn còn thiếu mười vạn. Phóng viên Lý đã hỏi bác sĩ nhiều lần, nói rằng anh ta không đủ khả năng trả trước phẫu thuật, thế nên có thể thực hiện ca phẫu thuật cho mẹ anh ta trước hay không. Nhưng hôm trước, phóng viên Lý đột nhiên nộp tất cả phí giải phẫu.”

“Bây giờ mẹ của Phóng viên Lý đã hoàn thành ca phẫu thuật và đang hồi phục.” Từ Khải lần lượt thông báo cho Cố Đình Xuyên kết quả điều tra.

“Cậu đã tìm ra nguồn gốc của số tiền chưa?” Cố Đình Xuyên ngay lập tức nắm bắt được vấn đề mấu chốt. Truyện Sủng


“Tôi đã tra được.” Từ Khải do dự một lúc rồi trả lời: “Tiền được đưa rất cẩn thận, về cơ bản không để lại dấu vết.”


“Điều kì lạ là cuộc điện thoại liên hệ với phóng viên Lý là từ công ty. Còn được gọi từ nơi làm việc của Janey sau giờ làm việc.”


“Tôi đã đi kiểm tra và theo dõi trong ngày hôm đó, thực sự là Janey tăng ca trong công ty. Nhưng tôi luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn, giống như giấu đầu hở đuôi.” Từ Khải suy nghĩ cẩn thận, chu đáo.


“Vì vậy, tôi đã đi kiểm tra tiền. Số tiền đã được lấy từ ngân hàng ba ngày trước. Theo dõi của ngân hàng cho thấy người lấy tiền là Đinh Linh.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK