Mục lục
Thần Lệnh chí tôn - Tần Thiên (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Chào tướng quân!" mắt Vũ Sơn ươn ướt, thu chân thẳng lưng đưa tay lên trán chào kính lễ với Thiết Hùng.

Thiết Hùng nhìn Tần Thiên, trầm giọng nói: "Ngưng Sương, Võ Sơn, các ngươi canh giữ ở chỗ này, không có sự cho phép của tôi, bất kì kẻ nào cũng không được tự tiện đi vào."

“Tần tiên sinh, mời.”

Thiết Hùng né người qua một bên, đưa tay ra mời Tần Thiên.

Tần Thiên khẽ gật đầu, ngang nhiên đi vào.

Tuy rằng Thiết Hùng đã giải ngũ, nhưng vẫn không quên quy tắc, rất đáng được khen ngợi

Hắn liếc mắt nhìn Thiết Hùng đang mặc một thân mãnh hổ chiến bào, là quân phục của Bắc cảnh.

Trong chiến đường.

Vị trí lúc trước đặt tượng phật, đã được thay thế bằng bức tượng điêu khắc các vị anh hùng tướng quân.

Tần Thiên nhìn qua một lượt thuận miệng nói: "Chiến thần Bạch Khởi, trung nghĩa Vân Trường, điểm binh Hàn Tín, Bá Vương Hạng Vũ..."

Ánh mắt hắn dừng ở trên bức tượng cuối cùng, nhịn không được lộ ra một nụ cười.

“Tiêu Phá Hổ tuổi còn trẻ như vậy mà đã được cung phụng ở đây.”

Nghe được ba chữ "Tiêu Phá Hổ", Thiết Hùng nghiêm nghị biến sắc.

“Tần tiên sinh, xin hãy cẩn trọng lời nói!”

"Bởi vì cậu có thể nhìn ra Vũ Sơn dùng Hắc Long Thập Bát Thủ, lại biết tôi bị thương bởi luyện bản cũ của Thất Thương Quyền, tôi suy đoán cậu đến từ chiến khu Bắc Cảnh."

“Cậu ẩn khí tức, ngay cả tôi cũng nhìn không thấu tu vi của cậu, cho nên cấp bậc của cậu hẳn là không thấp.

“Bởi vậy, tôi mới mời cậu tới chiến đường.”

“Sao cậu có thể gọi thẳng tên của Tiêu đại soái?!”

Tần Thiên cười nói: "Ông cũng là binh lính dưới tay Tiêu đại soái?”

Thiết Hùng nói: "Tôi chỉ hận mình không sinh sớm vài năm, không có cơ hội đi theo Tiêu đại soái. Lúc ngài ấy chấp chưởng bắc cảnh, tôi đã giải ngũ.”

“Nhưng thế thì sao?”

“Tiêu đại soái bảo vệ biên cương, khiến cho hung đồ ngoại vực không dám vượt biên ta nửa bước.”

“Ngài ấy bách chiến bách thắng, nguyên thủ quốc gia tự mình trao huân chương, có thể nói là chiến thần bất bại!”

“Tần Thiên, còn không mau cùng tôi cúi chào Tiêu đại soái!”

Thiết Hùng nói xong, đối với bức tượng điêu khắc, vô cùng uy nghiêm đưa tay lên trán kính lễ..

Tần Thiên gật đầu cười nói: "Tiêu Phá Hổ.....miễn cưỡng có thể gọi là bất bại chiến thần.”

"Thời gian của tôi có hạn, đừng nói nhảm. Lão tướng Thiết Hùng, hiện tại tôi truyền thụ cho ông bản cải tiến của Thất Thương Quyền, ông cần cố gắng luyện tập them mới có thể trị tận gốc vết thương cũ..."

Tần Thiên đang muốn dạy Thiết Hùng quyền pháp, không ngờ Thiết Hùng lại giận tím mặt.

Ông ta trợn mắt, lớn tiếng nói: "Cậu dám khinh thường Tiêu đại soái, chính là bất kính với toàn bộ Bắc cảnh!"

“Còn không mau quỳ xuống, dập đầu bồi tội với Tiêu đại soái!”

"Nếu không, cho dù tôi phát bệnh bỏ mình, cũng sẽ không theo cậu học quyền pháp!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK