Mục lục
Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương - Diệp Oản Oản - Truyện full tác giả: Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Diệp Oản Oản nghe vậy có chút ngoài ý muốn ngẩng đầu lên nhìn Tư Dạ Hàn không ăn rau cần sao?

Trong góc Lưu Ảnh cười lạnh một tiếng nói: “Ngay cả thói quen ăn uống của ông chủ cũng không biết…”

“Anh không ăn rau cần sao?” Diệp Oản Oản nhìn về phía Tư Dạ Hàn hỏi.

Tư Dạ Hàn nhìn cô một cái, ngay sau đó trả lời: “Ừm.”

“Ồ…”

Quả nhiên vẫn là Tần Nhược Hi hiểu khá rõ Tư Dạ Hàn, bất quá cũng là khó trách, coi như cộng lại cả hai đời thì thời gian nhận biết Tư Dạ Hàn của cô cũng không có dài.

Diệp Oản Oản đem đũa rau thu về, chuẩn bị gắp một món ăn khác.

Kết quả, cô bên này vừa mới chuẩn bị thu tay lại, đũa lại trống trơn, Tư Dạ Hàn mặt không đổi sắc đem rau cần ở trên đũa nuốt xuống.

Diệp Oản Oản ngẩn ngừơi, sắc mặt không hiểu nhìn về phía Tư Dạ Hàn: “…”

Không phải nói… Không ăn sao…

Lưu Ảnh nhìn có chút hả hê vẻ mặt trong nháy mắt cứng lại: “…”

Hứa Dịch yên lặng che mặt, hắn biết sẽ như vậy mà…

Trọng điểm không phải là ăn món gì, mà là ai đút nha.

Thấy Diệp Oản Oản bất động, Tư Dạ Hàn nghiêng người tay đặt lên trán, ánh mắt dò hỏi, ý là… Tiếp tục đút ăn.

Diệp Oản Oản nháy mắt một cái, chần chờ lại gắp một đũa rau cần nữa.

Tư Dạ Hàn lần nữa mặt không đổi sắc mà nuốt vô bụng.

Lần này mọi người có ai còn không nhìn ra Boss mình là cố ý cho người ta chỗ dựa nữa chứ, thậm chí không tiếc công chế nhạo làm mất mặt mũi của Tần Nhược Hi.

Bất quá đó đơn giản chỉ là một chi tiết nhỏ thôi a.

Trong phòng mọi người theo bản năng nhìn về phía Tần Nhược Hi, bất quá người ta lăn lộn đến vị trí này cũng không phải là chưa từng thấy những cảnh như vậy, sắc mặt ngược lại vẫn không thay đổi chút nào.

Đút hết cơm xong, Diệp Oản Oản cũng không nhiều lời nữa, ngay lập tức lần nữa trở lại ghế sa lon ngồi đợi.

Lại qua nửa giờ, Tư Dạ Hàn cuối cùng cũng làm xong việc rồi.

“Kết thúc rồi à?” Diệp Oản Oản lập tức ngẩng đầu lên hỏi.Một bên Hứa Dịch mở miệng nói: “Cửu gia còn muốn đi đến tổng công ty để họp nữa.”

Sắc mặt của Diệp Oản Oản lần nửa tối lại: “Đến lúc nào rồi, như thế nào ngay cả buổi tối còn muốn mở hội nghị?”

Hứa Dịch ho nhẹ một tiếng: “Lần này hội nghị… Tương đối quan trọng.”

Quan trọng…lại là quan trọng…

Diệp Oản Oản nhìn về phía Tư Dạ Hàn hỏi: “Anh không thể thay đổi ngày được sao?”

Tần Nhược Hi ở một bên giải thích: “Hội nghị lần này quả thật rất quan trọng, không thể trì hoãn, hy vọng Diệp tiểu thư có thể hiểu cho Tư tổng.”

Diệp Oản Oản không có nhìn đến Tần Nhược Hi, vẫn chỉ nhìn chầm chầm Tư Dạ Hàn.

Tư Dạ Hàn xòe bàn tay ra, ở trên đầu của Diệp Oản Oản xoa nhẹ một cái nói: “Em về trước đi.”

Nghe được câu này, cơn tức Diệp Oản Oản mới vừa kiềm chế trong nháy mắt liền nổi dậy.

Chỉ biết công tác công tác, công tác chẳng lẽ so với mạng của mình còn quan trọng hơn sao?

Thân thể của mình như thế nào, trong lòng của anh không lẽ không biết?

Diệp Oản Oản nhìn về phía Hứa Dịch, ngực phập phồng tức giận hỏi: “Từ nơi này đến công ty thời gian bao lâu?”

Nhìn hai người vào lúc này bầu không khí dường như không tốt lắm, Hứa Dịch cẩn thận trả lời: “Đại khái hơn một tiếng.”

Diệp Oản Oản lập tức nói: “Vậy tôi đây cũng muốn đi cùng.”

Tư Dạ Hàn nghe vậy, vẻ mặt khó tin mà nhìn Oản Oản.

Diệp Oản Oản tức giận trừng anh nói tiếp: “Xem ra em không thể đi sao?”

Tư Dạ Hàn: “Tùy em.”

Lên xe.

Diệp Oản Oản cùng Tư Dạ Hàn ngồi chung ở trên ghế sau.

Diệp Oản Oản tức giận cũng không nhẹ, không thèm nhìn người kia tự mình ngồi một góc, sinh khó chịu.

Đang xem laptop Tư Dạ Hàn rốt cuộc cũng phát hiện ra bạn gái mình tức giận, liền đem máy vi tính trên đầu gối gấp lại, nhìn Diệp Oản Oản.

Đại khái là cảm thấy tâm tình cô hôm nay dường như đặc biệt nóng nảy, vì vậy, mở miệng hỏi: “Hôm nay kỳ kinh nguyệt em đến sao?”

Diệp Oản Oản nhất thời trên trán nổi lên gân xanh: “…”

CMN anh mới tới kỳ kinh nguyệt đấy!!!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK