Mục lục
Vô Cực Ma Đạo - Đinh Hạo (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Quả nhiên là lắm tiền nhiều của a, thật là người với người đem ra so sánh thật bất công, trong khi đệ tử đời thứ ba của Vô Cực Ma Tông, đừng nói xứng mang theo pháp bảo mà ngay cả vài khối hạ phẩm tinh thạch để tu luyện cũng không có, một thanh phi kiếm bình thường nhất chính là toàn bộ trang bị sử dụng của họ.

Mấy tông này vẫn còn như thế thì Luyện Ngục Ma Tông cực mạnh kia giàu có đến mức nào có thể tưởng tượng được. Hơn nữa đệ tử của Vô Cực Ma Tông do ngộ luyện công pháp nên tu luyện vốn rất chậm, cứ như vậy cho đến hôm nay rơi vào tình cảnh khốn khổ thật sự không ngoài dự liệu.

Mấy thứ tài liệu cơ sở Đinh Hạo còn thiếu vừa hay đều có trên thân ba người kia. Cảnh giới trước mắt của hắn cũng có thể tu luyện vài dạng vật phẩm, pháp quyết cũng đã kiểm lấy vài môn thực dụng để tu luyện.

Làm xong chút việc này không ngờ hơn nửa năm thời gian đã trôi qua, lúc này công pháp của Đinh Hạo đại tiến, tin rằng trong hàng đệ tử đời thứ ba của Vô Cực Ma Tông sẽ không có đối thủ, cho dù Trương Lợi cũng có tiến bộ lớn thì Đinh Hạo cũng tin chắc có thể giết chết hắn trong trận đấu!

Sau khi xuất quan, Đinh Hạo trước tiên đi tới chỗ ở của Trần Lĩnh bái kiến, thấy lão vắng mặt, chắc là đang bế quan chưa ra. Khi hắn nghe ba kẻ kia nói về Hồn Luyện Tông Hội thì cảm thấy đại hứng thú, mặc dù loại đại hội này tràn ngập nguy hiểm nhưng cũng đầy kì ngộ. Nếu có thể bắt được vài người để hấp thụ thì bản thân sẽ có thể đột phá lần nữa rất nhanh, chỉ là trước mắt hắn còn chưa đạt tới Dung Hợp kì thế nên không có tư cách tham dự lần này.

Xem ra cơ hội cũng không có chờ người, mặc dù hiểu được cảnh giới tu luyện của mình đề thăng đã rất nhanh nhưng dù sao cũng nhập môn quá muộn, bỏ lỡ cơ hội lần này thì phải chờ tới năm mươi năm nữa, còn phải nỗ lực... bất đắc dĩ đành phải liều lĩnh lại đi tìm mấy người để hấp thụ.

Đệ tử đời thứ ba của Vô Cực Ma Tông cho dù hấp thụ thì tác dụng cũng không lớn, xem ra đành phải tìm kiếm mấy người đệ tử đời thứ hai thực lực yếu. Nhưng nếu tại bổn tông mà làm việc này mà hắn lại có tiến bộ lớn như thế sẽ khó tránh khỏi làm cho người ta sinh nghi, khả năng bị phát hiện cũng khá cao. Đem ý nghĩ dụ hoặc dìm xuống, Đinh Hạo thấy phải xem xét tình huống cụ thể của Hồn Luyện Tông Hội mới quyết định làm gì.



Ngoại trừ sư phụ Trần Lĩnh, Đinh Hạo tại Vô Cực Ma Tông cũng chỉ biết vị sư huynh ở Tàng thư phòng. Sau khi tới hắn quả nhiên thấy vị sư huynh kia vẫn ở đó, con mắt khép hờ nửa ngủ nửa thức.


Thấy Đinh Hạo tiến đến, sau khi ngẩng đầu nhìn lướt qua y liền dị thường kinh ngạc:


- Sư đệ, mấy năm không gặp a, lần gặp trước chính là thời điểm đệ mới vừa nhập môn, không nghĩ đến bây giờ ta lại nhìn không ra đệ rốt cuộc đạt tới cảnh giới nào, chẳng lẽ việc tu luyện của đệ bay nhanh như phi kiếm! Thật sự là kẻ khác khó có thể tưởng tượng ra! Điều này... cái kia... ta lần trước dường như giúp đệ giải đáp không ít nghi hoặc, sư đệ lúc trước nói sau này sẽ báo đáo ta, đừng quên nha!


- Đinh Hạo trong lòng không khỏi thầm buồn cười, lúc trước hắn vì mấy lời nói tốt của mình thì bảo không cần báo đáp, bây giờ thấy mình phát đạt rồi nên nhắc lại... Bất quá Đinh Hạo cũng không phải là người nhỏ mọn, thuận tay móc ra vài khối trung phẩm tinh thạch đưa ra.


- Sư đệ sao dám quên ân tình đề bạt của sư huynh lúc trước, đây là sư đệ ngẫu nhiên có được mấy khối tinh thạch, mong sư huynh vui lòng nhận cho mới tốt, nói ra thật xấu hổ, đàm đạo với nhau nhiều lần mà Đinh Hạo còn chưa biết sư huynh xưng hô thế nào? Mong sư huynh cho biết.


Y vốn cũng chỉ là tùy tiện nói mà thôi, không thật sự hi vọng Đinh Hạo có thể xuất ra cái gì cho hắn, tông nhân Ma môn đều là tự tư tự lợi, nếu không có vướng víu lợi ích gì thì quyết sẽ không dễ dàng đem vật phẩm quý mà cấp cho người khác như vậy, mặc dù bản thân y từng vì Đinh Hạo mà giải đáp qua một chút về tình hình tông phái trên Đoạn Hồn Sơn, nhưng cũng chỉ là kiến thức phổ thông người người đều biết a.


Có lợi không lấy không phải tác phong làm việc của người trong ma môn, sau khi đem mọi thứ thu hết vào trong túi trữ vật, người này cười, sắc mặt càng thêm sáng lạn:


- Đinh sư đệ khách khí rồi, sư huynh họ Hồ tên Thạc, theo sư phụ Trình Nguyên. Đáng tiếc 30 năm trước, lúc gia sư xuất ngoại để sưu tầm tài liệu luyện khí đã bị người Hắc Ma Tông phát hiện trên người hắn mang lông vũ của Chậm điểu (Chậm: một loài chim độc) và bị giết chết bên ngoài, từ đó ta vẫn đợi tại Vô Cực Ma Tông, không ra ngoài sơn môn nữa!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK