Mục lục
Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương - Diệp Oản Oản - Truyện full tác giả: Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: Hyna Nguyễn

————————————————–

“Không có gì, tùy tiện trò chuyện một chút, ba, mẹ, chúng ta đi thôi!” Diệp Oản Oản lo lắng mẹ cô đối mặt với Lương Mỹ Huyên cùng Diệp Y Y sẽ không thoải mái, nên cũng không tính ở lại lâu.

Một nhà mấy người Diệp Oản Oản định rời đi, Lương Mỹ Huyên đột nhiên gọi Diệp Thiệu Đình lại: “Diệp Thiệu Đình!”

Bước chân của Diệp Thiệu Đình dừng lại.


Lương Mỹ Huyên cười lạnh tiếp tục mở miệng: “Anh sẽ hối hận quyết định lúc đầu của anh!”

Diệp Thiệu Đình xoay người, ánh mắt lạnh giá không có có một tí nhiệt độ nói: “Tôi sẽ không hối hận khi đưa ra bất kỳ quyết định gì, nếu như nhất định phải nói có cái gì hối hận, thì tôi chỉ hối hận, lúc đầu đồng ý thỉnh cầu của Uyển Quân, để cho cô tới ở nhờ trong nhà, dẫn sói vào nhà!”

“Diệp Thiệu Đình, anh…”

Diệp Thiệu Đình không để ý tới Lương Mỹ Huyên nữa, che chở vợ mình, cũng không thèm quay đầu lại, rời đi.

…………………

Sau khi đưa ba mẹ về nhà xong, trên xe.



Vừa rồi lúc cha mẹ ở đó khó nói, vào lúc này Diệp Mộ Phàm rốt cục không nhịn được nói ra, “Nếu không phải vì ba mẹ, anh thật không muốn ở lại ăn bữa cơm này, buồn nôn chết anh rồi! Đúng rồi, Oản Oản, anh có chuyện này, có nên nói cho ba mẹ biết hay không?”

Diệp Oản Oản mở miệng: “Vẫn là đừng nói, ba mẹ trong lòng không chứa được chuyện gì nữa đâu, dù bị người khác nhìn ra, nhưng không nói cũng đỡ cho bọn họ suy nghĩ cùng lo lắng nhiều.”

Diệp Mộ Phàm gật đầu một rồi đáp: “Uhm.”

Diệp Oản Oản nói xong, nhìn về phía Diệp Mộ Phàm: “Rời khỏi Tụ Tinh rồi, anh chuẩn bị đi nơi nào?”

Diệp Mộ Phàm giống như bị hút khô tất cả sức lực tựa vào ghế phụ, trên mặt buồn bã: “Anh… Không biết…”

Coi như không cần ngồi tù thì thế nào, cuộc đời của hắn vẫn không có bất kỳ hy vọng nào.

“Công ty nhất định là không trở về được, coi như là ông nội bà nội đã tha thứ, anh cũng sẽ không trở về, đến địa bàn của Diệp Thiệu An không khác nào dê vào miệng cọp…” Đối với lần này, trong lòng Diệp Mộ Phàm rất rõ ràng.

Thời điểm cha mình xảy ra chuyện, hắn vẫn là tổng giám mua hàng của tập đoàn Diệp thị, kết quả bị Diệp Thiệu An lấy quyền ép người khắp nơi gây sự.

Hắn từ nhỏ được tâng bốc lớn lên, làm sao chịu được chênh lệch như vậy được, cộng thêm hắn vốn ở công ty chính đã lăn lộn lâu rồi, nên quá dễ dàng bị nấm lấy nhược điểm cùng khuyết điểm.

Cuối cùng, trong cơn tức giận hắn đánh Diệp Thiệu An một trận, chính mình rời khỏi công ty, hơn nữa ở trước mặt ông nội bà nội tuyên bố cũng sẽ không trở lại nữa.



Nếu như lần nữa trở lại thành nhân viên của Diệp Thiệu An, hắn không cần suy nghĩ cũng có thể biết kết quả là cái gì…

Cha mình ngã đài một, hắn không quyền không thế không bối cảnh, hai năm qua tại giới giải trí thành tựu về trang điểm tất cả cũng đều bị Hà Tuấn Thành chiếm mất, hắn mất tất cả, lấy cái gì đi theo Diệp Thiệu An đấu chứ?

Lúc này, một hồi tiếng chuông điện thoại di động reo lên, tên người gọi đến “Hà Tuấn Thành”.

Diệp Mộ Phàm cười lạnh một tiếng đưa tay kết nối máy, hắn muốn nhìn một chút xem hắn ta còn muốn nói điều gì.

“A lô.”

Điện thoại mới vừa mới tiếp thông, đầu kia lập tức truyền tới thanh âm thở hổn hển của Hà Tuấn Thành: “Cậu cả ngày này đi đâu vậy? Trong công ty một đống lớn sự tình chờ cậu về làm cậu không biết sao!”

“Anh xác định, là đang nói chuyện với tôi sao?” Vừa nghĩ tới cục diện rối rắm mà Diệp Mộ Phàm bỏ lại, còn có công ty với bộ tác phẩm thiết kế mới tạo hình kia, âm thanh của Hà Tuấn Thành lại mềm mại thêm vài phần, lời nói thành khẩn mở miệng: “Mộ Phàm a, tôi khuyên cậu làm người vẫn là nên nhận thức có sự nâng đỡ của người khác một chút được không, chỉ cần cậu nguyện ý tiếp tục giúp tôi làm việc, mỗi tháng tôi có thể cho cậu thêm ba ngàn… Không, năm ngàn đồng tiền lương a!”


Diệp Mộ Phàm nhìn chằm chằm điện thoại di động, trực tiếp trả về năm chữ: “Tôi, đi, mẹ, anh, đấy!”


“Cậu… Thật… được a! Diệp Mộ Phàm, tôi ngược lại muốn nhìn một chút xem cậu có thể đi đến nơi nào, đến lúc đó cậu cũng đừng khóc đi cầu xin tôi a!”


“Shit!” Diệp Mộ Phàm tức giận tới mức tiếp đập điện thoại.


Diệp Oản Oản nghiêng đầu nhìn Diệp Mộ Phàm bên cạnh mình nói: “Đến chỗ của em đi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK