• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Bà không đùa chứ? Ta có thể mang thai giống như nữ nhân sao?"

"Chuyện đó ta phải hỏi ngươi mới đúng. Ngươi đã ngủ với tên nào rồi?"

"Ta…" hắn lúng túng không biết có nên nói thật không.

"Nhìn biểu hiện của ngươi xem ra là có rồi. Ta không ngờ ngươi lại có hứng thú với nam nhân đấy."

"Ta không có. Ta là bị y cưỡng bức."

"Cái gì cơ?" Bà Lý nghe mà hoảng hồn. "Ngươi… ngươi bị… cưỡng…"

Hồng Thanh gật đầu. Chuyện đã qua khá lâu, hắn đã xác định mình xui xẻo bị chó cắn nên sớm đã không còn tức giận gì nữa, nhưng nếu vì chuyện này mà khiến hắn mang thai thì tên khốn đó hắn nhất định phải trả thù. Chỉ là… hắn còn chẳng nhớ nổi mặt của y.

"Chuyện này xảy ra lúc nào? Sao ngươi không nói cho ta biết?"

"Chính là vào buổi đêm, cái hôm ta mặc một cái áo khoác đắt tiền trở về. Hôm ấy ta vừa bị bọn kia đánh cho suýt chết, trên đường trở về thì bị một tên nam nhân không hiểu từ đâu nhảy ra cưỡng bức. Sức ta lúc ấy cự không lại, nên…"

"Thời gian vừa đủ một tháng. Ngươi tốt nhất vẫn nên đi khám thử xem."

"Nhưng chúng ta lấy đâu ra tiền mà đi khám?"

"Việc đó lão có cách."

Cách của bà ấy chính là đi mua một bộ đồ nữ để Hồng Thanh giả làm con gái. Như vậy cho dù đại phu khám ra hắn mang thai cũng là chuyện rất bình thường.

Ở kiếp trước Hồng Thanh từng giả gái để câu dẫn thái tử điện hạ nên đối với hắn chuyện giả gái cũng chẳng phải chuyện gì to tát lắm. Nhưng giả gái trong cái hoàn cảnh này hắn chẳng vui chút nào. Sau đó bà Lý dắt hắn đến trước mặt một y quán, sau đó quỳ ngay trước cửa quán người ta kêu gào lớn tiếng:

"Cầu xin đại phu làm ơn làm phước cứu con lão với! Con bé đau sắp chết rồi! Xin cứu giúp con lão với!"

Hồng Thanh hiểu ngay, lập tức quỳ sụp xuống ôm bụng không ngừng rên rỉ.

"Đau quá a… Ta đau bụng chết mất! A a! Cứu với !"

Hồng Thanh ôm bụng quằn quại nằm dưới đất lăn qua lăn lại, vừa lăn vừa rên dữ dội. Lão Lý nhìn thấy mà hết hồn. Tuy nói là giả đau bụng nhưng cũng chỉ cần ôm bụng, cắn chặt răng rồi gục đầu vào trong lòng bà cũng được. Cần gì phải lăn lộn khổ sở thế. Lăn trên đất như vậy không đau à? Làm chính bà cũng tưởng Hồng Thanh là bị đau thật, không phải giả vờ.

Mấy người phụ tá đứng ở bên ngoài nghe tiếng ồn ào vậy vội vàng chạy vào trong nhà báo cho đại phu. Ngay lập tức Hồng Thanh được bế vào bên trong. Vào trong được rồi, Hồng Thanh cũng không làm quá như lúc ở bên ngoài nữa. Hắn nằm im thin thít như thể bị đau đến mức ngất đi.

Vị đại phu bắt mạch cho Hồng Thanh rồi ngạc nhiên nói với lão Lý:

"Cô ấy không bị gì nặng cả, chỉ là có thai thôi. Còn đau bụng khả năng là do cô ấy ăn uống không sạch thôi. Chăm cho bà đẻ phải cẩn thận việc ăn uống mới được."

Hồng Thanh nghe mà không khỏi bàng hoàng. Hắn đã hi vọng là mình sẽ không dính bầu, dù sao cũng chỉ mới làm một lần không đến mức trúng phóc ngay như vậy chứ. Thế mà…

Hồng Thanh chộp lấy cổ tay đại phu, nhìn thẳng vào mắt ông ta nghiêm túc hỏi lại:



"Ngươi nói ta có thai sao? Có chắc không? Ngươi khám lại thử xem."

"Cái đó là chắc chắn. Ta có thể khẳng định. Chuyện này rất dễ xác định. Nếu không ngươi có thể đi tìm đại phu khác khám. Kết quả cũng như vậy thôi." Đại phu đáp lại vẻ bực mình. Ông không thích người khác nghi ngờ năng lực của bản thân. Nhìn thái độ của gái kia chắc hẳn là không muốn có cái thai này rồi.

Bà Lý thấy vậy vội vàng kéo tay Hồng Thanh ra, cười xoà nói với đại phu:

"Con bé hơi sốc, đại phu đừng để ý. Cảm ơn đại phu đã khám bệnh cho con gái lão có thể cho lão thư thư vài hôm sẽ trả được không?"

Đại phu nhìn bộ y phục chắp vá của hai người này biết ngay là dân nghèo không có tiền. Ông xua tay nói:

"Khỏi. Cũng chẳng có bao nhiêu tiền. Coi như ta làm phước tích công đức. Để ra kê cho con gái bà ít thuốc bổ thai."

"Cảm ơn đại phu nhiều lắm."

Bà Lý cúi đầu cảm ơn rồi nhanh chóng kéo Hồng Thanh vẫn còn đang thất thần ra ngoài. Tuy đã nói khả năng nhiều là do mang thai nhưng Hồng Thanh vẫn luôn cho rằng đây chỉ là đùa. Hắn chưa từng cũng không dám tưởng tượng bộ dáng của mình khi mang thai sẽ như thế nào. Việc hắn là song tính hắn còn chưa tiếp nhận được hoàn toàn. Giờ hắn sẽ sống tiếp như thế nào đây?

...***...

"Giờ ngươi định thế nào?"

Hồng Thanh giật mình ngẩng đầu. Hắn nhận ra mình đã về lại ngôi nhà xập xệ của mình từ lúc nào. Bà Lý đang ngồi đối diện lo lắng nhìn hắn.

"Ta cũng không biết."

"Nó là con của ngươi. Ngươi muốn giữ nó hay không là quyết định của ngươi."

"Giữ nó ư?"

Hồng Thanh chạm tay lên bụng mình. Bên trong này là một sinh linh bé nhỏ. Là con của hắn. Hắn cũng rất thích con nít, cũng từng mơ mình sẽ có nhiều đứa con trai, con gái. Hắn sẽ dẫn chúng đi chơi khắp nơi trong kinh thành, đến những quán ăn đắt nhất cho chúng ăn thưởng thức đủ sơn hào hải vị, cùng chúng thả diều, chơi đùa. Nhưng hắn chưa bao giờ mơ rằng hắn sẽ là người sinh con. Nam nhân khi mang thai thì như thế nào?

"Nếu ta muốn bỏ nó thì có nguy hiểm không?"

"Cái đó ta không biết. Ta cũng là lần đầu nhìn thấy nam nhân mang thai. Nhưng mà ngươi… tính bỏ đứa bé thật sao? Nó là con của ngươi."

"Nhưng nếu giữ lại ta cũng không biết phải đẻ thế nào. Bà có biết cách không?."

"À thì …" bà Lý suy nghĩ. "Ta đã từng đỡ đẻ rồi. Ta nghĩ cho dù là nam nhân hay nữ nhân khi mang bầu hay sinh con cũng chẳng khác biệt lắm. Quan trọng là ngươi có muốn sinh không."

Trong lòng Hồng Thanh hiện giờ vẫn rất hỗn loạn. Hắn đã từng nhìn thấy nữ nhân mang bầu, mang cái bụng to bự đó hết chín tháng mười ngày mới sinh, cũng nghe nói sinh con rất đau, đau đến chết đi sống lại. Tưởng tượng mình rồi cũng sẽ trong bộ dạng đó hắn cảm thấy rất sốc.

"Có lẽ ngươi hiện tại không đủ bình tĩnh. Ngủ một giấc đi rồi suy nghĩ sau." Bà Lý vỗ vai hắn nói như thế. Hồng Thanh cũng chỉ mong những gì hắn đang trải qua chỉ là một giấc mộng. Sau khi tỉnh lại mọi thứ sẽ lại quay về như cũ. Vẫn làm ăn mày cũng được, tiếp tục nhặt rác, ngày ngày sống trong căn nhà xập xệ trời mưa dột ướt gần hết nhà cũng được. Chỉ cần không phải rơi vào hoàn cảnh oái ăm này.

Hắn lại càng hận cái kẻ đã cưỡng bức hắn đêm hôm ấy. Trời khi đó quá tối, hắn không nhìn được rõ mặt người kia nếu không hắn sẽ tìm bằng được tên đó trả thù. Cả đời hắn chỉ có hắn bức người ta chứ chưa bao giờ bản thân lại bị người khác cưỡng bức cả. Hồng Thanh càng nghĩ càng tức, lôi mười tám đời tổ tông tên đó ra chửi thề.

***

"Hắt xì!" Tử Hằng bịt miệng hắt xì một hơi rõ to. Lục Ly vội hỏi:



"Bệ hạ, người bị lạnh rồi?"

"Không sao. Tự nhiên ngứa mũi thôi." Hắn cứ có cảm giác có kẻ đang chửi mình.

"Bệ hạ, trời đã không còn sớm nữa. Người cố gắng hoàn thành công việc sau đó nghỉ ngơi. Mai còn phải thượng triều nữa."

Tử Hằng vươn vai một hồi, liếc mắt nhìn vị thừa tướng vẫn luôn theo giám sát và đốc thúc mình từ lúc trở về cung tới giờ. Hắn chống cằm nói:

"Thẩm ái khanh sao vẫn chưa về đi? Khanh đã ở cạnh giúp trẫm làm việc đến tận giờ này, phu nhân của khanh sẽ lo lắng lắm đấy."

"Nếu bệ hạ quan tâm thần như vậy khẩn cầu người vẫn nên nhanh chóng hoàn thành công việc ngày hôm nay đi. Bệ hạ xong sớm thì thần có thể về rồi."

"Trẫm không cần khanh ở đây phụ giúp. Trẫm có thể tự mình giải quyết được."

Thẩm Minh Hiên nhíu mày nhìn đống công văn còn đang xếp cao hơn cái đầu của hoàng thượng kia, nghiêm mặt nói:

"Nếu bệ hạ không làm hết việc trong hôm nay thì sẽ lại chất đống việc cho ngày mai. Nếu cứ dồn đống lại không thể giải quyết nhanh được thì nửa năm tới bệ hạ cũng đừng hòng bước ra được khỏi cung."

Tử Hằng giật mình, vội vàng chúi đầu vào phê tấu chương. Thẩm Minh Hiên nhìn mà thở dài.

"Thần không hiểu tại sao bệ hạ lại thích đi vi hành như vậy. Cứ ba bốn tháng lại đòi đi ra ngoài xem xét cuộc sống của dân tình một lần, mỗi lần đi ít nhất cũng phải đến hai tháng. Lo cho dân là việc tốt nhưng đi như vậy rồi việc trong triều để cho ai? Thần không rảnh để lúc nào cũng có thể thay bệ hạ xử lý hết được."

"Không phải Thẩm khanh vẫn luôn thay phụ hoàng xử lý mọi việc mỗi lần người ra ngoài hay sao? Khanh làm công việc này quanh năm suốt tháng đã sớm quen rồi."

"... Bệ hạ, thần có tuổi rồi a."

"..." Mới hơn bốn mươi chứ mấy. Ngươi nói cứ như thể mình già lắm vậy.

"Bệ hạ không thích ở trong cung đến vậy sao?"

Tử Hằng dừng bút. Ánh mắt âm trầm. Ở nơi hoàng cung lạnh lẽo này còn có gì có thể níu chân hắn sao? Mẹ hắn bị phụ hoàng tống vào lãnh cung từ năm hắn tám tuổi vì dùng thủ đoạn tàn độc hãm hại cô cô của hắn, còn lợi dụng hắn xém chút khiến hắn làm một việc mà cả đời hắn cũng không thể tha thứ cho bản thân. Phụ hoàng nhường ngôi cho hắn năm hắn mười sáu tuổi rồi rời khỏi hoàng cung đi tìm người mà phụ hoàng yêu thương nhất.

Nơi này đã chẳng còn người thân của hắn. Nếu không phải vì gánh trên vai trách nhiệm lớn lao hắn đã muốn vứt bỏ ngai vàng này mà chạy ra khỏi hoàng cung. Hắn cũng muốn giống như phụ hoàng, giống như Hoa Thần y và Ninh Cảnh Thần, được tự do sống theo ý mình muốn. Nhưng hắn đi không được nên mới kiếm cớ vi hành để ra ngoài thay đổi tâm trạng.

Minh Hiên không thấy Tử Hằng trả lời cũng không hỏi thêm. Hắn đã ở bên nhìn Tử Hằng từ khi sinh ra cho đến lúc lên ngôi, trở thành một vị vua mười tám tuổi gánh vác cả thiên hạ. Suy nghĩ của Tử Hằng hắn sao có thể không nhìn ra. Chính vì thế hắn mới để cho thằng bé vi vu bên ngoài mấy tháng liền. Với khả năng của hắn chẳng lẽ không có cách lôi được nó về hay sao?

Tử Hằng sinh ra đã không được hưởng tình cảm cha mẹ trọn vẹn nên tính cách trở nên âm trầm, không tin tưởng vào cái gọi là tình thân. Tử Hằng cưới về hai vị phi tần, trong hậu cung có đến mười mấy vị mỹ nhân nhưng Tử Hằng không sủng một ai, cũng không định có con. Hắn sợ đứa trẻ sẽ phải trải qua cuộc sống đau khổ, cô độc giống như hắn từng trải. Nhưng đã ngồi lên ngai vàng, nắm giữ trong tay là vận mệnh của cả đất nước, sao có thể tùy ý làm theo ý mình. Nếu có thể làm được tiên hoàng đã không dứt khoát thoái vị rồi bỏ đi như thế.

"Bệ hạ cố gắng giải quyết xong tấu chương rồi đi nghỉ đi. Vi thần xin phép cáo lui trước."

"Khanh đi đi." Tử Hằng không ngẩng đầu nhìn, giơ tay xua xua.

Thẩm Minh Hiên đi rồi Tử Hằng cũng chán không muốn làm nữa. Hôm nay hắn muốn nghỉ sớm một chút.

Hắn muốn đến lãnh cung.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK