Mục lục
Long Vương trở lại - Giang Thần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Giang Thần rời khỏi phòng khám phàm nhân.

Anh còn có việc đi làm.

Lần này anh trở về Giang Trung là vì có hai mục đích.

Báo ân, báo thù.

Tuy rằng hiện tại nhà họ Tiêu, một trong tứ đại gia tộc lớn đã phế rồi, tộc trưởng của ba gia tộc còn lại cũng chết rồi.

Nhưng năm đó đến nhà họ Giang không chỉ chỉ có những người này.

Trong tứ đại gia tộc, những thành viên quan trọng cũng đều đi.

Những người đến biệt thự nhà họ Giang, đều phải chết!

Nhà họ Vương!

Nhà họ Vương là một trong bốn nhà quyền thế, với vô số sản nghiệp của gia tộc, khối tài sản mấy trăm tỷ.

Biệt thự nhà họ Vương rất lộng lẫy xa hoa.

Nhưng hôm nay nhà họ Vương lại không náo nhiệt và vui mừng như trước nữa.

Một chiếc quan tài được đặt ở giữa sảnh biệt thự, đời thứ ba chính thống của nhà họ Vương đang quỳ dưới đất, còn có một vài đạo sĩ đang làm pháp.

Có một vài gia tộc có quan hệ tốt với nhà họ Giang cũng đến nhà họ Vương để tham ra lễ tang của gia chủ Vương Chấn nhà họ Vương.

Cùng lúc đó tại sảnh trên tầng hai của biệt thự.

Ở đây tập trung không ít người.

Đứng đầu là con trai trưởng của Vương Chấn, Vương Mạnh.

Vương Chấn vừa chết, con trai trưởng Vương Mạnh đã trở thành gia chủ.

Ngoại trừ Vương Mạnh, còn có vài đứa con trai con gái của Vương Chấn, bọn họ tập chung lại bàn bạc về vấn đề liên quan đến chôn cất Vương Chấn.

Đúng lúc này một cậu con trai mặc để tang vội vàng chạy tới: “Bố, không xong rồi, xảy, xảy ra chuyện lớn rồi…”

Vương Mạnh giật mình đứng dậy, quở trách nói: “Hoảng hốt cái gì, còn ra thể thống gì nữa.”

“Bố, không, không phải, bố xem…” Cậu con trai mặc để tang đời thứ ba nhà họ Vương chỉ về phía cầu thang. .

Truyện đề cử: Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Nhà họ Vương quay lại nhìn.

Phịch.

Không ít người kinh hoàng ngã xuống đất.

Có một người từ phía cầu thang đi tới.

Trên người mặc áo khoác đen, trên mặt đeo mặt nạ quỷ.

Đây, đây là người đã giết Tiêu Biệt Hạc và Tiêu Chiến nhà họ Tiêu?

Tại sao lại thế, hung thủ giết người đã bị súng bắn chết rồi mà, tại sao còn xuất hiện ở đây?

Giang Thần bước tới, người nhà họ Vương theo bản năng đứng dậy lùi về phía sau.

Giang Thần ngồi trên sô pha, nhìn người nhà họ Vương, lạnh lùng nói: “Mười năm trước đến nhà họ Giang, người ép bức nhà họ Giang, người phóng hỏa đốt biệt thự nhà họ Giang, từng đến nghĩa trang nhà họ Giang, cúi lạy mười ngày mười đêm, sau đó vì tạ tội mà chết, để cứu sống những người nhà họ Giang khác.”

Nói xong câu này, Giang Thần đứng lên, bỏ đi trước không ít những cái nhìn đang khiếp sợ.

Đi đến trước cửa, anh dừng lại lần nữa.

Cái dừng này của anh khiến cho người nhà họ Vương sợ đến toàn thân phát run.

“Nhớ kỹ, bắt đầu từ sáng ngày mai, mười ngày mười đêm, không được đứng lên, nếu như chống lại, chó gà không tha.”

Âm thanh của Giang Thần giống như sấm sét vang bên tai người nhà họ Vương, khiến cho bọn họ không giữ được bình tĩnh.

Cho đến khi Giang Thần đã đi, nhà họ Vương mới phản ứng lại.

Vương Mạnh ngay chốc lát bại liệt trên sô pha.

Khuôn mặt anh ta trắng bệch, thì thầm nói: “Tôi sớm đã nghĩ tới, sớm đã nghĩ tới, người đã giết Tiêu Biệt Hạc, giết Tiêu Chiến chính là người được Đường Sở Sở cứu khỏi vụ cháy biệt thự nhà họ Giang mười năm trước, chỉ là, rốt cuộc anh ta là ai, Tiêu Chiến bức ép Đường Sở Sở cũng không hỏi ra được thân phận của người ngày, mà Tiêu Chiến cũng…”

Vương Mạnh nhớ tới thân phận của Tiêu Chiến.

Đó là phó tướng của Tây Cảnh, thủ hạ của Tiêu Dao Vương.

Quân Tây Cảnh đã bắn chết người con trai mặt quỷ.

Tại sao, bây giờ anh ta lại xuất hiện rồi?

Rốt cuộc anh ta là ai?

Tàn dư nhà họ Giang, người Đường Sở Sở đã cứu, không lẽ là chồng của Đường Sở Sở, Giang Thần?

Vương Mạnh còn nhớ, mười năm trước Giang Nam cũng có một đứa con trai tên là Giang Thần.

“Không thể nào!” Vương Mạnh lắc đầu, phủ nhận suy nghĩ của bản thân.

Chồng hiện tại của Đường Sở Sở là một quân nhân giải ngũ quay về, không tiền, không quyền.

“Bố, phải làm sao?”

“Bố, rốt cuộc mười năm trước đã xảy ra chuyện gì, vụ cháy nhà họ Giang với tứ đại gia tộc rốt cuộc có quan hệ gì?”

Nhà họ Vương đều lo lắng đến sắp khóc.

Đây là vị thần giết người.

Chó gà không tha, ý là muốn giết sạch nhà họ Vương?

Sau khi Giang Thần đến nhà họ Vương thông báo xong, sau đó là đến nhà họ Châu, đến nhà họ Triệu.

Vẫn là câu nói đó, khiến cho hai gia tộc này năm đó đến biệt thự nhà họ Giang, bắt ba mươi tám đầu sỏ của tội ác đến trước lăng mộ nhà họ Giang quỳ mười ngày mười đêm, sau đó tự sát để tạ tội.

Nếu không, chó gà không tha.

Tứ đại gia tộc, nhà họ Tiêu đã bị tiêu diệt, tộc trưởng của ba đại gia tộc khác cũng đã chết.

Sau đó, đây mới chỉ là một khởi đầu.

Ba đại gia tộc đều rơi vào hoang mang.

Những người quan trọng của ba gia tộc nhanh chóng tập chung lại, đi tìm Tiêu Nhược Nhiên để bàn bạc đối sách, bởi vì chuyện này Tô Nhược Nhiên là người đi đầu.

Bệnh viện thành phố, phòng bệnh của Tiêu Nhược Nhiên.

Cô ta bị Giang Thần đánh trọng thương, trên mặt bị rạch vài đường, bây giờ vẫn đang ở trong bệnh viện.

Lúc này, cửa phòng bị mở ra, Giang Thần đi vào.

Nhìn thấy Giang Thần, Tiêu Nhược Nhiên sợ đến mức ngã lăn xuống giường, sau đó vội vàng đứng dậy, quỳ xuống đất: “Chủ, chủ soái…”

Giang Thần tiện tay khóa cửa phòng lại, sau đó đi qua ngồi xuống ghế, nhìn Tiêu Nhược Nhiên đang quỳ dưới đất run lẩy bẩy.

“Tiêu Nhược Nhiên, thông báo cho người nhà họ Tiêu năm đó đã đến nhà họ Giang, đến lăng mộ nhà họ Giang quỳ mười ngày mười đêm, sau đó tự sát đền tội, tôi sẽ giữ lại mạng của những người nhà họ Tiêu khác, nếu không, chó gà không tha, cô có thể không cần đi, tôi cho cô thời gian là một tháng, trong vòng một tháng tìm ra tung tích của bức Hoa Nguyệt Sơ Cư cho tôi.”

“Chủ soái, cầu xin anh tha cho nhà họ Tiêu, tôi thật sự sai rồi, để tôi đền mạng, tha cho nhà họ Tiêu được không?”

Đối mặt với Hắc Long quyền thế ngút trời, Tiêu Nhược Nhiên không thể giữ được bình tĩnh, liên tục xin tha.

“Hai mươi bốn người.” Sắc mặt Giang Thần lạnh tanh.

“Tôi còn nhớ rất rõ, ngoại trừ Tiêu Biệt Hạc, Tiêu Chiến đã chết, còn có nhà họ Vương, gia chủ nhà họ Triệu, còn có mười chín người, ngoại trừ cô không đi còn có mười tám người, mười tám người này, quỳ mười ngày mười đêm, tự sát đền tội, thì chuyện này sẽ coi như kết thúc, nếu không…”

Giang Thần đứng lên, xoay người rời đi.

“Chó gà không tha.”

“Hãy đi làm theo lời tôi nói.”

“Hắc Long tôi nói được làm được, mười tám người này quỳ sám hối, tự sát đền tội, chuyện này, kết thúc.”

Giang Thần nói xong cũng là lúc đi ra khỏi cửa.

Tiêu Nhược Nhiên quỳ trên mặt đất, khuôn mặt tràn ngập nước mắt.

Cô ta hối hận, rất hối hận.

Cô ta tin vào năng lực hiện tại của Giang Thần, nếu như không làm theo, anh ta nói rằng chó gà không tha, thì sẽ là chó gà không tha.

Bởi vì trước kia cô ta từng bảo người nhà họ Tiêu rút khỏi Giang Trung, nhưng người nhà họ Tiêu đã bị hạn chế.

Đường biển, đất liền hay trên không đều không cách nào đi được, đều bị hạn chế, đều bị vây lại trong Giang Trung.

Cô ta giống như mất hết tinh thần, ngồi trên giường bệnh, không ngừng khóc.

Rất nhanh, người phụ trách của ba đại gia tộc đã tìm đến cửa.

“Nhược Nhiên, tàn dư của nhà Giang quay lại rồi, quay về để báo thù, chính là người đã giết Tiêu Chiến, người mặt quỷ bị Tiêu Dao Vương bắt chết là giả, anh tư của cô là thủ hạ của Tiêu Dao Vương, cô mau chóng tìm Tiêu Dao Vương Đi.”

“Đúng vậy, tàn dư đó bảo chúng ta quỳ mười ngày trước nghĩa trang nhà họ Giang, sau đó tự sát tại tội.”

“Nhược Nhiên, bây giờ chúng tôi chỉ trông chờ vào cô, cũng vì nhà họ Tiêu có quan hệ với Tiêu Dao Vương.”

Người đại diện của ba đại gia tộc liên tục nói.

Tiêu Nhược Nhiên ngẩng đầu, liếc nhìn từng người, có hơi sức như không có hơi sức nói: “Làm theo đi, chết vài chục người còn hơn là toàn bộ tứ đại gia tộc đều chết.”

Một viên đá rơi xuống làm gợn lớp lớp sóng.

“Cái gì?”

Người phụ trách ba đại gia tộc hoàn toàn chết lặng.

Tiêu Nhược Nhiên hét lên: “Các người còn chưa hiểu sao, anh tư tôi là thủ hạ tâm phúc của Tiêu Dao Vương, là phó soái, quân hàm một sao, anh tư tôi đã chết rồi, Tiêu Dao Vương đến rắm còn không dám thả nữa rồi, còn bận ép dìm chuyện này xuống, không lẽ các người còn chưa biết, người còn sống sót nhà họ Giang năm đó rốt cuộc có bao nhiêu đáng sợ sao?”

Người phụ trách ba đại gia tộc đều chết sững.

Còn đáng sợ hơn cả Tiêu Dao Vương?

Tiêu Dao Vương là một trong năm đại soái, người quyền lực đứng trên kim tự tháp.

Còn kinh khủng hơn cả anh ta, vậy, vậy rốt cuộc là ai?

Người phụ trách ba đại gia tộc nghĩ không thông, rốt cuộc tàn dư nhà họ Giang là ai?

Tiêu Nhược Nhiên khinh thường ba người, lấy điện thoại ra, gọi cho Tiêu Hác, khóc lóc nói: “Anh cả, anh đưa theo người nhà họ Tiêu năm đó đã đến nhà họ Giang đến nghĩa địa nhà họ Giang quỳ mười ngày mười đêm đi, nếu không, nhà họ Tiêu chó gà không tha.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK