Mục lục
Tổng tài sủng vợ tới vô pháp (full) - Mộ Vi Lan - Phó Hàn Tranh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Giang Thanh Việt lái xe với tốc độ chậm rãi, nhìn sang quán ăn sáng ở ven đường, hỏi Lục Hi Bảo: "Có quán ăn sáng nào ngon thế?"

Lục Hi Bảo ngồi trên ghế phụ lái, trong đầu không ngừng nhớ lại chuyện Tuyết Li xin cô ấy số wechat của Giang Thanh Việt, đột nhiên vô cùng nghiêm túc nói: "Mấy quán ăn sáng ven đường mùa hè bay đầy ruổi nhặng này, không xứng với phong cách của của sư phụ anh đâu.”

Giang Thanh Việt chau mày, “.. Cô nói gì cơ?" “Hà?" Lục Hì Bào lúc này mới phản ứng lại, vội vàng ngượng ngập lên tiếng, “Một nhân sĩ thành công có phẩm chất cao như sư phụ anh đây, nên đến khách san bày sao ăn sáng, mấy quán ăn nhỏ ven đường này rất không vệ sinh, tôi sợ dạ dày của sư phụ anh không chịu được

Giang Thanh Việt đột nhiên tối sầm mặt lại, “Đổ cô ăn được thì tại sao tôi không ăn được chứ?" Giang Thanh Việt tìm một chỗ trống, dừng xe lại, sắc mặt nặng trĩu, “Xuống xe."

Lục Hì Bảo vẻ mặt ngơ ngác ngồi trên ghế phu lái, diêm vương Giang chính là diêm vương Giang, đen mặt còn nhanh hơn lật sách, cô ấy không hề chọc tức anh ấy cơ mà!

Sau khi xuống xe, Lục Hi Bảo tỏ vẻ tốt bụng nói: "Vằn thắn của quán kia rất ngon, hay là chúng ta ăn quán đó nhé?"

Giang Thanh Việt mím môi, không để ý cô ấy, đôi chân dài đã đi về phía quán ăn của Lục Hi Bảo chì, Lục Hi Bảo vội vàng đi theo sau.


Quán ăn nhỏ bên đường, bên trong có rất nhiều người, người sáng sớm đến ăn sáng rất đông.

Lục Hi Bảo thường xuyên đến nơi này ăn sáng, vì thể rất nhanh chóng chiếm được một chỗ ngồi, nói: “Sư phụ, anh muốn ăn cái gì? Anh ngồi ở đây chiếm chỗ, tôi đi mua cho anh.

Giang Thanh Việt lại không một chút cảm kích, bàn tay to thẳng thắn ấn đôi vai nhỏ của cô ấy để cô ấy ngồi xuống, "Đợi ở đây, tôi đi mua."

Lục Hi Bảo hếch miệng lên, diêm vương Giang còn biết chăm sóc con gái cơ à! "Sư phụ tôi muốn một bát ván thần nhỏ

Giang Thanh Việt đi đến bên quầy thu ngân, xếp hàng,

Lục Hỉ Bảo hay tay chống cắm, nhìn về phía người đàn ông ngay thẳng kia, than văn: "Cũng phải, người vừa đẹp trai lại còn xuất sắc như này, kể cả có là tên biến thái, thì con gái cũng sẽ rung động thôi.

Đợi Giang Thanh Việt mua xong đồ ăn sáng rồi quay lại bản, bàn tay thon dài trắng nõn đẩy một bát vẫn thắn nhỏ trong đó đến trước mặt cô ấy, Lục Hi Bảo nhìn vào bát văn thắn nóng hổi, ngón tay động đậy, sủi cào của Tuyết Li mua cho cô ấy, cô ấy ăn chả ra làm sao, nên bây giờ cũng đang rất đói.

Bánh bao nhỏ vừa hấp xong được nhân viên của quán đem tới, bốc lên hơi khỏi nóng hổi, nhân viên quán nói: “Sắp đến tết rồi, trong mỗi một lồng đều có một chiếc bánh bao nhỏ bên trong có một miếng táo tàu, nếu như ăn được thì năm mới sẽ vạn sự như ý đó.

Lục Hi Bảo cảm thấy tò mò, vì bình thường kiểu này sẽ chi xuất hiện ở trong sủi cảo, không ngờ rằng bánh bao nhỏ cũng có thể chơi như vậy.

Giang Thanh Việt vào lúc ăn uống trước giờ đều ít nói, Lục Hi Bảo cũng tự giác không nói gì nhiều, đồ ăn mỹ vị đã đủ làm nghen miệng cô ấy rồi. Khi Lục Hi Bảo căn một miếng bánh bao nhỏ, thì bị nước sốt nóng hồi bên trong làm bằng miệng, Giang Thanh Việt bằng nhiên mở miệng hỏi: "Sau khi cô từ trường học chuyển ra ngoài, vẫn luôn ở cùng với Tuyết

Lục Hi Bảo bị bỏng miệng, hít hà một tiếng, bàn tay nhỏ sờ lên khoé miệng vừa bị bỏng của mình, chau máy trả lời Giang Thanh Việt, “Đúng vậy, phòng thuê ở Bắc thành đắt như vậy, một mình tôi không ở được, đương nhiên phải tìm một người khác để thuê cùng rồi."

Cánh tay của Giang Thanh Việt đột nhiên chia ra, "Bị bỏng rồi sao?"

Ngón tay hơi lạnh của anh ấy sở lên khoé miệng vừa bị bỏng của cô ấy, trái tim của Lục Hì Bảo đập nhanh hơn nửa nhịp, ánh mắt ngơ ngác nhìn vào anh

Người đàn ông hơi hơi chau mày, giọng nói trầm thấp nhưng lại ấm áp hiếm thấy nói: "Tôi không cướp của cô đầu, ăn nhanh sẽ không tốt cho tiêu hoá đâu đấy"

Lục Hì Bảo mặt hơi đỏ lên, cô ấy giả vở không đề ý đẩy tay của anh ấy ra, củi đầu lặng lẽ tiếp tục ăn, làm bẩm nói: “Tôi chỉ là muốn ăn được cái bánh bao bên trong có tác tàu mà thôi

Cũng không phải là thực sự mê tín, mà là cảm thấy điểm bảo sẽ tương đối tốt, nguyện vọng năm mới của cô ấy chính là tốt nghiệp thuận lợi, sau đó thuận lợi làm việc ở bệnh viện.

Cuối cùng, Lục Hì Bảo cũng ăn được cái bánh bao bên trong có táo tàu kia như ý nguyện.

Lúc đi ra khỏi quán ăn sáng, Lục Hi Bảo hỏi: “Anh không thích ăn bánh bao nhỏ vậy tại sao còn gọi bánh bao nhỏ chứ

Anh ấy không ăn cái nào, cô ấy vì không muốn lãng phí, nên đã cố gắng ăn hết.

Người đàn ông đi phía trước, đột nhiên dừng chân lại, rủ mắt xuống nhìn cô, "Ai bảo với cô, là tôi không thích ăn bánh bao nhỏ?" “Nhưng vừa nãy anh..."

Lục Hi Bảo đầu óc xoay chuyển, dường như đã ý thức được cái gì đó, lập tức đơ ra.

Giang Thanh Việt hơi hơi cúi người, nhìn trực diện cô ấy, hỏi lại: "Nhưng vừa nãy tôi làm sao?"

Lục Hi Bảo cắn mối – nhưng vừa nãy anh ấy không án một cái bánh bao nhỏ nào, lẽ là nào muốn bào đảm cho cô ấy ăn được cái bánh bao bên trong có táo tàu kia sao?

Lục Hì Bảo không nói gì.

Giang Thanh Việt lại ép gần hơn một chút, "Sao lại không nói gì rồi?"

Ảnh mắt nóng bỏng của người đàn ông, nhìn chăm chăm lên đôi môi đỏ vừa bị bỏng của cô ấy, mềm mại sáng bóng, còn đẹp hơn cả đôi môi được tôi sơn đỏ kia của những người con gái khác.

Giang Thanh Việt co mắt lại. "Giang Thanh Việt tôi không thích đùa, tôi biết người như anh, sẽ không thích kiểu người con gái như tôi, tôi... um..."

Sau đầu bị một bàn tay to ôm chặt, người đàn ông củi người hôn lên đôi môi nóng bỏng của cô ấy.

Bá đạo, không được xía vào, khiến cho cô ấy không thể lùi bước.

Đợi đến lúc Lục Hỉ Bảo phản ứng lại muốn vùng vẫy, thì Giang Thanh Việt đã nhanh hơn một bước thả cô ấy ra, bàn tay to lại vẫn ôm vào sau đầu cô ấy, nhìn chăm chăm cô ấy, nói từng câu từng chữ: “Tôi còn không thích đùa hơn."

Thứ anh ấy cần là quang minh chính đại trở thành bạn trai của cô ấy, chứ không phải ở trước mặt bố mẹ cô ấy đôi thân phận của Trì Quân để ở bên cạnh cô ấy.

Sau khi Giang Thành Việt để lại câu nói đó, liền dứt khoát lên xe.

Lục Hì Bảo bất giác, vốn đi không để ý đến ý của Giang Thanh Việt, cô ấy đơ ra đó, cho đến khi Giang Thanh Việt hạ cửa sổ xe xuống, lạnh giọng nói: “Còn không lên xe là tôi để cô ở đây rồi đến bệnh viện đấy."

Lục Hỉ Bảo lặng lẽ nhìn anh ấy, sau đó nhì nhắng lên xe.. Hừ, một giây trước còn chiếm hữu cô ấy, một giây sau liền bắt đầu lạnh mặt, giống như cả thế giới đang nợ anh ấy mấy trăm tỉ vậy.

Rõ ràng người nên tức giận là cô ấy mới đúng, chưa được sự cho phép của cô ấy, thì anh ấy dựa vào cái gì mà hôn cô ấy?

Khốn nạn! Đàn ông đều là khốn nạn

Cô ấy ấm ức cả một quãng đường, bàn tay nhỏ đặt trên đùi cử về đi về lại.

Đến bãi đỗ xe của bệnh viện, Giang Thanh Việt củ người xuống, hai con mắt đen khoá chặt vào khuôn mặt nhỏ bé của cô ấy, “Mẳng tôi ở trong lòng, tôi không nghe thấy đâu.

Ảnh mắt ngạo mạn đó của anh ấy, hiển nhiên là đang nói cho cô ấy biết - kể cả cô có chửi mắng 18 thời đại tổ tiên tôi, tôi cũng không nghe thấy đâu, có bản lĩnh thì mắng ra mồm đi,


Vào trong bệnh viện, Lục Hì Bảo cả một buổi sáng đều không có tâm trí làm việc, trong đầu cử toàn là nụ hôn bất ngờ kia.


Cô ấy sờ lên môi, mất hỗn mất vía.


Y tả tiểu Triệu đột nhiên vỗ cô ấy một cái từ phía sau, bám vào vai của cô ấy trêu đùa quan sát cô ấy, “Mới sáng sớm mà đã ở đây ngẩn ngơ ra thế này, còn ra vẻ mơ mộng nữa chứ! Cần thận chủ nhiệm Giang túm tóc cậu đấy!" “Ai, ai mơ mộng thể! Cậu mới mơ mộng ấy!"


Lục Hi Bảo vẻ mặt bực bội rời đi. “Hây! Con bé này mới sáng sớm mà đã ăn phải thuốc nổ rồi sao! Mơ mộng thì sao chứ, mơ mộng cũng là nhu cầu tình cảm bình thường của con người mà sao phải phản ứng quá quắt như thể chủ. Hà? Chắc không phải là có gì rồi đấy chứ" “Lục Hi Bảo! không lẽ cậu nhìn trúng bác sĩ năm nào rồi đấy chứ?"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK