Mục lục
Tổng tài sủng vợ tới vô pháp (full) - Mộ Vi Lan - Phó Hàn Tranh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Người đàn ông im lặng ngước mắt lên, bốn ánh mắt nhìn nhau.

Mộ Vi Lan lẩm bẩm trong lòng, tại sao người đàn ông này lại luôn chú ý đến những điều kì lạ như thế...

Vấn đề là anh tìm cô có việc gì, chứ không phải là từ "ngài", hơn nữa, cái tai nào của anh nghe thấy cô nói anh già rồi?

"Tổng giám đốc Phó, “ngài" chỉ là một cách xưng hô tôn trọng..."

Cô vẫn chưa giải thích xong, Phó Hàn Tranh đã ngắt lời cô, đôi mắt đen chăm chú nhìn cô và chất vấn: “Vậy cô có tôn trọng gọi Diệp Tử Bác là "ngài"không?"

"Hả..." Mộ Vi Lan cười: “Tôi và Tử Bác cách nhau có vài tuổi, hơn nữa anh ấy cũng không phải là cấp trên của tôi, tại sao tôi...”

Tử Bác? Gọi thân mật như vậy sao?

Người đàn ông ngồi trên ghế bỗng nhiên đứng dậy, thân hình cao lớn sải bước về phía cô. Cô lạnh lưng, vội vàng lùi lại một bước, nhưng lại bị Phó Hàn Tranh ôm chặt lấy eo của cô: “Ý của cô là, tôi với cô cách rất nhiều tuổi?"


Mộ Vi Lan há miệng cứng đờ, cô thầm tính, cô kém anh tám tuổi, hình như là cách rất nhiều tuổi...

Nhưng tuổi tác có quan trọng như thế không?

Người đàn ông nhìn thấy cô sững sờ, ngực anh lại ép sát gần cô, hương thơm lạnh lùng của nam giới đến gần hơn, và nhịp tim của Mộ Vi Lan bỗng nhiên đập mạnh hơn, tai cô đỏ ửng, cô đưa tay đặt lên ngang ngực anh: “Phó, tổng giám đốc Phó, đây là văn phòng...chúng ta như vậy, không tốt lắm."

Lời nói của cô không những không có tác dụng nhắc nhở, anh còn hành động một cách tùy tiện hơn. Một đôi chân dài đột nhiên kẹp chặt giữa hai chân cô, cúi đầu ghé sát bên tai cô và nói: “Tôi có già hay không, tôi cho rằng cô đã biết rất rõ từ lâu."

Hơi thở nóng ấm của anh phả bên tai cô, giống như một con bọ bò vào trong tai cô, ngứa ngáy và vô cùng khó chịu.

Đầu cô trống rỗng, không hề có tâm tư đi hiểu ý Phó Hàn Tranh nói "từ lâu"có nghĩa là gì, cô chỉ sợ khơi dậy ngọn lửa trong anh, vội vàng đẩy anh ra: “Tôi, trước giờ tôi chưa từng nói anh già!”

Lúc này Phó Hàn Tranh mới hài lòng buông cô ra, Mộ Vi Lan hít một hơi thật sâu, đưa tay lên vén mái tóc ra đằng sau tai: "Tổng giám đốc Phó, nếu anh không có việc gì nữa thì tôi quay lại làm việc trước đây?"

Khi anh ngồi xuống ghế, sắc mặt anh lạnh lùng và hỏi: “Tại sao sáng nay cô lại đến muộn?"

Hóa ra là vì chuyện này, nhưng mà, Hướng Nam Tây có cần thiết phải như vậy không, đã báo cáo với Phó Hàn Tranh nhanh như thế rồi.

Nhưng mà, cô cũng không có một cái gì là chột dạ, cô giải thích: “Sáng nay anh và chị dâu đưa Tiểu Hàm đến bệnh viện, vì thế tôi phải đưa Tiểu Đường Đậu đến trường mẫu giáo. Một là đưa Tiểu Đường Đậu đi học làm lỡ thời gian, hai là giờ cao điểm Bắc Thành quá tắc đường.."

Phó Hàn Tranh hỏi với giọng lạnh lùng: "Vì vậy cô ngồi xe của Diệp Tử Bác đi làm à?"

Mộ Vi Lan sững sờ: “Không phải, tôi chỉ là tình cờ gặp Tử Bác. Tôi cũng không ngờ anh ấy sẽ xuất hiện trên con đường đó, tôi nhìn thời gian cũng đã muộn rồi nên..."

"Mộ Vi Lan, có cần tôi phải nhắc lại một lần nữa, thân phận bây giờ của cô là gì không?"

Giọng nói của anh khiến cô không thoải mái. Anh luôn nhắc nhở thân phận hiện giờ của cô, nhưng anh có từng nghĩ đến thân phận của mình chưa. Anh bây giờ trên danh nghĩa là “chồng" của cô, lại còn qua lại không rõ ràng với chị dâu của anh là như thế nào?

Nghĩ tới chuyện này, Mộ Vi Lan trở nên tức giận hơn, cô nói một cách giận dữ: “Phải phải phải, dù sao tôi giải thích cái gì anh cũng đều không tin."

Chuyện của Tiểu Hàm là như vậy, chuyện của cô với Tử Bác cũng là như vậy.

Phó Hàn Tranh thấy dáng vẻ oán trách của cô, anh nhếch môi khẽ nói: “Tối nay sau khi đi làm đi đón Tiểu Đường Đậu cùng với tôi."

Mộ Vi Lan nhìn xuống, "ừm" một tiếng: “Tổng giám đốc Phó, bây giờ tôi có thể đi được chưa?”

Ánh mắt sắc bén của Phó Hàn Tranh dừng lại trên cổ và xương quai xanh trắng như tuyết của cô, anh giơ ngón tay, giọng nói trầm thấp: “Cô tới đây."

Cô có chút phòng tránh khi đi đến gần anh, Phó Hàn Tranh nhìn thấy cô ngập ngừng, cau mày có chút không hài lòng: “Tới đây tôi có thể ăn cô hay sao?"

Khuôn mặt Mộ Vi Lan đỏ ửng, Phó Hàn Tranh chắc không đến nỗi “phát thú" trong văn phòng chứ!

Khi cô bước đến gần anh, người đàn ông bất ngờ nắm lấy cổ tay cô và kéo cô vào lòng. Cô không có chút chuẩn bị nào, đứng không vững nên cô ngã thẳng lên đùi anh!

".Anh, anh làm gì đấy?"

Cô cố gắng đứng dậy, đôi bàn tay to lớn của anh giữ cô lại. Bởi vì cô giãy dụa nên anh cau mày hơn: “Đừng động đậy."

Phó Hàn Tranh giơ tay, đóng lại hai nút cổ áo sơ mi của cô.

Khóe miệng Mộ Vi Lan co giật, muốn đưa tay cởi nút ra: "Như vậy rất khó chịu, tôi không muốn đóng lại..."

Bàn tay của cô bị Phó Hàn Tranh nắm lấy, ánh mắt sắc bén của anh khiến Mộ Vi Lan run rẩy.

"A--!"

Từ Khôn đẩy cửa bước vào, nhìn thấy cảnh “nóng" trước mặt, vội vàng che mắt đi ra ngoài và đóng cửa lại: “Boss tiếp tục đi, tôi không nhìn thấy gì cả, không nhìn thấy gì cả!”

Không thích hợp để nhìn!

Khi Từ Khôn đóng cửa lại, sắc mặt Mộ Vi Lan đã đỏ ửng, Phó Hàn Tranh trêu chọc bên tai cô: “Định ngồi trong lòng tôi bao lâu nữa?"

Mộ Vi Lan nhanh chóng đứng dậy: "Tổng giám đốc Phó, tôi trở về làm việc đây!"

Cô chạy ra khỏi văn phòng, Từ Khôn vẫn đang đứng ở ngoài. Khi Mộ Vi Lan đi ra ngoài, Từ Khôn liếc nhìn cô đầy ẩn ý.

Cô nhanh chóng bước đến thang máy, nhìn mình phản chiếu trên tường thang máy, hai tay sờ lên khuôn mặt nóng bỏng, vô thức chạm vào nút áo trên cổ áo, chỉ cảm thấy cơ thể mình nóng bỏng.

Ngày đầu tiên Mộ Vi Lan đến Phó Thị làm việc, đáng lẽ cô vẫn chưa thích nghi cho lắm, nhưng may mắn là Diệp Tử Bác cùng bộ phận với cô, khiến cô không quá cô đơn khi đi làm vào ngày đầu tiên.

Đến giờ tan làm, Mộ Vi Lan phải đi đón Tiểu Đường Đậu với Phó Hàn Tranh, cô đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi. Hướng Nam Tây từ trong văn phòng bước ra và lạnh lùng: “Mộ Vi Lan, cô ở lại tăng ca."

“Tại sao vậy? Giám đốc Hướng, hôm nay là ngày đầu tiên tôi đi làm, hơn nữa hợp đồng cô giao cho tôi tôi cũng đã dịch xong rồi."

"Bởi vì sáng nay cô đến muộn mười phút, nên bây giờ phải ở lại tăng ca thêm một tiếng."

Một tiếng? Hướng Nam Tây rõ ràng đang đối phó với cô. Nhưng Mộ Vi Lan đến muộn trước nên đành phải ở lại làm thêm giờ.

Diệp Tử Bác đập vai cô: “Làm thêm thì làm thêm đi, anh ở lại với em. Đến lúc làm xong, anh đưa em đi ăn đêm."

"Nhưng mà..."

Cô đã hứa sẽ đi đón Tiểu Đường Đậu với Phó Hàn Tranh.

Bỏ đi, dù sao đi nữa Phó Hàn Tranh có thể chỉ buột miệng nói mà thôi, không chừng lát nữa sẽ đến bệnh viện thăm Tiểu Hàm với Hướng Nam Tây rồi mới đi đón Tiểu Đường Đậu.

Phó Hàn Tranh đi thang máy từ tầng 66 xuống, khi thang máy xuống đến tầng 60, mắt anh sáng lên, đưa tây ấn nút tầng 60, cửa thang máy mở ra, anh sải bước đến phòng sáng tạo.

Anh vẫn chưa đi đến cửa phòng sáng tạo đã nghe thấy giọng nói cười đùa của người đàn ông và phụ nữ bên trong.


"Diệp Tử Bác, đây là mì ăn liền anh làm cho em, sao anh lại ăn của em?"


Anh cũng rất đói, ok. Ở đây chỉ có một hộp, anh đang nhịn đói nhường cho em, em cho anh ăn một miếng thì sẽ chết sao?"


"Không sạch sẽ, anh gọi đồ ăn đi!” Đôi chân dài lại bước thêm hai bước về phía trước, qua khung cửa sổ kính, Phó Hàn Tranh nhìn thấy người đàn ông và phụ nữ bên trong đang tranh nhau hộp mì ăn liền, hành động vô cùng thân mật.


Đôi mắt anh lập tức lập tức trở nên lạnh lùng như băng, sắc mặt tối sầm lại.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK