Mục lục
Long Vương trở lại - Giang Thần (Truyện full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Chết đi.”

Quan Tuyền cầm lấy tấm phản, hung hãn định đập xuống gáy Giang Thần.

Giang Thần phản ứng rất nhanh, kịp thời xoay người lại giơ tay lên chống đỡ, tấm phản đập vào cánh tay anh.

Băng ghế này rất chắc chắn, được làm từ gỗ thật.

Quan Tuyền chỉ cảm thấy mình như va phải một bức tường cực kỳ kiên cố, anh ta bị bắn ngược lại, còn chưa đứng vững đã ngã nhào xuống đất, miệng nhất thời kêu lên một tiếng đau đớn.

Giang Thần phủi phủi tay, nhìn Quan Tuyền ngã lăn trên đất một cái, đi tới, dẫm một chân lên, mắng: “Thứ cặn bã!”

“A.”

Quan Tuyền đau đến độ mặt mũi méo xệch, anh ta không ngừng la ó vì đau.

Giang Thần khinh anh ta vô cùng!

Sau đó anh lại đi tới cạnh giường, đỡ Hứa Tinh lên, để cô ta ngồi khoanh chân.

Nhưng cơ thể Hứa Tinh chẳng còn chút sức lực nào, giống như người không xương, không cách nào ngồi thẳng được mà cứ thế ngã nhào xuống.

Giang Thần kịp thời đỡ lấy cô ta.

Anh giữ vai Hứa Tinh phòng trừ cô ta lại đổ người xuống, đồng thời điểm huyệt phía sau lưng cô ta, ngón tay anh chậm rãi lướt xuống, dọc theo sống lưng tới xương cụt.

Cứ thế lặp lại vài lần.

Sau đó anh thả cô ta xuống, kéo cánh tay cô ta ra.

Tiếp tục điểm vào vai Hứa Tinh, đoạn anh lại dùng tay lướt từ bả vai xuống tới đốt ngón tay cô ta.

Đổi tay, tiếp tục làm thế.

Tương tự như vậy, anh cũng điểm phần đùi của cô ta, rồi di chuyển ngón tay từ trên xuống dưới tận lòng bàn chân cô ta.

Sau khi điểm xong tám huyệt đạo, cộng thêm châm cứu, sơ bộ đã có thể đẩy được hết chất độc ra bên ngoài.

Lúc này Hứa Tinh đã tỉnh táo hơn nhiều.

Sau khi định thần lại cô ta trông thấy Giang Thần trước mặt, dường như vẫn còn cảm nhận được cảm giác lúc nãy khi Giang Thần động vào người mình, Hứa Tinh giơ tay ra định tát và mặt Giang Thần một cái, mắng: “Thằng khốn, anh định làm gì tôi đấy?”

Giang Thần kịp thời chặn lại cái tát đó của cô ta.

Anh nhạt nhẽo đáp: “Tôi cứu cô, vậy mà cô lại lấy oán báo ân?”

“Anh, anh cứu tôi?”

Hứa Tinh nghi ngờ.

Đột nhiên cô ta nhớ ra, chuyện mình và Quan Tuyền cùng nhau đi vào phòng, nhưng những chuyện sau đó, cô ta lại không có ấn tượng gì nữa.

“Có thể cử động được thì ngồi dậy đi, về phòng mặc thêm quần áo vào người ấy, cô ăn mặc như này làm bọn đàn ông muốn phạm tội hết lượt rồi!”

Giang Thần bỏ lại một câu rồi xoay người đi về phía cửa, anh mở cửa đi ra, giọng nói còn kéo dài ngân vang đâu đây.

“Người đâu mau tới đây, mau tới đây, xảy ra chuyện lớn rồi.”

Giang Thần không muốn chuyện này ảnh hưởng gì tới Hứa Tinh, chỉ là anh muốn thanh minh sự trong sạch của bản thân, đồng thời thanh minh cả cho Đường Sở Sở.

Tiếng hô này đã thu hút không ít người.

Sau khi Hứa Tinh ngồi dậy, cô ta nhìn thấy Quan Tuyền đang la ó đau đớn trên sàn nhà, lúc này chẳng cần nghĩ cô ta cũng biết đã có chuyện gì xảy ra.

Hứa Tinh vội vàng chạy theo ra cửa.

Vừa mới tới cửa phòng, Hứa Tinh bỗng cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực nào, cô ta ngả vào người Giang Thần, kịp thời túm lấy anh mới có thể đứng vững.

Cô ta rã rời dựa vào Giang Thần mới không bị ngã.

Rất nhiều người nghe thấy tiếng kêu bèn lập tức xông tới.

Đường Sở Sở cũng tới rồi.

Thấy Hứa Tinh gần gũi quá đỗi với Giang Thần, cô hơi sững người.

Giang Thần trông thấy Đường Sở Sở bèn vội vàng đẩy Hứa Tinh ra, sau đó nhanh chân chạy tới chỗ cô.

Hứa Tinh mất điểm tựa cứ thế ngồi bệt xuống sàn, cô ta bám vào tường, cố gắng gượng dậy, khuôn mặt tỏ ra oán trách: “Giang Thần, đồ khốn, đỡ tôi một lát thì anh chết à?”

Giang Thần tới chỗ Đường Sở Sở, giải thích: “Sở Sở, không phải như những gì em thấy đâu.”

Đường Sở Sở nhìn anh đầy giận dỗi, sau đó cô nhanh chóng chạy tới chỗ Hứa Tinh hỏi: “Tinh Tinh, cậu sao thế?”

Hứa Tinh lắc đầu: “Tớ, tớ cũng không biết, cậu hỏi Giang Thần, anh ta biết rõ.”

Nghe xong, mọi người đều dồn sự chú ý vào Giang Thần.

Ai ai cũng nhìn anh đầy nghi hoặc.

Không phải Hứa Tinh đang được Quan Tuyền chữa trị sao, tại sao Giang Thần lại chạy tới phòng Quan Tuyền, lại còn từ trong xông ra?

Mấy người lớp một đi vào trong phòng.

Bọn họ nhìn thấy Quan Tuyền đang nằm trên sàn nhà kêu đau, bèn lập tức tới đỡ anh ta dậy.

“Giang Thần, thằng khốn kiếp nhà cậu, sao lại đánh người?”

“Chuyện này mà không có lời giải thích thì không xong đâu!”

Mấy người lớp một cứ oang oang cái miệng.

Quan Tuyền cố nhịn đau, vừa ăn cướp vừa la làng: “Tôi đang chữa trị cho Hứa Tinh, đột nhiên anh ta trèo từ cửa sổ vào muốn làm hại Tinh Tinh, tôi cố gắng ngăn anh ta lại thì bị anh ta đánh thành ra như bây giờ.”

“Được lắm Giang Thần, hóa ra cậu là con người như vậy!”

“Đúng là đồ khốn nạn!”

Một đám đàn ông xúm lại mắng chửi Giang Thần, đồng thời nhìn sang Hứa Tinh.

Quá gợi cảm, quá mê người rồi, thảo nào Giang Thần có thể làm ra chuyện đó.

Thật ra mấy tên đàn ông ở đây cũng từng nghĩ tới chuyện đó, có điều chỉ dám suy nghĩ vớ vẩn chứ nào có gan hành động.

Đường Sở Sở không tin những gì Quan Tuyền nói, cô đỡ Hứa Tinh dậy, hỏi: “Tinh Tinh, là như vậy sao?”

“Tớ, tớ cũng không biết nữa.”

Hứa Tinh bị chuốc thuốc xong, đầu óc mơ màng, không nhớ rõ chuyện gì đã xảy ra.

Cô ta chỉ ấn tượng một điều duy nhất đó là Giang Thần đã sờ mó loạn xạ trên người cô ta.

Cô ta ôm đầu, yếu ớt kể lại: “Tớ thật sự không nhớ rõ, chỉ nhớ mang máng hình như Giang Thần đã bế tới lên, còn sờ vào lưng, tay và đùi của tớ.”

“Phụt!”

Giang Thần lập tức phụt cười.

Anh có lòng tốt giải thuốc cho Hứa Tinh, thế nào mà lại biến thành sờ mó lung tung rồi?

“Chính là như vậy.” Quan Tuyền chêm vào: “Tôi muốn ngăn cản thì thằng khốn này bèn đánh tôi.”

“Báo cảnh sát đi.”

“Loại người cặn bã như vậy, chính là mầm bệnh của xã hội.”

Mọi người nhao nhao lên nói.

Lúc này, chính bản thân Hứa Tinh cũng hồ đồ rồi.

Cô ta nghĩ Quan Tuyền định giở trò gì đó với mình, là Giang Thần đã cứu cô ta.

Nhưng giờ cô ta nói như vậy lại có cảm giác như người muốn giở trò với mình là Giang Thần, còn Quan Tuyền mới là anh hùng tới giải cứu cô ta, rồi bị đánh vậy.

Quan Tuyền ra hiệu bằng mắt với mấy bạn học bên cạnh mình, nhỏ giọng nói: “Trong tay nó có cầm thẻ nhớ, đi, đánh một trận rồi nhân cơ hội cướp lại cho tôi.”

Mấy người đó lập tức hiểu ý.

“Giang Thần, thằng khốn này.”

“Thằng cặn bã, ông đây phải đánh chết mày.”

Mấy người này chen lấn xô đẩy nhau định xông tới chỗ Giang Thần đánh anh một trận, rồi nhân lúc anh sơ ý cướp lại thẻ nhớ.

Giang Thần không hề nương tay, anh giơ chân lên xông tới, trong nháy mắt đã xử gọn năm thằng.

Thân thủ của anh thật cao cường!

Những người khác thấy vậy cũng không dám tới kiếm chuyện với anh.

Giang Thần nhìn Hứa Tinh một cái, nhạt nhẽo nói: “Hứa Tinh, tôi đã nể tình chừa lại đường lui cho cô, nếu ngay cả cô cũng hiểu lầm tôi thì tôi cũng hết cách! Đành phải để mọi người ở đây xem phim sẽ miễn phí vậy!”

Anh lấy thẻ nhớ ra, đi vào phòng, lắp lại vào máy quay phim, rồi bật lên.

Đám người lập tức xúm lại vây quanh máy quay phim.

Trong phòng, tất cả mọi người.

Mấy chục con người túm tụm lại, không dời mắt khỏi màn hình máy quay phim.

Màn hình đang chiếu đến cảnh Quan Tuyền bổ nhào vào người Hứa Tinh, lúc anh ta đang ôm cô ta, Hứa Tinh đỏ mặt chạy tới tắt máy quay.

Còn Quan Tuyền thì mặt mày xám ngoét như đống tro tàn.

“Hóa ra là vậy.”

“Quan Tuyền mới là kẻ lòng lang dạ thú.”

“Tất cả là do tên khốn Quan Tuyền, chúng ta đã hiểu lầm Giang Thần rồi.”

“Giang Thần mới là người tốt thực sự, cơ hội tốt như vậy còn bị lợi dụng để chiếm lợi, đúng là đấng quân tử.”

Đám người nhất thời ngộ ra.

Giang Thần nhìn thấy Hứa Tinh mặt mày đỏ lựng, cười nói: “Còn chưa chiếu xong mà, cảnh hay còn ở phía sau, để mọi người xem, đồng thời chứng minh sự trong sạch của tôi.”

Hứa Tinh lườm Giang Thần, mắng: “Còn nói nữa có tin tôi xé mỏ anh không?”

Giang Thần cười: “Được rồi, không sao rồi, Hứa Tinh không sao, cũng may có tôi đến kịp, nhờ vào y thuật cao siêu của mình mà tôi đã giúp cô ta loại bỏ được hết độc tố trong người.”

Vừa nói anh vừa nhìn Hứa Tinh, cười cười: “Về phòng nhớ mặc nhiều quần áo chút, cô mặc như này khiến cánh đàn ông không nhung nhớ cũng khó, với cả về phòng nhớ uống nhiều nước ấm một chút, trong người cô vẫn còn sót lại thuốc, phải uống nhiều nước, đi tiểu nhiều mới ra hết được.”

“Ha ha…”

Cánh đàn ông được dịp cười ầm lên.

Còn Hứa Tinh thì xấu hổ tới mức mặt mày đỏ như quả cà chua, cô ta vội nói: “Sở Sở, đỡ tớ về phòng.”

“Ừ.”

Đường Sở Sở gật đầu.

Lúc này, Thái Khôn và quản lý của anh ta, chị Hồng cũng đi tới.

“Uầy, Khôn Khôn tới kìa.”

Rất nhiều cô gái phấn khích hét lên.

Sau đó trước mặt bao nhiêu người, Thái Khôn trực tiếp quỳ gối trước mặt Đường Sở Sở.

Cái này là?

Lại xuất hiện trò chơi gì nữa đây?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK