Mục lục
Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương - Diệp Oản Oản - Truyện full tác giả: Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Đúng, đánh nó, đập chết cái con tiểu kỹ nữ này! A Hổ, gắng thêm chút sức nữa! Nếu như biểu hiện của cậu tốt, nói không chừng, Không Sợ Minh sẽ nguyện ý trả cho chúng ta thêm chút tiền." Người đàn ông gầy gò vội vàng nói.

"Tôi đập chết cô ta..." Người đàn ông to con gật đầu, sau đó nhìn về phía Tam trưởng lão ở bên cạnh: "Được thêm tiền sao?"

Nghe câu hỏi này, Tam trưởng lão lập tức gật đầu: "Thêm! Riêng tôi sẽ tài trợ cho các người 1 triệu!"

Tam trưởng lão vừa dứt tiếng, trong mắt hai nam một nữ hiện ra một tia sáng lấp lánh.

"Đừng nuốt lời, nếu không tôi đập chết ông."

A Hổ quát vang một tiếng, lần nữa đánh thẳng về phía Nhiếp Linh Lung.

"Không biết tự lượng sức mình!"


Trong mắt Nhiếp Linh Lung tràn đầy khinh thường, dao găm trong tay lật một cái, trong nháy mắt đâm vào cổ tay của A Hổ, máu tươi phun ra.

Nhưng mà, người đàn ông to con kia thật giống như căn bản không biết đau đớn là gì, động tác không hề đình trệ chút nào.

Cảm nhận được sự uy hiếp của sức mạnh kỳ quái của người kia, hai chân Nhiếp Linh Lung điểm nhẹ xuống mặt đất, cả người nhanh chóng thối lui về phía sau.

"Được à nha, đánh vậy mà không trúng."

Người đàn ông gầy gò vuốt vuốt cằm, mặt đầy vẻ đáng tiếc.

"Hừ, đồ ngốc, ngoại hiệu của A Hổ gọi là Chó Pitbull, hắn căn bản không cảm giác được đau đớn." A Nhã hướng về Nhiếp Linh Lung le lưỡi một cái.

"Chớ nói nhảm với cô ta, cùng nhau bắt sống ả!"

Tam trưởng lão thở hổn hển nói.



"Tôi nói này lão bản, cô gái này, đánh chết liền coi như xong, nhưng bắt sống thì không thể được. Chúng tôi ra tay, không lưu lại người sống." Người đàn ông gầy gò lắc đầu một cái.

"Đám người ô hợp!"

Nhiếp Linh Lung cười lạnh một tiếng, chợt... bỏ chạy về phương xa.

"Đuổi theo!"

Tam trưởng lão mắt thấy Nhiếp Linh Lung thoát ly khỏi nơi này, vội vàng mở miệng nói, dường như muốn lập tức đuổi theo.

"Này này này này này...!!"

Thấy Tam trưởng lão định đuổi theo, nam nhân gầy gò lập tức chắn trước người Tam trưởng lão.

"Sao vậy?"

Tam trưởng lão có chút không hiểu.

"Tôi nói này lão bản, trong lòng ông có phải là không hề cân nhắc hay không vậy?" Nam nhân gầy gò sờ sờ cái cằm bóng loáng.

"Có ý gì?" Tam trưởng lão hỏi.

"Còn có ý gì nữa, đánh không lại chứ gì!" Người đàn ông gầy gò cười nói.

Tam trưởng lão: "..."

"Tốc độ của nữ nhân kia quá nhanh quá nhạy bén, ra chiêu tàn bạo cay độc, khó mà đối phó. Coi như là có phần thắng, mấy người chúng ta, cũng phải bỏ ra một cái giá cực kỳ thảm liệt... Chỉ có 2 triệu, không đền nổi, không đủ!" Nam nhân gầy gò lắc đầu một cái.



"Đúng vậy, không đền bù nổi, nhiệm vụ của chúng ta đã hoàn thành!" A Nhã gật đầu liên tục.

"Mấy vị, cám ơn nhiều." Tam trưởng lão ôm quyền nói.

Nếu như hôm nay không phải là có ba người này, chỉ sợ rằng ông cũng đã lật thuyền trong mương.

"Đây là nhiệm vụ của chúng tôi, không cần cảm ơn, muốn cám ơn thì đi mà cám ơn minh chủ của các người."

Người đàn ông gầy gò nói xong, dẫn theo nam nhân to con và A Nhã xoay người rời đi.

"Đúng rồi, 1 triệu kia của ông, nhớ chuyển vào trong tài khoản của đội trưởng chúng tôi, nếu không chúng tôi đập chết ông."

Nam nhân gầy gò cũng không quay đầu lại, ba người rất nhanh liền biến mất trong đêm tối.

...

Trong Không Sợ Minh, Diệp Oản Oản nhìn về phía cánh tay quấn băng gạt của Tam trưởng lão, khóe miệng thoáng co giật.

Tình hình trước đó, mấy vị nhân viên tình báo đều đã báo cho nàng biết.

Mình biết tính sao với Tam trưởng lão bây giờ?


Bị phát hiện thì thôi đi, lão già này giờ thì hay rồi, trực tiếp đi đánh nhau cùng Nhiếp Linh Lung.


Cũng còn may chính mình có dự kiến trước, đoán rằng Nhiếp Linh Lung không đơn giản, dùng 1 triệu thuê một tổ đội thủ hạ của Nhiếp Vô Danh. Nếu không, chỉ sợ lần này, cái mạng già này của Tam trưởng lão đã “tèo” trong tay Nhiếp Linh Lung.


"Minh chủ, lần này là tôi tính sai, lần sau tôi nhất định cho cô ta một bài học trọn đời khó quên!" Tam trưởng lão cắn răng nghiến lợi nói.


Nhìn bộ dạng tàn tạ của Tam trưởng lão, Diệp Oản Oản vốn chuẩn bị định khiển trách mấy câu, nhưng nghĩ một hồi liền thôi, cứ vậy đi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK