Mục lục
Long Vương trở lại - Giang Thần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Buổi lễ kế vị của Tiêu Dao Vương cả ba tộc trưởng của ba gia tộc lớn đều chết thảm, điều này đã gây ra trận sóng gió lớn.

Và sau khi cúng tế người nhà họ Giang, Giang Thần trở về Đế Vương Cư tắm rửa thay quần áo.

Tắm rửa xong, anh cầm điện thoại định xem giờ nhưng phát hiện có mấy cuộc gọi nhỡ và cả tin nhắn.

Bây giờ đã hơn tám giờ sáng.

Ở nhà họ Đường.

Đường Sở Sở đang ngồi trên giường trong phòng, liên tục nhìn vào điện thoại cầm trên tay.

Cô kiềm chế không gọi điện thoại cho Giang Thần.

Nhưng đã một đêm rồi, cô không kiềm chế được nữa.

Cô gọi cho anh mấy cuộc điện thoại nhưng không ai bắt máy.

Cô gửi tin nhắn cũng không thấy trả lời.

Lúc này cô rất sốt ruột.

“Chẳng lẽ tối qua mình nói hơn nặng lời làm tổn thương lòng tự trọng của anh ấy rồi?” Đường Sở Sở không ngừng lảm nhảm, giờ cô rất hối hận, sớm biết vậy cô đã không nói mấy lời đó rồi.

Và Giang Thần cũng đã nhìn thấy tin nhắn mà Đường Sở Sở gửi đến.

“Thần, em xin lỗi, hôm qua em quá kích động chứ không hề cố ý nói anh, anh trở về đi.”

Nhìn thấy tin nhắn này, khuôn mặt Giang Thần khẽ nở một nụ cười.

Anh không giận Đường Sở Sở.

Chỉ là vì lúc cô đang tức giận nên anh mới không giải thích nhiều như vậy.

Anh thấy xấu hổ khi đối mặt với Đường Sở Sở.

Cô đã cứu anh, nhưng anh lại ích kỉ nhảy xuống sông bỏ lại cô.

Đường Sở Sở vì cứu anh mà trở thành người phụ nữ xấu xí nhất Giang Trung, trở thành trò cười bị người khác chế nhạo, bị người ta giễu cợt.

Bây giờ, chỉ cần Đường Sở Sở vui vẻ muốn anh làm gì cũng được ngoại trừ việc quỳ xuống trước mặt người khác là không được, cho dù người đó là ông nội của cô.

Bởi vì anh thà chết đứng còn hơn sống quỳ.

Đây chính là danh dự của Hắc Long.

Anh lập tức nhắn lại cho Đường Sở Sở: “Anh xin lỗi, anh mới ngủ dậy nên mới không bắt máy, giờ anh về.”

Vốn dĩ Giang Thần muốn ngủ một giấc thật ngon, nhưng bây giờ anh không có thời gian để ngủ, anh lái một chiếc xe MPV không biển số đến nhà họ Đường.

Vừa đến cổng tiểu khu đã thấy có không ít xe đang dừng trước cổng,

Đây là xe nhà họ Đường.

Tất cả người nhà họ Đường đều đến đủ, ngay cả Đường Sở Sở cũng trong số đó.

Hôm nay là lễ kế vị của Tiêu Dao Vương.

Và nhà họ Đường có một tấm thiệp mời.

Tất cả thành viên của nhà họ Đường đã điều động vài chục chiến xe, dẫn đầu là một chiếc Bentley giá vài triệu, còn lại đều là xe Benz, BMW giá vài triệu, còn chiếc xe của Đường Tùng là tồi tàn nhất.

Đường Thiên Long là một người coi trọng thể diện, bây giờ có được thiệp mời, mặc dù chỉ có mình ông ta có thể đi xem nhưng ông ta nóng lòng muốn người của cả Giang Trung đều biết nhà họ Đường của ông ta nhận được thiệp mời, vì vậy mới làm phô trương như vậy.

Thậm chí chiếc xe dẫn đầu còn có cả băng rôn.

Dòng chữ ghi chúc mừng nhà họ Đường được đến xem lễ kế vị của Tiêu Dao Vương.

Phía trước chiếc xe Bentley Đường Thiên Long mặc một chiếc áo dài màu xanh chống gậy, mặt mày rạng rỡ, tinh thần phấn chấn. Giang Thần lái một chiếc xe MPV không biển số đến, mặc dù xe không có biển số nhưng phía trước xe có một biểu tượng đặc biệt, nó giống như một con rồng đen, cũng giống một đám mây đen.

Khi anh nhìn thấy người nhà họ Đường, anh cũng dừng xe ở một bên rồi xuống xe.

Anh không đếm xỉa đến người nhà họ Đường mà đi thẳng đến chỗ Đường Sở Sở, khuôn mặt anh nở một nụ cười xán lạn: “Sở Sở.”

“Thần.”

Đường Sở Sở cũng đi nhanh về phía trước kéo tay anh, vẻ mặt áy náy: “Em xin lỗi chuyện xảy ra tối qua, em có hơi nặng lời, anh đã đi đâu vậy?”

“Anh đi đến chỗ Tiểu Hắc ngủ một đêm.”

“Đồ vô dụng, mày còn mặt mũi tới đây sao?” Đường Lỗi kiêu ngạo đi đến, nhìn Giang Thần bằng ánh mắt khinh thường, sau đó liếc nhìn chiếc xe MPV không biển số mà anh ta chưa từng thấy, anh ta nói bằng giọng điệu khinh thường: “Chắc không phải là mày muốn lái chiếc xe này đến quân khu chứ, như thế này thì quá mất mặt, còn mày nữa…”

Anh ta chỉ vào Đường Tùng: “Mày nhìn xem, mày đang lái chiếc xe gì, đúng là mất mặt nhà họ Đường.”

Đường Hải đi đến, nhìn thấy xe của Đường Tùng và Giang Thần thì lạnh lùng nói: “Đúng là mất mặt, đừng có lái loại xe này đi, xem xe của ai còn chỗ thì đi nhờ xe đi, nếu không phải ông nội ra lệnh người nhà họ Đường đều phải đi thì tao thực sự không muốn chúng mày đi làm mất mặt cái nhà này.”

“Xe đều đã kín, ai còn chỗ trống chứ.”

“Đúng thế, theo tôi ấy à, tốt nhất là nhà Đường Bác đừng đi nữa.”

Không ít người nhà họ Đường lần lượt lên tiếng.

Đường Thiên Long chống gậy đi tới, liếc nhìn nhà Đường Bác, thấy chiếc xe hơn hai trăm nghìn của Đường Tùng và chiếc xe giống hãng Wuling, Changan của Giang Thần, ông ta nhíu mày: “Đừng đi nữa, hôm nay người đi quân khu đều là nhân vật có máu mặt, mấy người lái chiếc xe này đi không phải là làm mất mặt nhà họ Đường sao.”

“Ông nội…” Đường Sở Sở muốn nói.

Giang thần bèn kéo cô lại, mỉm cười nói: “Ông nội, vậy bọn cháu không đi nữa.”

“Thần, anh làm gì vậy?” Đường Sở Sở trách móc.

“Đúng, nhà chúng ta đừng đi làm xấu mặt nữa.” Hà Diễm Mai biết điều, nếu nhà bọn họ đi theo kiểu gì cũng sẽ bị quở trách vậy thì thà ở nhà còn hơn.

“Xuất phát.”

Đường Thiên Long ra lệnh, sau đó ông ta lên chiếc xe Bentley phía trước.

Đội trống mà nhà họ Đường đặc biệt mời đến cũng bắt đầu đánh trống khua chiêng.

Đội xe hùng hậu xuất phát đã thu hút sự chú của rất nhiều người, nhìn thấy băng rôn phía trước của đội xe nhà họ Đường, mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao.

“Nhà họ Đường giỏi thật, thế mà có được thiệp mời đến lễ kế vị của Tiêu Dao Vương.”

“Đúng thế, nghe nói bạn trai của Đường Mộng Oánh, Liễu Sung đã ra mặt khiến nhà họ Liễu triển khai hoạt động.”

“Đó không phải Đường Bác sao, sao không đi?”

“Dù sao thì ông ta cũng là con trai của Đường Thiên Long, ngay cả mấy người họ hàng có quan hệ không tốt với nhà họ Đường cũng được mời đi mà nhà Đường Bác lại không đi.”

“Đừng nhắc đến ông ta nữa, ai mà không biết ông ta là một kẻ vô dụng chứ.”

Tiếng trò chuyện bàn tán không ngừng vang lên.

“Đồ vô dụng.” Hà Diễm Mai tức tối trừng mắt nhìn Đường Bác, từ khi lấy Đường Bác chưa một ngày nào bà ta được ngẩng cao đầu.

“Sở Sở, em có muốn đi xem lễ kế vị của Tiêu Dao Vương không?” Giang Thần nhìn Đường Sở Sở.

Dường Sở Sở khẽ lắc đầu nói: “Lễ kế vị lần này được truyền hình trực tiếp trên mạng, chúng ta về nhà xem trên tivi.”

Giang Thần kéo tay cô nói: “Nếu như em muốn đến đó, anh đưa em đi, hơn nữa còn là hàng ghế VIP phía trước.”

Anh chỉ vào chiếc xe mình lái và nói: “Em biết đó là xe gì không, đây không phải là xe bình thường, đó là chiếc xe duy nhất ở Nam Hoang, trên thế giới chỉ có một người có thể đi. Anh đã đặc biệt nhờ vả cấp trên, dùng quan hệ mới có được, chiếc xe này ngay cả quân của Tây Cảnh cũng không dám chặn.”

“Đồ vô dụng, cả nhà đều là đồ vô dụng, ông là đồ vô dụng, sinh ra một đứa con trai cũng không có tiền đồ, chọn được đứa con rể cũng không ra gì.” Hà Diễm Mai mắng nhiếc cả nhà.

“Sở Sở, đi, anh đưa em đi xem náo nhiệt.”

Giang Thần không thèm để ý đến Đường Tùng và những người khác, kéo Đường Sở Sở lên xe.

Sau khi lên xe, anh hạ cửa xe xuống, nhìn Hà Diễm Mai chuẩn bị rời đi cười hỏi: “Mẹ, mẹ có muốn cùng đi xem náo nhiệt không, dù sao thì trở về cũng chẳng làm gì, nghe nói lần này người đến quân khu đều là những người giàu có, không phải mẹ muốn tìm cho Sở Sở một cậu ấm nhà giàu có sao, đây đúng là một cơ hội tốt.”

“Cũng đúng.” Hà Diễm Mai gật đầu, liếc nhìn Giang Thần: “Coi như cậu biết điều, tự biết mình không xứng với Sở Sở.”

Trái lại, Đường Sở Sở trên xe lại tức giận, cô nghiêm nghị mắng: “Giang Thần, anh có ý gì?”

Giang Thần cười nói: “Không nói như vậy, mẹ chúng ta liệu có chịu lên xe không, lần này anh nhất định sẽ khiến mọi người nở mày nở mặt, đồng thời cùng đến xem Đường Thiên Long phạm sai lầm.”

hp

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK