Mục lục
Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương - Diệp Oản Oản - Truyện full tác giả: Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Diệp Oản Oản một hơi gọi không ít món, coi như là đãi mình một bữa, hơn nửa ở nơi này gọi nhiều đồ ăn như vậy cũng không tốn quá nhiều tiền.

Ông chủ không khỏi quan sát Diệp Oản Oản thêm mấy lần, mấy cô gái hiện nay đều muốn giảm cân ăn uống điều độ, ông chưa bao giờ nghĩ tới lại còn có người không thèm quan tâm gì đến cân nặng của mình mà ăn uống bạt mạng như thế.

Đương nhiên là ông chủ thì ông vô cùng thích dạng khách hàng như thế này!

“Được rồi! Cô chờ một chút tôi mang lên liền!” Bên trong quán ăn lúc này bề bộn khá nhiều việc, ông chủ cũng không có dừng lại quá lâu, chỉ dùng giấy ghi chép, nhanh chóng xoay người rời đi.

Diệp Oản Oản lấy điện thoại di động ra, vốn là muốn gửi cho Tư Dạ Hàn một tin nhắn, nhưng mà phía sau lại đột nhiên truyền đến một giọng nói có chút hơi quen quen.

“Ông chủ, cho tôi năm chén sủi cảo!”

Diệp Oản Oản liếc mắt nhìn lại, chỉ thấy một chàng trai trẻ mặc áo khoác cao bồi cũ nát, bước nhanh đi vào bên trong quán ăn.

“Nhiếp… Vô Danh” Diệp Oản Oản sửng sốt một chút.

Ngay sau đó, trong nháy mắt Diệp Oản Oản quay đầu đi chỗ khác, rất sợ Nhiếp Vô Danh nhận ra mình, thậm chí có chút ít chột dạ.

Dù sao cô chỉ dùng một trăm đồng lại có thể mua được một món đồ bảo bối từ trong tay anh ta như vậy, nếu tên này nhìn thấy cô lại hối hận đã bán cho cô thì làm sao bây giờ…

Rất nhanh, Nhiếp Vô Danh tìm tới một cái bàn ngồi xuống, trong miệng không ngừng thúc giục: “Ông chủ nhanh lên một chút, tôi muốn sủi cảo muốn bánh bao nhân thịt nữa!”

“Đúng rồi… Sủi cảo bao nhiêu tiền một chén” một lát sau, Nhiếp Vô Danh tựa như nhớ ra cái gì đó, lại hỏi.

“Mười đồng!” Đang xào rau ông chủ trả lời.

“Ồ…” Chàng trai trầm tư chốc lát, khóe miệng khẽ nhúc nhích, phảng phất như đang làm ra quyết định trọng đại nào đó rồi nói: “Vậy mang tới sáu chén đi!”

Một lúc sau, sáu chén sủi cảo được ông chủ bưng lên bàn.Không tới mấy phút, sủi cảo liền bị Nhiếp Vô Danh quét một cái sạch sẽ.

“Ông chủ a… Tôi ăn nhiều chén sủi cảo như thế… Quán cơm của ông có tặng thêm chút thịt kho a… Sườn kho… Cá kho hay cái gì khác không…” Nhiếp Vô Danh một mặt mong đợi hỏi lại.

“Cậu nói đùa tôi đấy à?” ông chủ như bị chọc cười nói: “Sáu chén sủi cảo mới sáu mười đồng thôi, một đĩa thịt kho của tôi đã hơn mấy chục đồng rồi, cậu còn muốn tôi khuyến mãi sao??.”

“Ồ…” Nhiếp Vô Danh suy nghĩ một chút: “Uhm vậy quả thực không được rồi, như vậy ông lại đưa thêm cho tôi hai chén sủi cảo nữa đi.”

Ông chủ liếc mắt nhìn Nhiếp Vô Danh, đoán chừng là cũng lười không muốn tiếp tục để ý đến cậu ta nữa.

Nhiếp Vô Danh vừa dứt lời thì từ bên ngoài quán ăn lại có thêm một người nữa đi vào.

Người đàn ông đó thân hình to con, trên người đầy tro bụi, đỉnh đầu đội một chiếc mũ công trường màu xanh lá, cặp mắt màu xanh lam, nhìn một cái thôi cũng biết đó là người nước ngoài rồi.

“Đội trưởng, anh ăn phân tại sao không gọi tôi đi cùng chứ!” người ngoại quốc đội mũ công trường, đặt mông ngồi ở trước mặt Nhiếp Vô Danh nghiêm nghị hỏi.

Nghe lời nói này, thần sắc Nhiếp Vô Danh hơi đổi.

“Ông chủ, tôi muốn ăn phân, cho tôi ít phân đi!” Người ngoại quốc kia ra vẻ mình rất thông thạo, nhìn về phía ông chủ rồi nói.

Cách đó không xa, cơn thèm ăn của Diệp Oản Oản mới vừa nổi lên, nghe xong, trong nháy mắt cơm từ miệng trong phun ra.

“Cậu bị điên rồi sao? Tìm tới quán cơm của tôi mà muốn ăn phân? Nếu muốn ăn phân cậu nên đi đến nhà vệ sinh công cộng được không?” Ông chủ nhìn chằm chằm người ngoại quốc, vẻ mặt không biết nói gì.

“Đừng đừng đừng… Ông chủ… Bạn này của tôi quốc ngữ không được tốt lắm, anh ta nói ăn phân… Thật ra thì có ý tứ là ăn cơm…” Nhiếp Vô đem ông chủ một bên kéo xuống, nhỏ giọng giải thích.

“Ông chủ, phía trên nhớ cho thêm một chút phân, không nên quá nhiều, nhưng mùi vị tốt hơn.” Người ngoại quốc sờ cằm một cái, một mặt ngây thơ nói.

“Được được được, tôi đem phân cho cậu.” Ông chủ dở khóc dở cười, xoay người rời đi.

Diệp Oản Oản nghe được đoạn đối thoại của Nhiếp Vô Danh cùng ông chủ quán, nhất thời mặt đầy vẻ không biết nói gì. Đoán chừng người nước ngoài kia là bị Nhiếp Vô Danh đùa bỡn, cố ý lừa anh ta ăn phân chính là ăn cơm đây mà.

Có người lừa bạn mình như vậy sao?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK