Mục lục
Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương - Diệp Oản Oản - Truyện full tác giả: Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Diệp Oản Oản cắn răng, cười khanh khách mở miệng nói, "Ngài nói không sai, tôi đối với Kỷ Hoàng là quyết một lòng, coi như "vạn hoa tùng trung quá" *, trái tim của tôi từ đầu đến cuối cũng sẽ không thay đổi.

* Vạn hoa tùng trung quá: vô cùng đào hoa, vô số người tình (Vô Vô)

Bất quá, như thế này làm sao lại có thể là uổng công vô ích đây? Dù sao đại nhân ngài cũng là thủ lĩnh A Tu La, coi như là không thể giải Cổ, có thể ngủ được chung một lần, vậy cuộc đời này cũng không tiếc!"

Trong nháy mắt khi nàng dứt tiếng, ánh sáng lạnh lẽo trong mắt nam nhân cơ hồ liền nổ tung. Anh nhìn chằm chằm cô gái của mình như muốn đem nàng ăn tươi nuốt sống.

Trong lời nói của cô gái, toàn bộ đều đem Kỷ Tu Nhiễm xem như ánh trăng trong nước hồ, chỉ có thể nhìn từ xa, không thể khinh nhờn. Nhưng lại xem anh như “hoa thơm cỏ lạ”, tiện tay ngắt cho vui…


Trước đó nàng làm đủ loại chuyện với anh, cũng chỉ xem như là tiện tay ngắt hoa, vui chơi qua đường mà thôi…

Vậy năm đó thì sao?

Giả dạng làm tiểu đầu mục của Không Sợ Minh, lẻn vào A Tu La, dùng mọi cách để tiếp cận anh, tất cả đều là như thế sao?

Cho nên, sau khi ngủ chung liền đột nhiên tan biến không còn dấu tích...

Nghĩ tới đây, chàng trai cảm giác như trái tim mình bị người ta xé rách, cả người cũng giống như đang bị một ngọn lửa nào đó thiêu đốt thành tro tàn.

Diệp Oản Oản nhìn chằm chằm ánh mắt của chàng trai càng ngày càng đáng sợ và ảm đạm đi, biết ngay là chính mình hôm nay đã “chơi ác” rồi. Nếu là lúc trước, nàng nào dám nói loại mấy lời liều mạng kiểu này, nhưng bây giờ là thời khắc đặc biệt!!



Nàng dùng hết biện pháp đều vô ích, chỉ có thể dùng thủ đoạn không bình thường thôi.

Ngoài cửa, thanh âm của gió đêm gào thét.

"Đùng đùng đùng ——!!"

Ngay vào lúc này, trong tiếng gió đêm, một loạt tiếng gõ cửa đột ngột vang lên.

Đã trễ thế này? Người nào còn gõ cửa?

Bây giờ là thời khắc mấu chốt, mắt thấy nam nhân có khả năng liền sắp lộ ra sơ hở, Diệp Oản Oản tất nhiên không có khả năng bỏ dở nửa chừng, ngó lơ hoàn toàn tiếng gõ cửa kia.

Tiếng gõ cửa tiếp tục vang lên rất có quy luật, Diệp Oản Oản quyết định không thèm để ý tới, đang muốn châm thêm dầu vào lửa, tiếp tục đâm kích chàng trai sát cạnh mình. Lúc này, ngoài cửa lại vang lên một giọng đàn ông.

"Tiểu Phong? Có ở đây không?"

Mịa nó!!!

Kỷ Tu Nhiễm!

Trong nháy mắt khi nghe được âm thanh của Kỷ Tu Nhiễm, Diệp Oản Oản nhảy dựng dậy y như cá chép búng người, không để ý đụng vào ly trà, phát ra tiếng vỡ ly loảng xoảng.

Làm bậy rồi!



Kỷ Tu Nhiễm tại sao sẽ đột nhiên qua đây, lại còn đúng vào lúc này! Quả thật là bó tay rồi!

Đại khái là bởi vì nghe được tiếng ly trà vỡ vụn trong nhà, tiếng gõ cửa của Kỷ Tu Nhiễm càng gấp gáp hơn rồi, "Tiểu Phong, em không sao chứ?"

Diệp Oản Oản sống lưng thẳng tắp, cả người gấp đến độ xoay mòng mòng, "Tu La Chủ đại nhân, anh nhanh trốn một chút!"

Kỷ Tu Nhiễm hình như cho là nàng đã xảy ra chuyện gì, đã chuẩn bị xô cửa ra rồi, mắt thấy liền muốn lao vào, vào lúc này coi như là từ cửa sau đi ra cũng không kịp rồi.

Con ngươi Diệp Oản Oản quét phòng khách một vòng, thấy một chiếc tủ lớn ở góc tường, vì vậy vội vàng nhìn về phía nam nhân mở miệng nói.

"Tiểu Phong!?"

"A! Tôi không sao, không có việc gì! Anh trễ như vậy tại sao còn tới, có chuyện gì sao?" Diệp Oản Oản vội vàng hướng về ngoài cửa kêu một tiếng.


Đồng thời, Diệp Oản Oản vội vàng thúc giục chàng trai trên ghế sa lon: "Mau, mau nhanh!!"


Nhìn thấy bộ dạng vô cùng lo lắng này của Diệp Oản Oản, sắc mặt của chàng trai đã lạnh đến như có tuyết bao phủ, không nhanh không chậm ngồi dậy, ung dung thong thả đóng lại nút áo, bất quá chỉ đóng lại hai nút liền bất động.


Trời ạ! Báo ứng này tới cũng quá nhanh rồi đi!


Diệp Oản Oản quả thật là khóc không ra nước mắt, “phịch” một tiếng trực tiếp ngồi bệch xuống ở trước mặt ghế sa lon, đầu tựa vào đùi chàng trai, nước mắt lưng tròng, thanh âm mềm đến không thể nào mềm hơn, "Tu La Chủ đại nhân, nhờ cậy nhờ cậy! Đại ân đại đức, trọn đời khó quên!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK