Mục lục
Thần Lệnh chí tôn - Tần Thiên (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Chẳng lẽ hôm nay cô tới đây, còn mong sẽ lấy được hợp đồng làm nhà cung cấp sao?”

“Thật là không biết tự lượng sức mình!”

Lục Tân đắc ý nói với Tần Thiên: "Nghe chưa? Còn không mau cút ngay cho tôi!”

“Nếu không, tôi sẽ gọi bảo vệ.”

Tần Thiên hừ một tiếng, đưa tay lấy giấy chứng nhận của Lục Tân tới, xé thành hai nửa, ném lên mặt ông ta.

Lạnh lùng nói: "Từ giờ trở đi, tư cách ủy viên của ông đã bị hủy rồi!”

Lục Tân vừa sợ vừa giận, không ngờ, một tên không có tiếng tăm gì lại dám càn rỡ như thế.

“Lão tử giết chết mày!" Ông ta đỏ mắt, rống giận nhào tới Tần Thiên.

Tần Thiên vung tay lên, bốp một tiếng, một bạt tai vang dội.

Lục Tân Kiến kêu lên một tiếng rồi ngã nhào xuống đất, trên khuôn mặt như heo mập của ông ta in lên năm dấu ngón tay rõ ràng.

Lần này ông ta hoàn toàn phát điên rồi.

Vừa rồi ông ta còn chút nhẫn nhịn nhưng vào lúc này ông ta nhịn không nỗi nữa bằng la lên: "Đánh người!”

“Bảo vệ đâu? Có đánh người!”

Tiếng gào thét của ông ta làm tất cả mọi người đều quay đầu nhìn lại.

Nhìn thấy một thanh niên trẻ tuổi lại dám ở chỗ này công khai ra tay đánh người, tất cả bọn họ đều khiếp sợ không thôi.

Người này, không muốn sống nữa sao?

Những ông chủ y dược nịnh bợ Lục Tân gần đó đều trợn mắt há hốc mồm.

Dương Ngọc Lan cũng choáng váng.

Bà không dám nghĩ Tần Thiên lại vô pháp vô thiên như vậy.

Nghe được tiếng của Lục Tân Kiến gọi mấy bảo an đứng từ phía xa nhanh chóng nhào tới, đem Tần Thiên vây lại.

“Nhanh, giết chết hắn cho tôi!”

“Hắn dám động đến ủy viên, tôi muốn hắn chết không có chỗ chôn!”

Lục Tân Kiến dữ tợn kêu to.

“Đúng, chúng ta đều có thể làm chứng!”

“Cái tên Tần Thiên này vô duyên vô cớ ra tay đả thương người!”

“Mọi người mau bắt hắn lại đánh chết đi!" Mấy ông chủ y dược kia vì nịnh bợ Lục Tân, nhao nhao ra mặt làm chứng.

Trong mắt bọn họ, Tần Thiên không sống nổi đến ngày mai rồi.

"Vị tiên sinh này...” do dự một hồi, một tên bảo an cẩn thận nói.

Tần Thiên thản nhiên nói: "Tôi đi theo mọi người.”

“Trước khi tôi trở lại phải bảo đảm nơi này an toàn, hiểu không?”

Bảo an lập tức hiểu ra, lớn tiếng nói: "Đại hội sắp bắt đầu, ai dám lại gây chuyện sẽ bị trừng phạt ngay lập tức"

“Mẹ, con đi ra ngoài một lát, mẹ và Tô Tô chờ con về." Tần Thiên thấp giọng dặn dò Dương Ngọc Lan, sau đó đứng dậy ngang nhiên rời đi.

Lục Tân Kiến thoải mái cười to: "Thằng này, không phải mày mạnh mồm lắm sao? Đi lần này đừng hòng quay lại!”

“Dương Ngọc Lan, bà còn không chịu theo lão tử sao?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK